pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323202

Bình chọn: 10.00/10/320 lượt.

ng người, rất nhiều cặp trai gái đang ngồi tâm sự. Hoàng Hiểu Vương

đỗ cạnh mé biển, một bờ cát trắng phau, chỉ có vài ba người ngồi ở đây. Cô bước

xuống, gió tạt mạnh khiến cô tưởng mình sắp bay lên rồi, cô chạy rồi la lên:

- Tuyệt quá!.......

Cậu ngắm nhìn cô rồi

cười, cậu muốn nhìn thấy con bé cười nhiều thật nhiều, nhưng không hiểu sao cậu

thấy càng ngày cô càng mờ nhạt, càng mỏng manh, dễ dàng biến mất khỏi tay cậu.

Hình bóng con bé một lúc một nhạt nhòa, cứ như thể gió có thể đưa nó bay mất.

Dương Lạp trở lại chỗ anh, xòe tay đưa một vỏ sò màu nâu sẫm, sáng loáng, miệng

toe toét:

- Anh, nhìn xem, đẹp không này?

Anh nhìn nụ cười tươi của

cô thì không nói gì, thực sự chỉ cần thấy em cười là anh đã hạnh phúc lắm rồi.

- Đẹp thật!

Lang thang cả buổi chiều

trên bãi biển, Dương Lạp thấm mệt, cô thấy hơi choáng váng người. Cô ngồi gục

xuống một chỗ, Hoàng Hiểu Vương thấy vậy liền hỏi;

- Em sao vậy?

Cô gượng cười nhìn anh,

trong người rất khó chịu:

- Chắc là em đói.

Cậu nhìn đồng hồ: 5 giờ

38 phút.

- Em ráng chịu chút nữa, chờ hoàng hôn xuống rồi chúng

ta sẽ đi ăn.

“ Hoàng hôn- đúng là mình đã quên mất hoàng hôn rồi.”

Cô ngước nhìn về phía bầu

trời xa xa, một màu da cam cuốn theo từng đám mây trên bầu trời, đẹp quá! Thật

yên bình, những cánh chim hải âu bay bay phía xa, đằng sau, mặt trời đang dần

dần hạ xuống mặt biển như biến tất cả chìm trong một màu sắc ấm nóng. Nếu được

hỏi giữa bình minh và hoàng hôn, cô thích cái nào hơn. Chắc chắn cô sẽ trả lời

là hoàng hôn, vì hoàng hôn luôn luôn dịu nhẹ, luôn đem cho cô cảm giác dễ chịu.

Hai người im lặng ngắm nhìn mặt trời lặn xuống đáy biển, dần dần rồi biến mất

hẳn. Bóng đêm nhào tới, dường như tất cả vừa diễn ra cách đây vài phút thôi.

Nhanh đến vậy. Dương Lạp đứng dậy, lững thững đi về phía chiếc xe của anh,

Hoàng Hiểu Vương cũng đi theo.

Bánh xe lăn dài trên con

đường vào phố, thành phố lên đèn sớm, lung linh đủ sắc màu. Họ dừng tại một

quán mì hải sản.

Mùi mì thơm phức bốc lên

thôi thúc dạ dày của hai người, họ nhanh chóng tìm cho mình một chỗ ngồi rồi

gọi hai đĩa mì xào hải sản. Rất nhanh, cô chủ hàng quán bưng ra cho họ hai đĩa,

Hoàng Hiểu Vương xoa xoa tay, đưa thìa và dĩa cho Dương Lạp, cô nhận lấy, nhìn

đĩa mì, mặc dù rất đói nhưng sao cô không muốn ăn chút nào, kì lạ quá. Cô cuốn

một dĩa mì định cho vào miệng nhưng sao run run, không cho nổi. Chiếc dĩa rơi

bộp xuống, cô run run, Hoàng Hiểu Vương đang ăn giật mình ngước nhìn em:

- Sao vậy? Để anh lấy dĩa khác cho em.

Cô xua xua tay:

- Không, kệ em, em không ăn nữa đâu.

