ích duy nhất chính là Hồ
Nhất Hạ lăn lộn được một tấm bằng không thể khinh
thường, nhưng tốt nghiệp hai năm rồi cô đều làm mưa
làm gió trong vùng đất của ba, không có một chút kinh
nghiệm làm việc nghiêm chỉnh, hôm nay xen lẫn
trong chỗ một đống tinh anh ra ra vào vào này, Hồ
Nhất Hạ cảm thấy không khí không hợp, áp lực
không nhỏ.
Mới vừa vào thang máy, bụng liền phát ra một tiếng ừng
ực.
Ngay sau đó, lại ừng ực một tiếng.
Thật là khuất nhục.
Lãnh cô cô thường nói thế giới lớn hơn nữa, cũng
không lớn hơn cái bụng của cô, nhưng trên thực
tế, Hồ Nhất Hạ cảm thấy mình nên xấu chổ kín
kẽ mới là thanh niên tốt, trạng huống hôm nay, có chút
mất mặt, cô còn biết yên lặng cúi đầu.
Trong thang máy đều là vài nhân vật im lặng không
lên tiếng giả trang thâm trầm, cô nhớ lại buổi
sáng còn chưa ăn xong lúc sáng, nhìn đồng hồ, thời
gian vẫn còn rất sớm.
Vì vậy quyết định đi trước ăn một chút gì để
thêm can đảm.
Sau đó mỗi lần hồi tưởng lại ngày này, cái
ngày đáng lẽ ngày tốt này, Hồ Nhất Hạ chỉ có thể than:
một bước sai, thành thiên cổ hận kia! Nói trở về, lúc này,
Hồ Nhất Hạ chưa từng đoán được đi ăn sáng sẽ mang
đến biến hóa thảm thiết cho tương lai mình cỡ nào,
vừa sải bước đi ra khỏi thang máy, vừa tra bản đồ
trong điện thoại di động, tìm tiệm dăn lân cận.
Chỉ chốc lát sau, bữa ăn A đến tay, Hồ Nhất Hạ
chỉ cảm thấy ánh mặt trời rực rỡ, cuộc sống tốt đẹp.
Đang cầm sữa đậu nành, ra khỏi tiệm căn, ăn
bánh rán[1'>, còn ngâm nga bài hát, đột nhiên —— liền
bị cướp.
Đừng hiểu lầm, bị đánh cướp cũng không phải là cô.
Nương theo một tiếng gọi của người đẹp cách đó
không xa: "Cái túi xách của tôi!" Một bóng người
cứ như vậy đụng vào vai Hồ Nhất Hạ chạy trốn.
Cô bị đụng đến nỗi lui mấy bước, thật vất vả
đứng vững, lại không ngừng quay đầu nhìn quanh.
Trước một giây bóng dáng của tên cướp biến mất ở
trong đám người, bất hạnh bị ánh mắt của cô bắt được.
Lại cúi đầu xem bánh rán phơi thây trên đất, ngoài
đau lòng, sức lực cũng "Vụt" một tiếng vọt
thẳng lên đỉnh đầu. Hồ Nhất Hạ không nói hai lời, quay
đầu liền đuổi theo.
Bánh rán, mới ăn một cái, tên giật túi, tội
đáng —— giết!
Tên cướp kia chân dài, một cái nháy mắt, suýt
nữa biến mất không thấy, Hồ Nhất Hạ hận nhất
người ỷ vào ưu thế chiều cao bỏ rơi cô thật xa,
người nọ đã từng là Hứa Phương Chu, cô không dám đắc tội,
nhưng hôm nay là tên cướp, quả thực là thù mới thêm
hận cũ, Hồ Nhất Hạ tự nhiên không khách khí,
thắng 49gấp một cái, còn chưa có đứng vững, đã cởi
giày ra.
Trực tiếp ném đến cái ót tên cướp.
Chẳng bao lâu sau, đồng chí Hồ Nhất Hạ, trừ chạy
bộ, những vận động khác đều không tốt, môn đẩy tạ cũng
không vượt qua, phải có Hứa Phương Chu ra mặt cầu
xin giáo viên thể dục cho hợp cách, lúc này, lại ném
trúng xưa nay chưa dethấy. (#Ami: Vâng... đã trúng ='>'>)
Cô xuống tay độc ác, tên cướp đau đến ôm đầu, Hồ
Nhất Hạ nhân cơ hội nhào qua, vững vàng dc bắt lấy.
Tên cướp bất ngờ, trước mặt mọi người bị vùi
dập giữa đường, nếu không phải thân hình thoăn thoắt,
lập tức dùng bàn tay chống đất, mặt mũi này đoán
chừng sẽ bị chủy. Anh muốn bò dậy, nhưng làm
thế nào cũng không dậy được, lúc này khẽ
nguyền rủa một tiếng, hung tợn nghiêng đầu nhìn, lúc
này mới phát hiện cô gái đang cởi trên clưng.
Tầm mắt cả hai không có dấu hiệu va chạm nào, anh
ta nhíu mày, con ngươi đen như mực, cánh mắt Hồ
Nhất Hạ suýt nữa rơi vào. Vùng này thật tốt
đến nhân thần đều giận, tại sao có thể nuôi một tên
cướp thành cao ường như vậy?
Tên cướp như muốn nói chuyện, lúc này Hồ Nhất Hạ
mới tỉnh hồn lại, túm lấy túi trong tay anh.
"Đưa cho tôi đứng lên." Giọng nói tên
cướp bình thường, không hề thở gấp.
Mặc dù anh tựa hồ cũng không có giãy giụa, Hồ
Nhất Hạ vẫn dùng sức thủ sẵn hông của anh, thật vất
vả thở ra: "Trước chờ người mất của tới đã."
Ánh mắt tên cướp hơi đổi, tựa như tỉnh ngộ
cái gì, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Hồ Nhất Hạ, giọng
nói lại vẫn nhàn nhạt: "Cô nghĩ sai rồi,
tôi. . . ."
Lời còn chưa dứt, lập tức bị tấn công. Hồ Nhất Hạ
cho một chưởng vào cái ót anh, "Gia đuổi theo mi con
phố rồi, còn nói gì?"
Tư thế này thật lúng túng, chung quanh dần dần
có một vòng vây náo nhiệt, tên cướp trầm ngâm
một tiếng, "Cô nghe tôi nói trước.
"Câm miệng." Lại
một chưởng, "Chị không rãnh tán gẫu với mi."
Hồ Nhất Hạ ngồi ở trên eo hắn, mang giày vào, giơ cổ
tay xem đồng hồ, lấy gương ra trang điểm lại.
Anh ta cười lạnh một tiếng, Hồ Nhất Hạ cũng
không để ý, mới vừa sờ điện thoại di động chuẩn bị báo
cảnh sát, không ngờ tên cướp phía dưới đột nhiên không
an phận, chợt lật người, Hồ Nhất Hạ không ngờ
hơi sức anh lớn như vậy, cơ hồ bị anh ném lên mặt
đất,tay vội chân loạn dứng phó, người mất của lại khoan
thai tới chậm.
Người mất của và tên cướp nhìn nhau, mắt to trừng mắt
nhỏ. Hồ Nhất Hạ đang muốn đưa túi qua, lại
nghe bên tai có một tiếng kêu nhỏ: "Bắt, bắt nhầm.
Hồ Nhất Hạ trang điểm lại vẫn vinh quang, người
nọ lại nhếch nhác cực kỳ, mặt xám mày tro ở
trước mặt cô. Khí rất mạnh, mắt khẽ híp,xem ra có chút