Ring ring
Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh

Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323351

Bình chọn: 7.00/10/335 lượt.

từ rèm cửa sổ mơ hồ chiếu vào phòng.

Dạ Bác Vũ đi đến bên giường, nhìn Đậu Đậu của anh nằm thẳng trên giường, chăn bông đắp đến cằm, nằm ngủ ngay ngắn, như công chúa đang chờ đợi hoàng tử đến hôn môi.

Anh lấy một viên sôcôla cà phê đậu, bỏ vào miệng cô.

Cô kinh hoàng mở to hai mắt.

“Là anh.” Anh hôn môi cô.

Môi cô còn nguyên vị kem đánh răng bạc hà, nhưng sôcôla cà phê đậu tan ra giữa đôi môi, hương sôcôla tràn ngập giữa đôi môi gắn bó của hai người.

Hạ Đậu Khấu nhướng khóe môi, nắm trong lòng anh.

Cô cảm nhận hương vị sôcôla trong miệng, biết anh lại lo lắng cho cô.

Sôcôla cà phê đậu này cô ăn lần đầu khi bọn họ chờ máy bay ở Hongkong, cô thèm liền mua ăn thử. Ăn một lần, cô liền nhớ mãi, hơn nữa rất thích vị sôcôla hòa tan, cắn một miếng socola cà phê đậu, mùi cà phê liền tràn ngập khoang miệng.

Dạ Bác Vũ cuốn lấy socola trong miệng cô, cắn, môi hai người liền tràn ngập hương vị cà phê.

Cô cười khẽ nói:“Anh hại em ngủ không được.”

“Anh vừa về, em vốn nên hưng phấn ngủ không được.” Anh ngẩng đầu, nhẹ vỗ về cánh môi của cô.

“Bá đạo.” Hạ Đậu Khấu ngồi dậy, áo trắng không có tay để lộ một tay dài trắng nõn, chọc anh quyến luyến cúi đầu khẽ cắn.

“Dã man......” Cô bị anh cắn bật cười, đỡ lấy bờ vai của anh.“Đói bụng sao?”

“Đúng vậy, đói đến thầm muốn ăn luôn em.” Anh không khách khí xoay người đè lên người cô, hai tay đặt hai bên sườn của cô, con ngươi đen yên lặng khóa lấy cô. “Đáp án đâu?”

“Không có đáp án.”

“Có ý gì!” Dạ Bác Vũ bật đèn đầu giường.

Ánh sáng chợt xuất hiện làm cho Hạ Đậu Khấu nheo mắt lại, cô vươn tay che ánh sáng, nhìn anh nộ khí đằng đằng.

Ai, sao anh lại dễ dàng nổi trận lôi đình như vậy?

“Hôm nay em nói rõ ràng cho tôi! Đến tột cùng thì em có muốn cùng tôi hay không? Nếu em không cần, tôi đây liền cút!” Dạ Bác Vũ rống xong, đau lòng ti thắt chặt, mở mắt trừng cô.

Hạ Đậu Khấu sửng sốt, hoàn toàn không ngờ anh sẽ như vậy.

“Không nói lời nào thì tôi đi.” Dạ Bác Vũ uy hiếp nói, cô còn từ chối nữa thì chỉ đành phải vậy.

Cô dùng sức lắc đầu, nước mắt to như hạt đậu lách tách rơi xuống.

Cô mở miệng, nói không nên lời, nước mắt vỡ đê rơi xuống, sợ hãi chính mình và Dạ Bác Vũ.

Dạ Bác Vũ trừng mắt nhìn cô khóc, trong khoảng thời gian ngắn chân tay đều luống cuống .

Từ nhiều năm trước kể từ khi cha cô mất, với khi cô nhận lấy cái cốc hồng anh phải thiên tân vạn khổ mới tìm mua được, anh chưa từng thấy cô khóc như vậy.

“Khóc cái gì mà khóc! Chỉ có em không cần anh, không có chuyện anh không cần em!” Dạ Bác Vũ rống to, liền ôm cô vào lòng.

Hạ Đậu Khấu khóc nhất thời nín không được, đành phải tiếp tục sà vào vòng tay anh.

Hô hấp trên người anh hỗn hợp với mùi nước hoa, mùi vị quen thuộc, trong nháy mắt cô yếu lòng, cảm thấy chính mình hẳn là không nên để ý ai cả, cứ như vậy cùng anh cao chạy xa bay.

“Em nhất định là do ông trời phái đến hủy diệt anh.” Anh lấy khăn giấy, lau nước mắt cho cô, ảo não trách.

Biểu cảm trên mặt anh vừa tức lại vừa yêu, làm cho cô nhịn không được nhướng môi, giống như làm nũng ôm thắt lưng anh, cái trán chạm nhẹ lấy cái cằm lún phún râu của anh.

Dạ Bác Vũ nhìn thiên hạ nho nhỏ trong lòng mình, xem anh như là nhà dựa sát vào nhau. Anh bình tĩnh lại, lửa giận dần dần tiêu tán.

Anh vươn tay ôm lấy hai má lành lạnh của cô.

Cô dụi dụi vào lòng bàn tay anh, thích xúc cảm dày rộng rắn chắc có thể thay cô chống cả bầu trời này.

Chính là vì thích, cho nên mới muốn làm cho anh nhiều chuyện hơn một chút.

“Dạ Bác Vũ, em yêu anh.” Cô nói nhỏ.

“Em yêu tôi, nhưng lại không biết có nên cùng tôi hay không, em nói đây là chuyện gì hả!” Dạ Bác Vũ phòng bị nhìn cô, chỉ cảm thấy cô miệng là muốn đôi bom.

“Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người.”

“Ba tôi nói cái gì với em?”

Dạ Bác Vũ nhìn chằm chằm vào mắt cô, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, nếu không mọi việc sao có thể trùng hợp như thế?

Ba anh mới sắp xếp cho anh đi xem mắt ở Hongkong, cũng phản đối anh và Đậu Khấu, mà cô lại đột nhiên nói ra chuyện hôn nhân không phải là chuyện của hai người vào lúc này......

“Ông ta nói với em chuyện bảo anh đến Hongkong xem mắt sao? Ông ta muốn bức lui em sao? tôi nói cho em biết, tôi không có hứng thú gì với Lưu tiểu thư ở Hongkong!” Anh rống to.

Lỗ tai Hạ Đậu Khấu bị anh rống đến ong ong, cô đành phải trấn an hôn lên môi anh một cái, vỗ về ngực anh, muốn anh bình tĩnh một chút.

“Nếu chú Dạ muốn ngăn cản, sao còn có thể để em ở lại nơi này?” Cô nhẹ giọng nói.

Cô không muốn nói cho Dạ Bác Vũ về cuộc nói chuyện giữa cô và chú Dạ, bởi vì làm vậy sẽ chỉ làm cha con bọn họ càng xa cách. Cô đã từng mất đi người thân, không muốn Dạ Bác Vũ cũng tiếc nuối như vậy.

Chuyện duy nhất cô có thể làm chính là làm cho chú Dạ biết tình cảm giữa cô và Dạ Bác Vũ đã sớm không phải là tình yêu đơn thuần. Giữa bọn họ còn có gắn bó như người nhà, giống mật đường cuốn chặt lấy bọn họ.

“Ông ấy có tâm muốn ngăn cản, cho nên mới cảnh cáo anh, nếu cưới em, anh đừng nghĩ sẽ được kế thừa gia sản nhà họ Dạ. Ông ta cho rằng anh cần lắm sao? Anh có thể dựng cơ nghiệp bằng hai bàn t