Cậu hết sức ngạc nhiên:

- Chẳng phải em rất đói sao? Sao không ăn đi, ngon lắm

mà.

Cô đành biện minh cho

mình một lí do chính đáng:

- Em đang giảm cân...nhìn nó nhiều mỡ quá.

- Sao? Trông em gầy thế kia mà con giảm cân gì nữa?

- Thôi được rồi, chốc về em sẽ ăn món nhẹ thôi.

Cậu nghi hoặc nhìn em,

con bé giống nói dối quá. Còn Dương Lạp, cô nhấp một ngụm nước, dạ dày sôi sùng

sục. Không ăn được, cô không thể ăn nổi mì. Cô thấy rất hoảng loạn, tại sao tự

nhiên không ăn được như vậy? Chờ anh ăn xong, anh đưa cô về nhà, họ tạm biệt

nhau, cô bước vào nhà, không thể chịu được nữa, đói quá! Cô lục tung bếp thì

thấy một ít củ cải muối với cơm nguội, cô xới ra bát rồi cầm đũa định ăn. Lại

nữa rồi! Không ăn nổi! Cô bèn nhắm mắt nhắm mũi và lấy và để cho nó trôi vào dạ

dày. Khó ăn quá...khó chịu quá. Cô uống ực một cốc nước. Hãy yên vị trong đó

nhé thức ăn. Cô ngồi xuống ghế, vẫn còn thấy ghê miệng, tự nhiên lại sợ ăn, kì

lạ thật. Cô xoa xoa bụng...vậy là yên rồi. Cô leo lên phòng, hình như Trân Trân

với Chu Thiên vẫn chưa về...

....

Hoàng Hiểu Vương đang lái

xe, chợt có tiếng chuông điện thoại, cậu vội rút ra xem, một số máy lạ.

- Alo?

[ Hoàng Hiểu Vương.'>

“ Kít”- Tiếng bánh xe phanh gấp, cậu dừng bất ngờ, đầu

suýt đập vào vô lăng, là hắn.

- Có...chuyện gì à?

[ Đừng lạnh lùng với nhau thế chứ? Tôi chỉ hỏi là cậu

đã biết chuyện hay chưa thôi?'>

- Chuyện gì? - Hoàng Hiểu Vương tạt xe vào lề đường.

[ Vậy là chưa biết à? Tồi nhỉ? Nam Dĩnh vẫn chưa nói

à?'>

“ Nam Dĩnh, phải, mình quên mất điều này.”

- Chưa.

[ Vậy thì để tôi nói với em gái cậu vậy.'>

Hoàng Hiểu Vương dự cảm

điều hắn nói không hề tốt lành liền chặn lại:

- Khoan đã! Mọi chuyện có thể giải quyết theo cách

khác chứ?

[....Ok thôi, đầu tiên, cậu hãy nói chuyện với Nam

Dĩnh đi. Rồi hãy gọi lại cho tôi.'>

-...

“ Cạch”

Hắn cúp máy, cậu bấm ngay

cho Nam Dĩnh:

[ Alo?'>

- Sói?

[ Anh Vương ạ?'>

- Đến ngay địa điểm kín đi.

[ Vâng.'>

Cậu thở phào, rồi lái xe

ra, đi đến địa điểm hẹn gặp. Tự nhiên mọi thứ bị xáo trộn thế này.

15 phút sau...tại địa

điểm kín.

Cửa quán vắng tanh người,

cậu tìm chỗ quen thuộc rồi gọi hai li café không đường... Chờ Nam

Dĩnh. Thấp thoáng thấy bóng cậu thanh niên tóc vàng cuốn băng đô, cô giơ tay ra

hiệu. Nam Dĩnh thở không ra hơi chạy đến:

- Chào anh ạ.

- Cậu ngồi đi.- Hoàng Hiểu Vương chỉ ghế cho cậu ngồi.

Cậu hơi ngỡ ngàng:

- Anh gọi em có việc gì mà tối thế này ạ?

Hiểu Vươn