Ring ring
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324933

Bình chọn: 8.00/10/493 lượt.

Trúc, lớp 11B cũng không khác các lớp khác là mấy, không

khí học hành bao trùm. Cậu đưa mắt tìm Lục Trúc, cô ngồi gần cuối lớp, đang mải

mê làm cái gì đó trên giấy, cậu len lén đi đến rồi vỗ bụp vào vai cô:

- Òa, giật mình không vợ?

Cô quay mặt dương đôi mắt

to sáng không hiểu gì:

- Vợ? Vợ nào ở đây?

Hoàng Hiểu Vương lấy một

cái ghế bên cạnh ngồi kế bên cô:

- Đùa chút, em đang làm gì đấy?

- Hoàn thành bài toán giải tích. - Cô buông câu nói

lạnh lùng rồi lại cắm cúi viết lách.

Nhận thấy cô đang rất làm

lơ cậu, Hoàng Hiểu Vương bực dọc đưa một tờ giấy ra:

- Dạy anh làm Tiếng Anh đi.

Cô ngừng viết, lại đưa

mắt ngây thơ nhìn cậu, rồi bậm môi, liếc xéo:

- Cậu có bị khùng không vậy? Tôi đang làm toán mà.

- Không thích, em dạy anh đi.- Cậu quyết giằng bằng

được quyển vở từ tay cô.

Cả lớp ngạc nhiên nhìn

hai người.

Lục Trúc ngại ngùng giật

lại quyển sách, đỏ mặt:

- Thôi được rồi, cậu ngồi xuống đây đi.

Hoàng Hiểu Vương toe toét

chăm chú nghe bài giảng của cô, nhưng những công thức ngữ pháp đó cậu biết hết

rồi, chủ yếu là được ngắm nhìn cô, ngắm khuôn miệng xinh xắn đang thao thao

giảng bài, ngắm đôi tay cầm bút đưa qua đưa lại.

Những khi thế này, tim

cậu không thể đập bình thường được nữa. Em giống như là ánh sáng cuộc đời cậu

vậy, không thể thiếu em được đâu.

........

Nam Dĩnh nhìn chằm chằm

vào chiếc điện thoại, mong chờ người đó sẽ gọi hay nhắn tin. Nhưng trống rỗng,

cậu tắt điện thoại, đút trả vào cặp, tâm trạng hồi hộp. Cậu muốn nghe giọng nói

của cô ấy, muốn được nhìn thấy cô ấy. Nhưng nếu làm như vậy thì sẽ khiến cô ấy

tổn thương nhiều hơn mà thôi. Vậy nên, phải hết sức chịu đựng, mọi chuyện sẽ

qua mau thôi.

Cậu ngồi trên bàn, hai

chân gác lên chiếc ghế, mắt nhìn ra ngoài bầu trời.

Trời chuyển chạng vạng.

Những đám mây màu cam

đang chuyển dần về phía cuối trời, một màu hoàng hôn đỏ quạnh khiến cảnh vật

cũng đỏ theo nó. Cậu vô thức chạm nhẹ vào phím điện thoại, số máy cô ấy hiện ra

rõ mồn một, cậu nhẹ nhàng ép nó vào ngực.

“ Phải chờ đợi, chờ đợi...”

Bỗng chuông điện thoại

reo, cậu giật bắn mình, lòng hân hoan lạ.

Nhưng không phải, một số

lạ.

- Vâng.

[ Tiểu Dĩnh phải không?'>

- Vâng.

[ Chị Trân Trân đây.'>

- Vâng, có chuyện gì thế ạ?

[ Chị chỉ muốn thông báo cho cậu việc này, chủ nhật

tuần sau là sinh nhật Dương Lạp...'>

“Sinh nhật? Sinh nhật chị ấy?”

[ Cậu còn nghe không đó?'>

- Dạ vâng!- Cậu nghe tim mình đang đập rất mạnh, dường

như niềm vui này quá bất ngờ.

