n hết sự lo lắng của cô, cô vẫn là một con nhạn cô đơn mang đầy vết thương, chỉ chút gió thổi cỏ lay liền trở thành chim sợ ná.
Anh nên làm sao với em đây? Chung Soái tựa lên đầu của cô, đau lòng nỉ non, "Đứa ngốc!"
"Ha ha, tôi rất ngu ." Tiếu Tử Hàm cười lạnh tự giễu.
Hắn không phản bác cô, chỉ là dùng cằm nhẹ cọ lên tóc của cô, vô lực nói, "Tiểu Hàm, em có thể nói cho anh biết, như thế nào mới có thể cởi ra tâm kết của em hay không? Em nói mình đang mệt mỏi, nhưng nếu em cứ tiếp tục như vậy, anh cũng sẽ rất mệt mỏi!"
Thấy cô định nói, hắn mím môi, ánh mắt ảm đạm nhìn cô, khẽ hôn lên môi của cô, "Em nghe anh nói trước có được hay không?"
"Giữa vợ chồng quan trọng nhất là khai thông cùng tin tưởng, nhưng hình như em cũng không làm được. Em không thèm hỏi liền quyết định anh có tội, có biết như vậy anh rất khó chịu hay không?"
Tiếu Tử Hàm không nhịn được, khinh miệt giễu cợt, "Chung Soái, anh đừng xoay ngược lại đổ hết lỗi lên tôi? Nếu là tôi ba bốn tuần lễ không liên lạc với anh, trở lại cũng không nói cho anh biết, lại đi gặp tình nhân cũ trước, anh sẽ nghĩ sao?"
Chung Soái không để ý tới lời châm chọc của cô, đưa tay vuốt hàng mày đang nhíu lại của cô, nói tiếp, "Hôm qua anh mới vừa kết thúc nhiệm vụ, sáng nay mới về đến căn cứ, giao phó xong trong đoàn liền chạy về, vốn là muốn tự mình cho em kinh hỉ, bây giờ nhìn lại, kinh là có, hỉ lại không thấy đâu."
Hắn than thở giải thích, "Đụng phải Chung Dao, thuần túy chỉ là trùng hợp. Anh vừa qua khỏi cửa hải quan liền bị một vị lão phu nhân kéo lại, bà nói mình không tìm được cửa lên máy bay. Anh thấy cũng sắp tới giờ bay, mà tầng lầu cũng không phân rõ, liền chủ động giúp bà làm thủ tục lên máy bay, đưa bà qua cửa kiểm tra, kết quả đúng lúc đụng phải cô ấy."
"Sân bay nhiều người như vậy, lão thái thái làm gì. . . . . ." Tiếu Tử Hàm không tin hỏi, lại liếc lên quân trang trên người của hắn có chút hiểu được, nhất thời có chút dao động, nhưng vẫn không cam lòng nói, "Nhưng cũng thật trùng hợp, lại nói, em thấy được hai người đi ăn cơm á."
"Đâu có ăn cơm, chỉ uống ly cà phê!" Nghe giọng nói của cô mềm xuống, Chung Soái cố ý xuyên tạc lời của cô.
Tiếu Tử Hàm trừng mắt nhìn hắn, ngượng ngùng nói, "Cà phê cũng giống vậy, dù sao anh nhớ thương cô ấy, uống gió bắc cũng thấy ngọt."
Nghe thấy sự ngang ngược trong lời nói của cô, Chung Soái khẽ nhếch khóe miệng, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng, lời nói cũng đặc biệt nghiêm túc, "Ai nói cho em biết anh nhớ thương cô ấy? Là em cảm thấy bọn anh có cái gì?"
"Em đâu có nói như vậy!"
"Vậy em khóc thành ra như vậy, còn hung dữ với anh!" Hắn uất ức tố cáo.
"Em. . . . . ." Tiếu Tử Hàm miệng mở rộng ngây ngẩn cả người, kỳ quái! Mới vừa rồi rõ ràng cảm giác mình đang nắm phần thắng, sao bây giờ lại biến thành đuối lý rồi?
"Em cái gì? Hừ, anh chỉ đi uống cà phê với cô ấy em liền vừa khóc vừa hét, còn bạn trai cũ của em ôm em về nhà thì sao? Anh cũng đâu có chất vấn, còn em, nói cho cùng là em không tin tưởng anh." Chung Soái đúng lý không buông tha người.
Tiếu Tử Hàm bị nói một hồi, ngay sau đó phản ứng kịp hắn nói là lần đó cô té bị thương đầu gối, vừa định phản bác, lại nghĩ tới, "Làm sao anh biết anh ấy là bạn trai của em?"
"Em xem em đi, anh đem chuyện của anh và Chung Dao đầu đuôi gốc ngọn nói cho em biết, mà em cho đến bây giờ vẫn còn gạt anh?"
Tiếu Tử Hàm lần này hoàn toàn bị hắn hỏi đến chột dạ..., chuyện như vậy nói cho cùng thật sự chính là cô đuối lý, nhưng. . . . . . Đợi chút, bọn họ không phải đang thảo luận hắn và Chung Dao sao? Sao lại biến thành cô có lỗi với hắn?
Cô khoát khoát tay, nghiêm túc nói, "Hai chuyện là khác nhau!"
Chung Soái xoay mạnh cô lại, bất mãn oán trách, "Bà xã, đây là cùng một chuyện, chính là tin tưởng. Nói tóm lại, anh tin em, em thì không tin anh."
"Không giống nhau mà!" Cô yếu ớt chống cự.
"Sao lại không giống nhau?"
"Em. . . . . ."
Hắn véo nhẹ gương mặt của cô, tức giận nói, "Không nói ra được chứ gì?"
Chung Soái nhìn cô nói không ra lời, cười hả hê, nhưng cũng không muốn dây dưa tiếp, thật ra thì hắn hiểu được chuyện này nhìn như là thiếu hụt tin tưởng, thực chất cũng là hắn không có cho cô đầy đủ cảm giác an toàn, cô vốn là người thiếu hụt cảm giác an toàn cực độ, bọn họ vừa cưới chui, hơn nữa quá khứ của hắn dầy cộm nặng nề, không trách cô sẽ như giẫm băng mỏng, nơm nớp lo sợ. Chỉ là, cảm giác an toàn như vậy không thể dựa vào vài câu nói ngọt ngào liền nhẹ nhõm đúc thành, còn cần hắn làm được nhiều hơn, làm được tốt hơn, nếu không chỉ cần một chút xíu tan rã sẽ khiến cô chần chờ.
"Bà xã, hôm nay anh cũng có lỗi. Cô ấy nói lên uống cà phê anh có thể không đi, nhưng anh nghĩ nếu đã buông xuống rồi thì cần gì phải làm chuyện tuyệt tình, nên anh theo cô ấy nói cho rõ ràng, chuyện cũ đã qua, hiện tại anh chỉ muốn vui vẻ sống với em mà thôi."
Tiếu Tử Hàm ngẩng đầu lên nhìn trên nét mặt chân thành của hắn, thản nhiên, đáy lòng đau xót, hốc mắt lại đỏ hồng rồi.
"Ngốc à, tại sao l