XtGem Forum catalog
Kết Hôn Lần Thứ Hai

Kết Hôn Lần Thứ Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329000

Bình chọn: 9.5.00/10/900 lượt.

đưa tay cầm lấy lúc ảnh trường cấp 3, giả bộ ghét bỏ nói, "Không ai thích liền chứng minh anh không có mị lực, vậy không phải nói rõ mắt của em rất kém cỏi?" Chỉ là lời tuy như thế, nhưng mà trong nội tâm lại có chút nho nhỏ hài lòng, vậy nói rõ bọn họ chụp chung là "Duy nhất" đến bực nào.

Thấy anh đưa tay qua muốn tới bóp cái mũi của cô, Tiếu Tử Hàm cuống quít đem album dựng đi lên ngăn ở trước mặt, sau đó tấm hình nhẹ nhàng rơi trên mặt đất.

Thấy người trong hình thì hai người đều là sửng sốt. Chung Soái phản ứng mau chút, vội khom lưng nhặt lên tấm hình nhét lại trong album. Tiếu Tử Hàm chậm nửa nhịp, nhưng trong đầu lại rõ ràng hình ảnh trong hình cất đi.

Hoàng hôn dưới trời chiều, Chung Dao cùng anh rúc vào với nhau, anh đang thâm tình hôn cô. Cô đoán đây là một ảnh chụp lén, nhưng lại đầy đủ bắt được lúc ấy hai người nồng nặc tình yêu. Mới vừa rồi, cảm nhận được mình là người duy nhất chụp hình chung với anh, dâng lên một chút xíu vui vẻ, tâm cũng hơi đau. Nhưng cô giống như không có theo dự liệu, ngược lại là nhiều hơn một phần thoải mái cùng hài lòng, tình sâu như vậy về sau đều chỉ sẽ thuộc về một mình cô..., thật tốt!

Chung Soái thấy cô chỉ nở nụ cười nhẹ, lại trầm mặc không nói lời nào, liên tục không ngừng vỗ nhẹ gương mặt của cô, bất mãn hỏi, "Lại đang đoán mò cái gì?"

Tiếu Tử Hàm ngẩng đầu lên tiến lên nhìn anh thấp thỏm, nụ cười trên mặt sâu hơn. Cô kéo tay của anh qua, đem bàn tay nhỏ bé của mình ôm trọn ở trong bàn tay anh, chậm rãi nói, "Em đang suy nghĩ, chúng ta chụp chắc chắn sẽ đẹp hơn bức kia rất nhiều!"

Chung Soái bật cười, dùng sức bao ở bàn tay cô, đùa cợt nói, "Ah. . . . . . Chưa từng thấy qua bà xã nào tự khen mình như vậy!"

"Anh dám nói không đúng?" Cô ngửa cằm lên hỏi ngược lại.

"Đúng! Nhất định đúng!" Chung Soái cúi đầu xuống, tiếng nói rơi vào trên đôi môi nhẹ chu của cô.

Làm sao sẽ không đúng? Tử sinh xa cách, cùng người thề nguyện; nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già là chuyện tình đẹp nhất cõi đời này. Cho đến khi Mạnh Phi Phàm rời đi, bà nội Chung mới nhớ tới cháu trai của mình, vội sai người gọi bọn họ xuống.

"Tại sao trở về cũng không nói trước một tiếng?" Bà nội Chung tự tay lột một trái quýt đường đưa cho cháu trai.

"Nhiệm vụ mới vừa kết thúc, lãnh đạo đặc chuẩn cho mấy ngày nghỉ." Chung Soái nhận lấy quýt, xé thành hai nửa, một nửa nhét vào trong tay vợ.

Lão thái thái nhìn động tác tự nhiên thành thạo của anh, trong lòng cười thầm, có câu nói "Cưới vợ quên mẹ", nhìn đi, cháu mình chính là ví dụ tốt nhất. Rõ ràng là mẹ, bà xã đều ở bên cạnh, nhưng anh lại đem quýt đã được lột xong đưa cho bà xã trước, có thể thấy được bà xã quan trọng hơn. Đương nhiên là bà cực kì vui mừng, bà còn rất thích nhìn vợ chồng son bọn họ ngọt ngọt ngào ngào. Trải qua chuyện vợ chồng con trai, Chung lão thái đã thấu đáo, cả nhà sống qua ngày, vợ chồng hòa thuận, tương thân tương ái quan trọng hơn hơn bất cứ thứ gì hết.

Giang Vận Hồng cũng đem hành động của con trai và vợ hắn nhìn ở trong mắt, trong lòng không khỏi dâng lên hâm mộ. Suy nghĩ một chút, bà và chồng thân mật như vậy đã cách bao lâu rồi?

Ai, bà thầm than, nghiêng đầu hỏi Chung Soái, "Vậy lúc nào thì về?"

"Tạm thời không về. Doanh trại bên này có một khóa huấn luyện, thủ trưởng chúng con để cho con kết thúc ngày nghỉ trực tiếp đi báo cáo." Chung Soái trả lời.

Tiếu Tử Hàm kinh ngạc, tại sao anh không nói với mình sớm một chút, nhưng nghe được anh sẽ ở lại Bắc Kinh, đáy lòng vẫn là rất vui mừng, liên tục không ngừng hỏi, "Vậy phải huấn luyện bao lâu?"

"Nói là hai tháng, nhưng không hoàn toàn ở Bắc Kinh, một phần khóa trình an bài ở Thanh Đảo."

"A!" Tiếu Tử Hàm vừa nghe, nhất thời cảm thấy thất vọng.

Chung Soái nhìn thấu vẻ mất mác của cô, ngầm véo bàn tay mềm mại của cô, nói tiếp, "Chỉ là, trước khi đến nghe thủ trưởng nói, lệnh điều động của con đã được phê, có lẽ kết thúc khóa huấn luyện con liền có thể trở về!"

Tất cả mọi người bởi vì tin tức này hưng phấn khác thường, Chung lão thái như trút được gánh nặng nói, "Cuối cùng có thể trở về rồi, bà cứ sợ ở giữa có chuyện gì đó bất trắc, vậy chắt trai ta không biết phải chờ tới lúc nào!"

"Bà nội, bà nói gì thế ạ, con dù không được phê duyệt về đây thì cũng có thể để cho bà ôm chắt trai a!" Chung Soái nghiêm trang nói, trong lời nói tràn đầy ám hiệu.

Tiếu Tử Hàm quẫn bách mặt đỏ bừng, đưa tay bấm hông của anh, nhỏ giọng lầm bầm, "Nói cái gì đó, không nghiêm chỉnh!"

Mọi người đem thân mật của bọn họ thấy ở trong mắt, cũng chỉ là len lén cười, cuối cùng vẫn là Bà nội Chung đạo hạnh sâu, giả bộ nghiêm túc nói với cháu trai, "Tối nay bà không giữ các con, bà đang chờ tin tức tốt đây."

Ở Chung Soái nghe lời nói "Dạ!" Thì mặt của Tiếu Tử Hàm càng đỏ hơn.

Chỉ là đồng ý muốn tạo ra người, cháu cũng không có nôn nóng về nhà, ngược lại là lái xe đi về hướng khu Đông Thành, sau đó dừng lại ở trước một studio áo cưới.

Người phụ trách lên tiếng hỏi ý rồi đem bọn họ dẫn tới phòng khách quý, lấy ra một đống hình lớn, ra sức giới thiệu