..
Cô gái thấy tim mình xốn
xang, cảm giác này là sao? Cô quay mặt chỗ khác:
- Kệ tui.
Cả buổi chiều Hoàng Hiểu
Vương phụ Lục Trúc bán hoa quả, lượng khách nữ đông lên hẳn. Thỉnh thoảng cậu
cười đùa:
- Ha ha...khách đông là nhờ có tôi nhe cô.
Lục Trúc thì chẳng nói
gì, chỉ cười trừ, trong lòng không phục cái vẻ đẹp quá đáng của hắn chút nào.
Họ bán đến tận chiều muộn
mới về. Hai người lững thững đi ra cổng, hoàng hôn đã bao trùm. Hoàng Hiểu
Vương bỗng hỏi:
- Tiểu Lục, có muốn đi mô tô không?
Cô ngây thơ hỏi lại:
- Mô tô là cái gì?
Cậu cười lớn rồi kéo tay
cô về phía chiếc mô tô dựng sẵn của mình.
- Wah...đẹp quá...!- Hai mắt Lục Trúc mở to, trong
sáng như một cô tiên bé bỏng.
Cậu được dịp tự tâng bốc:
- Chuyện, của tôi mà lại, mà cô có muốn đi thử không?
Tôi lai.
- Được thật hả?
Và thế là Hoàng Hiểu
Vương đưa cô chiếc mũ bảo hiểm và mình thì để đầu không, chiếc xe phóng vút
khiến Lục Trúc chấp chới bám chặt vào eo cậu, cậu cười ha hả:
- Sao bé? Rất tuyệt đúng không?
Lục Trúc hét toáng lên:
- Trời ơi, mát quá đi mất...! a........a..........
Hoàng Hiểu Vương thấy vui
kì lạ, cuối cùng cô ấy cũng chịu cười với cậu rồi. Cảm giác này thật là tuyệt
biết bao. Cậu lượn vài vòng khắp phố khiến khi họ trên đường trở về thì thành
phố cũng đã lên đèn. Những bóng đèn lấp lánh soi lối đi cho cặp trai gái. Đến
khi đến một căn nhà nhỏ mái gạch, Lục Trúc đòi xuống, cậu dừng xe, gặng hỏi:
- Đây là nhà cô?
- Sao? Ngoài sức tưởng tượng của cậu à? Nó quá bé đúng
không?
- Tôi không có ý đó...
- Cảm ơn cậu vì chuyến đi, chào cậu, cậu về đi.
Cô nói xong thì đi vào,
đóng cổng và biến mất vào đêm tối. Hoàng Hiểu Vương đứng lặng, quan sát căn nhà
của em, không ngờ nó nghèo đến vậy, chả trách em phải đi làm thêm nhiều như
vậy. Cậu thấy xót xa quá, đáng lẽ ra, bây giờ cậu cũng như em mà thôi, cũng như
không được dòng họ Hoàng nhận nuôi. Cậu vòng xe đi...Vừa buồn mà lại vừa
vui...nhất định mai cậu sẽ đón em đi học.
Vừa thấy bóng cậu em trai
xuất hiện ở cửa, Hoàng Hiểu Dy đã chạy lại:
- Em đi đâu về muộn thế? Cả nhà chờ cơm em mà không
thấy nên dọn rồi.
- Em xin lỗi. - Cậu tỏ rõ niềm vui trên khuôn mặt.
Thấy biểu hiện lạ của em,
cô nghi ngờ:
- Sao em vui vậy?
- Dạ không, em về phòng đây. - Cậu chạy tót lên lầu
không nghe câu nói của chị phía sau.
Hoàng Hiểu Dy tức giận
cắn móng tay:
- Khốn kiếp, chắc chắn em đã đi chơi với con nhỏ đó,
em dám lạnh lùng với chị như thế sao Hoàng Hiểu Vương?
...........
Trường cấp hai Khánh Dược
cách xa trung tâm thành phố nằm trên một khoảng đất rộng, một trường học quý
tộc, theo người ngoài thì là như thế, trong đó toàn cậu ấm cô chiêu cả. Nam
Dĩnh ngồi thừ bên cửa sổ, mái tóc vàng khiến nắng trở nên bức bối hơn, cậu
chống tay vào cằm, tì xuống bàn, thở dài thườn thượt, An - bạn thân của cậu
liền hỏi:
- Mày sao thế?
- Chả sao.
- Mày nhớ mấy đàn anh trường Hòa Diện chứ?
Cậu thoáng giật mình:
- Có chuyện gì?
- Lên sân thượng rồi bàn.
Nói xong, An bước ra khỏi
lớp rồi đi lên trên sân thượng, Nam Dĩnh chần chừ một hồi rồi cũng đi theo.
Sân thượng Khánh Dược khá
rộng, nhưng từ trước đến nay, không một học sinh nào dám lên đây ngoại trừ hội
Nam Dĩnh, bởi vì đây là địa bàn của trùm du côn này, ngay cả giáo viên cũng
không thể can thiệp. Nhìn từ trên cao, sân trường thật là nhỏ, cậu đứng dựa vào
lan can, rút điếu thuốc và bật lửa hút:
- Có chuyện gì với Hòa Diện?
An ngồi đối diện đó,
nghịch chiếc bật lửa:
- Mày còn nhớ Tiểu Tinh không?
Điếu thuốc rơi xuống sàn,
cậu sững sờ:
- Sao...sao lại hỏi cô ấy?
Doãn Nhược Tinh là bạn
gái cũ của Nam Dĩnh, cô đã mất trong một lần ẩu đả của cậu và kẻ thù. Chuyện
tình của họ đã phải trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau, thế
nhưng, cuối cùng thì vẫn không thể ở bên nhau. Tuy đã thích Dương Lạp nhưng sâu
thẳm trái tim non nớt của cậu vẫn không thể quên được cô ấy, người con gái đầu
tiên cậu yêu, người con gái có nụ cười còn thánh thiện hơn cả thiên thần. Làm
sao, làm sao cậu có thể quên được em...
- Anh trai cô ấy, Doãn Nhược Hạ...mày biết?
- Doãn Nhược Hạ? Hình như là trong hội của anh Vương?
- Ừ...ừ...Chẳng hay ho chút nào.
Nam Dĩnh châm điếu thuốc
mới, nhả khói:
- Rốt cuộc là bên Hòa Diện có chuyện gì?
- Doãn Nhược Hạ thông báo với toàn bộ khu vực là tuyên
chiến với mày để trả thù cho em gái.
Nam Dĩnh hơi bàng hoàng nhưng
cậu nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh:
- Tuyên chiến à? Nghe thật hàm hồ...Tao chẳng làm gì
cả.
- Tao không biết được, nhưng dù gì...thì...vì mày mà
Tiểu Tinh mới chết.
Nam Dĩnh biết An đã và
bây giờ vẫn còn thích Tiểu Tinh, nhưng lí do nó không đến với cô ấy là vì cậu,
tình bạn không cho phép nó giành bạn gái của bạn mình. Thế nhưng khi biết tin
Tiểu Tinh chết, nó phải đau khổ biết mấy, bởi chính người mà nó tin tưởng nhất
đã không bảo vệ được Tiểu Tinh. Cậu cười đau khổ:
- Xin lỗi...
An không nói gì, cậu đứng
dậy, ném điếu thuốc và bước xuống, ai có thể nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cậu
lúc này?
Chiều dần buông, ánh nắng
màu vàng