n của Tam điện hạ nói nhỏ:
- Đệ muội biết chơi mạt chược không?
- Ồ! Biết một chút. - Thực ra nàng rất rành. Nhân lúc Hiểu Ất ra ngoài
làm ăn, nàng đã chơi rất nhiều lần rồi. Nhờ đó mà nàng mới có tiền mua
tiểu thuyết để đọc.
- Hay là muội ngồi xuống thử đi.
- Không không không. Muội không chơi. - Nàng xua tay, ngoái đầu lại nhìn
phu quân đang uống trà trong phòng lớn. Nếu hắn mà thấy nàng chơi mạt
chược thì chắc chắn sẽ bị treo lên đánh đòn. Hắn ghét nhất là trò bài
bạc vừa vô bổ lại vừa tốn tiền.
- Sao đệ muội lại nhát gan, sợ Thập cửu đến thế chứ? Chơi vài ván mà cũng không dám sao? - Đại phu nhân nhếch môi cười: - Ngồi xuống chơi vài ván đi. Ta sẽ nói với Tiểu Thập cửu giúp cho.
- Hả? Thật không ạ? - Bà già này, à không... vị đại tẩu này tốt thật đấy. Còn tốt hơn cả nhị phu nhân của vị Lục điện hạ kia nhiều.
- Có ta đứng ra rồi, Tiểu Thập cửu không dám làm gì muội đâu. Ngồi xuống chơi với các tẩu tẩu vài ván đi.
Có người đứng ra nói hộ đương nhiên là yên tâm rồi. Long Tiểu Hoa nhìn
thấy tam phu nhân đứng dậy nhường chỗ trống cho mình thì xoa xoa tay
ngồi xuống. Nhưng nàng lại thấy người ngồi bên trái chính là nhị phu
nhân của Lục điện hạ đang nhìn mình cười khó hiểu.
- Muội có mang ngân phiếu đi không thế?
- Câu nói này khiến nàng đau khổ. Nàng sờ từ trên xuống dưới mà chỉ tìm được túi bạc vụn, bèn hỏi:
- Muội còn ít bạc vụn mua thức ăn, có chơi được không?
Nàng nói rồi đổ số bạc vụn mua thức ăn còn thừa ra khiến Liên Nguyệt đứng bên cạnh vị nhị phu nhân đó bịt miệng cười nói:
- Đường đường là phu nhân trọng thần trông coi quốc khố mà trong tay chỉ
có vài đồng bạc vụn để mua thức ăn thôi sao? - Quả là không được phu
quân yêu quý rồi. Đến cả công việc của kẻ hầu người hạ cũng phải làm.
Thập cửu điện hạ đối xử với cô theo kiểu vẫy đến là đến, đuổi đi thì đi
thật là mất mặt. Cô lại còn ngồi ở chiếc ghế con bên cạnh điện hạ nữa
chứ. Những cô gái quê mùa quả nhiên không tao nhã, không được sủng ái.
Thế mà còn mặt dày chạy đến kinh thành theo người ta. Sớm muộn gì cũng
bị Thập cửu điện hạ bỏ rơi mà thôi.
- Tam đại tẩu bảo Thập cửu đệ muội ngồi xuống chơi mạt chược chẳng phải
là gây khó dễ cho muội ấy sao? Chúng ta đều đánh rất lớn, đại tẩu xem
muội ấy sợ Tiểu Thập cửu như thế thì làm sao dám đi hỏi Tiểu Thập cửu
cho tiền đánh mạt chược chứ? - Nhị phu nhân cũng lên tiếng. Cô ta bê
chén trà nha đầu bưng lên, nhấp một hớp, nhướng mày nói. Mấy đồng bạc lẻ thế này ai muốn nhấc bài lên làm gì chứ?
Long Tiểu Hoa không vui bĩu môi. Bị coi thường thế này lại thêm chuyện nạp
thiếp lúc trước khiến cơn giận của cô nương quê mùa như nàng nổi lên.
Cầm kỳ thi họa đã không bằng người ta, lẽ nào đến cả đánh mạt chược cũng phải nhìn sắc mặt người khác! Hứ! Long Tiểu Hoa nàng không dễ bị ức
hiếp thế đâu.
- Người một nhà nói chuyện tiền nong thì chẳng còn tình cảm gì cả. - Nàng thu số bạc vụn bỏ vào túi để mai mua thức ăn cho lão gia. Nàng nhìn đại phu nhân ngồi đối diện cười híp mắt nói: - Tam tẩu tẩu đã từng chơi mạt chược Đồng Khê chưa?
Một câu hỏi khiến đại phu nhân thêm hứng thú. Bà hiếu kỳ hỏi:
- Muội nói là chơi mạt chược Đồng Khê có quy tắc đặc biệt ư?
- Đúng vậy. Chơi vui lắm!
- Cách chơi thế nào?
- Cách đánh thì vẫn như vậy. Chỉ có điều người thua không trả ngân lượng
mà... phải trả lời câu hỏi của người thắng hoặc làm theo yêu cầu của
người thắng. - Nói ngắn gọn là, chọn nói thật hay mạo hiểm thực hiện yêu cầu?
- Ồ! Vậy là thế nào?
- Ví dụ thế này đi, nếu Liên Nguyệt cô nương thua muội, muội sẽ có thể
đưa ra yêu cầu cho cô ấy. - Nàng hếch mũi nhìn Liên Nguyệt nói: - Đừng
nhìn chằm chằm vào lão gia nhà tôi nữa!
- Hả? Tôi tôi... - Liên Nguyệt sợ hãi giật mình đánh đổ chén trà trên
tay. Cô ta đang định nhờ tỷ tỷ nhà mình đứng ra nói đỡ cho thì lại nghe
Long Tiểu Hoa cười bổ sung.
- Chỉ cần muội đưa ra yêu cầu này thì tối nay Liên Nguyệt tiểu thư sẽ
không thể liếc mắt nhìn lão gia nhà muội nữa. Đây là quy tắc chơi mạt
chược ở thành Đồng Khê.
- Quy tắc quê mùa vớ vẩn gì chứ? Cô ngậm máu phun người... - Liên Nguyệt
chỉ vào nàng mà muốn nhảy dựng lên nhưng lại nghe đại phu nhân vỗ tay
cười.
- Nghe có vẻ còn vui hơn cả kiếm ngân lượng đấy. - Đại phu nhân lập tức cất hết ngân phiếu trên bàn đi, tán thành nói.
- Thập cửu đệ muội nói rồi. Chúng ta đều là người một nhà, lấy ngân phiếu ra chơi thì cũng chỉ là chuyển từ túi người này sang túi người khác mà
thôi. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Hôm nay chúng ta sẽ chơi mạt chược theo
cách Thập cửu đệ muội nói, được không?
Được không ư? Chủ nhà đã nói được thì khách mời có quyền từ chối sao?
Thế là cách chơi mạt chược của thành Đồng Khê đã được sử dụng tại phủ đệ
của Tam điện hạ. Long Tiểu Hoa thè lưỡi, chúc cho mình giành thắng lợi
bước đầu. Nàng giơ ngón tay làm biểu tượng chiến thắng với ba bông hoa
quý ở dưới gầm bàn và tiếp tục hướng đến mục tiêu.
Đàn ông ngồi trong đại sảnh đang nói chuyện từ cổ đến kim, từ chuyện Thánh
thượng bị bệnh đến chuyện thế cục đương thời, từ chuyện Diệu vương gia
có thể dĩ hòa vi quý với p
