t uống hết nửa ly cho anh.” Dạ Bác Vũ mệnh lệnh nói, giống như phụ huynh cho con uống thuốc.
Cô đang cầm ly nước trái cây, đành phải nuốt thêm mấy miếng.
Dạ Bác Vũ nhận ly nước trái cây, một ngụm uống sạch.
“Tốt lắm, bây giờ người em cũng tìm được rồi, có chuyện gì nói mau!” Anh bắt hai tay trước ngực, con ngươi đen lạnh lùng nhìn cô.
“Chú Dạ......”
“Nếu em muốn làm thuyết khách cho ông ta, em có thể đi rồi đấy.” Dạ Bác Vũ lãnh mặt, nhắc tới việc này liền nổi giận.
Còn tưởng rằng cô rốt cục cũng hiểu được anh dụng tâm lương khổ, cho nên mới tới cửa cầu hòa. Kết quả, cô vừa mở miệng là nói đến người khác.
“Phương thức biểu đạt của em không đúng, nhưng nếu không phải hy vọng tốt cho anh, sẽ không suy xét quan hệ của anh và người nhà.” Hạ Đậu Khấu ôm cánh tay anh, nhẹ giọng nói.
“Đúng vậy, bởi vì hy vọng tốt cho tôi, cho nên sáu năm nay em luôn vờ như không thấy tôi đối tốt với em, hừ.” Anh nói, không quay đầu lại, tiếp tục nhìn tiền phương.
Hạ Đậu Khấu nhìn sườn mặt của anh, cô thở dài, vùi vào lòng anh.
Dạ Bác Vũ thấy cô lựa chọn ở bên cạnh anh, cảm thấy mừng thầm, nhưng trên mặt vẫn không có biểm cảm gì.
Anh ra sức nhiều năm như vậy, vẫn nên nhận được chút gì đó từ cô.
“Vừa đến nhà họ Dạ, em vốn nghĩ có thể làm bạn tốt với anh, nhưng mà, vì không muốn người bên ngoài nói em làm thân dẫn thích, em mới bắt buộc mình chỉ có thể gọi anh là ‘Dạ tiên sinh’, không được tiếp cận quá gần anh.” Cô quyết định nói từ đầu, miễn cho anh luôn lôi chuyện cũ ra chỉ trích cô vô tình.
“Ai nói em làm thân dẫn thích ? tôi làm thịt họ!” Kẻ đó làm cho anh và Hạ Đậu Khấu ngay từ đầu đã tiến triển không thuận lợi.
Dạ Bác Vũ đột nhiên quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy sát khí.
“Ai nhớ rõ chuyện lâu như vậy.” Hạ Đậu Khấu vỗ về cánh tay anh, đôi mắt nhìn thẳng anh. “Em chỉ nhớ rõ sau đó em bắt đầu quen có anh, ở trong lòng vụng trộm cảm thấy mình có một người anh cả. Bởi vì có anh bên người, cho nên ngay cả khi rời xa nơi chôn rau cắt rốn xuất ngoại học tập, em vẫn không sợ.”
“Chính bởi vì em xem anh là anh cả, cho nên hại anh phải đợi nhiều thêm vài năm.” Anh tức giận nói, bắt lấy áo khoác thiếu chút nữa tụt xuống vai cô, trùm kín cô lần nữa.
“Ba em từ nhỏ đã nói cho em biết, làm người phải có cốt khí, cho nên em vẫn cảm thấy mình chiếm rất nhiều tiện nghi của em. Trong tình huống đó, nếu lại ở một chỗ với anh, em cảm thấy em quả thực là tham lam......”
“Em nói cái gì, là tôi chiếm tiện nghi của em mới đúng!” Dạ Bác Vũ ngắt lời cô, không hiểu vì sao nhìn cô anh lại cảm thấy trong đầu cô nhất định không biết tính kế.
“Không, là em chiếm tiện nghi của anh......” Cô thực kiên trì.
Dạ Bác Vũ gập ngón tay gõ đầu cô, nói: “Dùng tiền tài vật chất để cân nhắc, có thể là như thế. Nhưng em bỏ nhiều tâm tư cho tôi như vậy, mới là vô giá. Bạn bè của tôi nhắc đến em, ai cũng chảy nước miếng, bởi vì em là cô gái tốt mà người đàn ông nào cũng hy vọng có được. Anh vẫn cho rằng anh may mắn, cho nên mới có thể nhanh chân đến trước có em bên cạnh. Mà anh chăm sóc cô gái của anh, cũng là điều tất nhiên.”
“Đó là vì trong lòng anh đã nhận định em, nếu không mặc cho ai nhìn vào cũng cho rằng em nợ anh rất nhiều. Cho tới bây giờ, em vẫn cảm thấy không thể chiếm nhiều tiện nghi của anh, cho nên mới muốn giúp anh và chú Dạ không xé rách mặt. Bởi vì đây là một số ít chuyện em có thể làm cho anh.” Cô ngồi thẳng dậy, biểu cảm rất nghiêm túc.
Dạ Bác Vũ nhăn mày, quyết định không để vận may bay đi.
Cô thích trả nợ, vậy để cô trả nợ đi.
“Nếu em thật sự muốn trả nợ cho tôi, vậy dùng cả đời để trả đi.” Anh không khách khí ra lệnh.
“Em đến đây, không phải sao?” Cô cầm tay anh, nhẹ giọng nói.
Dạ Bác Vũ từ trên cao nhìn xuống, cô không chút né tránh ánh mắt anh, đột nhiên anh cảm thấy tất cả không giống như thật.
Đây là cô chủ động ưng thuận hứa hẹn.
“Em đến bên tôi, không phải là vì ý nghĩ báo ân trả nợ vớ vẩn gì đó đi?” Anh hoài nghi nhìn cô, cơ bắp trên mặt vì căng thẳng quá độ mà hơi run rẩy.
“Báo ân là một chuyện, yêu anh lại là một chuyện khác.” Hạ Đậu Khấu mở hai tay, cả người tựa vào ngực anh.“Nếu em......”
Anh kéo áo khoác trên người cô xuống, Dạ Bác Vũ dứt khoát dùng cả người mình đè lên thân mình cô, thay cô chắn khí lạnh trong phòng, sưởi ấm cơ thể cô.
“Tiếp tục nói đi, ai cho em dừng lại !” Dạ Bác Vũ ra lệnh nói.
“Nếu em không thương anh, sẽ vẫn vờ như không biết anh tốt với em, sẽ không quan tâm nhiều như vậy, sẽ không xem mọi chuyện của anh còn quan trọng hơn chuyện của mình. Chúng ta có lẽ không có nhất kiến chung tình, nhưng em vẫn bất tri bất giác yêu anh.” Cô nắm tay anh, thâm tình chân thành nhìn anh.
“Em có thể tiếp tục nói, từ từ tu bổ tâm tình bị thương sáu năm nay của anh.” Dạ Bác Vũ nghe vậy liền vui mừng, miệng cũng không nhịn được nhướng lên, chỉ hận không thể nhét cô vào trong cơ thể mình.
“Em yêu anh.” Cô thực hợp tác nói lại một lần.
“Yêu anh cái gì?” Anh cười lại cười rồi cười, cảm thấy mình như sắp bay lên trồ.
“Toàn bộ, trừ vài điểm.”
“Vài điểm gì?” Dạ Bác Vũ hỏi, lập tức từ biểu của cô đoán ra