i?- Dương Lạp sốt ruột cố dìu cậu vào
bệnh viện.
Cậu như muốn ngất đi,
Dương Lạp phải cõng cậu vào trong bệnh viện và nhờ y ta chăm sóc cho cậu.
Sáng sớm hôm sau, hình
ảnh tối trước vẫn còn khiến Dương Lạp sợ hãi. Còn bây giờ, Nam Dĩnh đang nằm
ngủ ngon trên giường. Chiếc băng đô vẫn nằm trên vầng trán trắng ngần của cậu,
còn vương lại chút máu khô. Dương Lạp ngồi lặng yên nhìn cậu, không dám cử động
mạnh ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu. Hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu
cô. Cuối cùng thì Nam Dĩnh cũng đã thức, Dương Lạp đỡ gối cho cậu nằm dựa vào
rồi gọt quả táo chín.
- Chị...
- Hả?
- Em...
- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với em vậy? Tại sao
em lại ở đó? – Dương Lạp vẫn gọt táo và không nhìn cậu.
- Em...chị nhớ buổi chiều hôm qua chứ?
- Ừ, em đi cùng đám người đó rồi sao?
- Cô ấy...
- Doãn Nhược Tinh?
Bỗng Nam Dĩnh im bặt, cậu
quay mặt ra nhìn về phía cửa sổ, thở hắt ra một hơi dài.
- Cô ấy sao? – Dương Lạp tiếp tục hỏi.
- Máu trên người em là của...cô ấy!
Dương Lạp giật mình quay
ra, ngạc nhiên:
- Vậy rốt cuộc là sao? có chuyện gì?
- Chiều hôm đó, bọn nó đã bắt Tiểu Tinh, rồi đe dọa
em, khi em đến, chúng xông ra đánh hội đồng rồi thả Tiểu Tinh. Nhưng đâu đã kết
thúc, một tên trong đó quyết không tha cho bọn em. Hắn cầm con dao xông về phía
em và...
- Và sao? – Dương Lạp bị trí tò mò kích thích.
- Và...cô ấy đã đỡ cho em...Máu nhiều lắm...máu tuôn
ra từ tim cô ấy...bọn nó chạy hết chỉ còn em và cô ấy. Cô ấy thở yếu lắm, dường
như không thể nữa, nhưng...cô ấy lấy tay ôm má em, đôi tay lạnh lắm chị ạ! Đôi
tay ấy buông thõng...và...nụ cười vẫn nở...trên môi cô ấy...
Dương lạp sững người bởi
câu chuyện của Nam Dĩnh, thật đau đớn, cô lặng người đi. Phút giây ấy mọi thứ
dường như ngừng hoạt động, cô thấy khó thở, cô không nghĩ mọi chuyện lại kinh
khủng như vậy.
- Em...em ngốc quá phải không? Em đã không thể bảo vệ
cho cô ấy...! – Nam Dĩnh như người mất hồn, cậu ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài.
Dương Lạp không nói gì,
cô nắm chặt tay cậu giúp lấy lại bình tĩnh.
- Em muốn được một mình! – Nam Dĩnh nói rất khẽ.
Dương Lạp mỉm cười rồi
lẳng lặng ra ngoài, đóng cửa lại...Bầu trời trong xanh một cách lạ kì...
Một ngày trôi qua thật
yên bình, thật nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho lòng Dương Lạp rối bời. Rồi sau
này cậu ta sẽ thế nào.
Chiều ngày hôm sau, Nam
Dĩnh được xuất viện, vừa gặp Dương Lạp ngoài hành lang, cậu đã vội kéo cô ra
ngoài, ngồi xuống một chiếc ghế đá và cười toe:
- Chị ơi em sẽ không buồn nữa đâu, hôm qua em đã mơ
thấy cô ấy.
- Mơ gì? – Dương Lạp trố mắt ngạc nhiên.
- Cô ấy hiện về nói với em là em phải ráng sống thật
hạnh phúc, rồi sẽ có tình yêu mới đến với em. Nếu em không vui cô ấy sẽ giận em
lắm ấy!
Lúc này trông Nam Dĩnh thật giống một cậu
nhóc nghịch ngợm, trong nụ cười ấy vẫn còn phàng phất một chút buồn thương, làm
sao mà con người ta vẫn có thể cười trong khi lòng mình đang bị cào xé bởi một
nỗi đau khó tả như vậy.
Dương
Lạp ngồi dựa vào thành ghế, ngả ra sau thở nhẹ, vậy là một người đã tạm ổn định
rồi.
Một tuần sau ngày Trân Trân ra viện,
cô cùng Dương Lạp đi học những ngày cuối cùng để chuẩn bị cho dịp nghỉ đông sắp
tới. Không khí lớp học não nề một cách thảm hại, không ai còn tư tưởng học hành
nữa. Giáo viên giảng bài cũng thấy tẻ nhạt, mấy ngày hôm nay Hoàng Hiểu Vương
không đi học, đã lâu cô không gặp hắn, trong lòng cũng thấy có chút bối rối, lo
lắng. Tiếng chim kêu bên ngoài cửa sổ như một bài ca ru ngủ, cô miên man trong
những dòng suy nghĩ. Bỗng cửa lớp bật mở, một nhân viên chuyển phát nhanh bước
vào:
- Xin lỗi cả lớp, có quà của một bạn đây. Ai là Dương
Lạp Lạp ạ!
Cả lớp đổ dồn ánh mắt về
phía cô, cô đành đứng dậy:
- Là tôi.
Anh nhân viên cầm một hộp
quà lớn bước vào đưa cho Dương Lạp rồi bảo:
- Người gửi không ghi rõ tên nên cô kí vào đây giúp
tôi.
Xong việc, anh ta bước ra
khỏi lớp. Giờ nghỉ giải lao cùng ngày, Dương Lạp mở hộp quà ra, bên trong la
liệt là kẹo với muôn vàn màu sắc lấp lánh, điều đặc biệt hơn nữa, tất cả đều là
kẹo bạc hà. Dương Lạp sững người, tay cô run run. Đó không phải là sự sung
sướng, mà đó là trái tim cô, kẹo bạc hà không đặc biệt, rất phổ biến, nhưng khó
có ai lại yêu thích kẹo bạc hà như cô, Dương Lạp có thể ăn kẹo thay cơm, thật
kì lạ. Bên trong còn có một mẩu giấy màu tím với nội dung: “ Biệt thự màu ngọc
bích, nằm phía Nam phố Nhị Hà, đi qua cánh đồng hoa oải hương khoảng 5 km thấy
có một khu vườn trồng nho, đi qua là đến khu biệt thự. Đến trước 3 giờ chiều
ngày mai.”
- Cái quái quỉ gì thế hả? Giống như trò trốn tìm ấy. –
Dương Lạp chau mày nhìn.
- Oa! Toàn kẹo cậu thích nè! Sướng nhỉ? – Trân Trân
bĩu môi ghẹo Dương Lạp.
Dương Lạp cười trừ nhìn
bạn:
- Muốn ăn không? Mình cho nè! Nhiều ghê thật.
- Thôi thôi, trên đời này chỉ có cậu thích ăn cái loại
kẹo đó thôi! Cái mùi khiến tớ không sống nổi mất. - Trân Trân giả bộ bịt mũi
quay đi.
Trong đầu càng lúc càng
khó hiểu, cả buổi học cô chẳng thể tập trung nổi nữa. Suốt giờ chỉ hình dung về
căn biệt t