[ Tôi dự định tổ chức tiệc, có thể thì cậu đến nhé!'>

- Vâng...vâng.

Cúp máy.

Nam Dĩnh thấy vui vô

cùng, cậu mong chờ đến ngày đó quá đi mất.

Phải chuẩn bị quà gì mới

phù hợp với chị ấy đây?

Trong đầu cậu là cả tá

suy nghĩ về ngày hôm đấy, và cả những dự định mà có lẽ...cậu sẽ không thực hiện

được...

....

Không khí căng thẳng bao

trùm, những tiếng thì thầm nghe thật đáng sợ, mọi học sinh đang lẩm nhẩm học

thuộc bài trước khi vào phòng thi. Trân Trân vò đầu bứt tai:

- A...khó thuộc quá đi mất.

- Cố gắng lên, đơn giản thôi mà.- Dương Lạp động viên

cô.

- Sáng nay đã xui vậy rồi, mình không chắc sẽ thành

công đâu.- Trân Trân cau có mím chặt môi.

- Có chuyện gì vậy hả?

- Mình cãi nhau với Tiểu Thiên, hức.

- Sao mà cãi nhau?

- Cậu ấy không chịu chúc mình thi tốt, ghét quá đi

mất. Tên ngốc.

Dương Lạp bật cười vì

tính trẻ con của cô bạn. Bỗng có người cốc đầu hai cô, họ ngạc nhiên quay ra

nhìn:

- Thi tốt nhé hai cô bé.

Hoàng Hiểu Vương đứng

cười nham nhở, bên cạnh cậu là Lục Trúc, cô mỉm cười dịu dàng:

- Thi tốt nhé!

Hai người ngớ ra nhìn

kiểu tóc mới của Lục Trúc, trông đáng yêu quá, cô bạn xinh ra bao nhiêu.

- Xinh quá ta?- Trân Trân cười toe toét nhìn mái tóc

Lục Trúc.

Cô ngại ngùng:

- À, có gì đâu...

Hoàng Hiểu Vương mỉm cười

nhìn cô.

Dương Lạp tức giận đấm

cho Hoàng Hiểu Vương một cái rồi quay sang bắt tay Lục Trúc:

- Bạn cũng thế nhé.

Bốn người cùng chụm tay

vào nhau, hô lớn:

Fighting!

Trong phòng thi. Hai cô

giám thị đi đi lại lại liên tục, học sinh toát mồ hôi hột, môn thi đầu tiên là

Toán. Đề có vẻ hóc búa nên một số học sinh cắn bút không làm được chữ nào.

Dương Lạp lướt nhẹ trên trang giấy, loáng cái đã xong, trong đầu cô chỉ hiện

lên chữ “ Dễ” không hơn không kém. Cô ngước nhìn Trân Trân, cô đang làm rất

chăm chú, cũng ổn thôi, đây toàn là những dạng mà cô đã giảng cho nhỏ bạn rồi.

Rồi cô liếc sang Hoàng Hiểu Vương, lần này cậu hình như rất cố gắng nên làm bài

rất chăm chỉ, chắc nhờ Lục Trúc rồi.

A. Kết thúc môn đầu tiên.

Học sinh ùa ra từ các lớp

học, mỗi người một tâm trạng. Dương Lạp hớn hở khoe thành tích:

- Làm tốt không các bồ? Tớ làm xong hết rồi, đề dễ quá

ha?

Trân Trân đứng cạnh đó xị

mặt:

- Trời ạ, đề dài kinh khủng mà cậu làm nhanh vậy à? Tớ

còn câu cuối đây này.

- Không sao, câu đó 5 điểm thôi mà.- Lục Trúc cười an

ủi cô bạn. - Tớ cũng làm xong cả rồi.

Chợt tất cả nhớ đến Hoàng

Hiểu Vương nãy giờ im lặng. Trân Trân nhanh nhảu:

- Còn cậu làm thế nào vậy?

- Xong rồi, quá đơn giản.

Coi bộ mặt vênh váo của

cậu, ba ng