ể Minh Thư nghe thấy, anh
chàng hét to:
- Này các bạn, sau giờ nghỉ trưa, hãy gom tất cả quà cáp và lòng thành của các
bạn từ chỗ tổng biên tập xuống chỗ của tôi. Tôi sẽ nhận hết tất cả. Có vẻ như
tổng biên tập của chúng ta không cần nhưng con yêu của tôi thì cần.
Mọi người vỗ tay hoan hô Kỳ Tuấn như thể anh là vị anh hùng vậy.
Minh Thư mặt đỏ như gấc vì tức nhưng cô không thể nổi giận ở đây được. Cô tiếp
tục với công việc của mình, những bộ đồ vest đã bắt đầu làm Thư cảm thấy khó
chịu, bụng cô đã bắt đầu lớn. Thư lại hẹn Ánh Tuyết đi rong ruổi khắp các siêu
thị lớn nhỏ, Ánh Tuyết cũng có vẻ khá trầm tư khi không còn rộn ràng cười nói
như trước. Thư hỏi:
- Có tâm sự sao?
- Không hẳn. Nói về cậu đi, cuộc sống sau hôn nhân thế nào?
- Thực chất chỉ là một vở kịch. Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi kia mà. Tớ
vẫn là Minh Thư của ngày trước. Cậu vẫn có thể gọi tớ ra bar vào 1,2 giờ sáng
mà không có bất cứ mối bận tâm nào.
- Kỳ Tuấn có biết không?
- Làm sao mà không biết. Thật ra thì cũng thú vị, bọn tớ chiến đấu với nhau mỗi
ngày.
- Nhưng kế hoạch của cậu là làm gì?
- Để anh ta nếm trải những nỗi đau.
- Ngu ngốc hết sức.
- Cậu đang nói cái gì thế?
- Cậu nghĩ lại đi, ai là người đau hơn trong kế hoạch của cậu? Thay vì cậu bỏ
qua cho thủ đoạn tồi bại của hắn thì bây giờ cậu đã hạnh phúc với anh Can ...
- Đừng nhắc tới Âu Trình Can nữa.
Minh Thư lớn tiếng, Ánh Tuyết cũng không muốn làm cô kích động. Minh Thư làm
một hơi:
- Tớ có được lựa chọn sao? Nếu là cậu, cậu có đủ can đảm mà gạt qua mọi chuyện,
gạt bỏ luôn sinh mạng đứa con trong bụng cậu mà đi đám cưới với người khác.
- Tớ không có nói cậu sẽ bỏ em bé để đám cưới với Trình Can.
- Nhưng cậu cũng thừa biết tớ sẽ không bao giờ để cảnh cha ghẻ-con vợ kia mà.
Cậu biết tớ từng trải qua chuyện gì mà.
- Tớ biết, nhưng chuyện qua lâu rồi. Nếu cậu yêu anh Can, anh Can cũng yêu cậu,
lẽ nào anh ấy lại ghét bỏ con của cậu.
- Nhưng Trình Can sẽ làm gì nếu biết đứa con của tớ là cốt nhục của Thái Kỳ
Tuấn. Tớ thà tự chịu đau khổ để kéo Thái Kỳ Tuấn sống trong cảnh này cùng tớ.
Trái tim tớ giờ hết biết đau rồi. Có nỗi đau nào tớ chưa từng nếm trải? Cậu nói
đi! Còn có lý do nào để tớ bỏ qua cho anh ta? Nếu tớ không đứng dậy chống trả
thì tớ sẽ tiếp tục bị anh ta trêu đùa, châm chọc và quấy rối cuộc sống của tớ.
- Cậu có chắc cậu sẽ vui khi làm những chuyện ngu ngốc này.
- Tớ không làm chuyện ngu ngốc đâu Ánh Tuyết. Ít ra, tớ làm thể là để bảo vệ
đứa con của tớ. Cách làm việc của tớ đã không được nhiều người hài lòng, tớ
không để mọi người săm soi về đứa con này. Mà một phần, bố đứa bé đã cố tình
muốn mọi người biết. Thà cho nó một gia đình, nếu tớ không hạnh phúc, mà nó
hạnh phúc thì cũng không sao. Tớ quen rồi!
- Tại sao cậu lại chịu đựng như vậy? Cậu không muốn cho mình chút hạnh phúc nào
sao?
Minh Thư nhoẻn cười, nụ cười khá gượng gạo, cười mà như khóc.
Thư trở về nhà khi đã tối muộn, cô mở cửa vào nhà thì trông thấy Kỳ Tuấn đang
nằm dài trên sofa đọc mấy thứ tạp chí thiếu vải. Anh cũng đã lôi cả đống quà
cáp về nhà, chất chật cả lối đi. Thư nhìn thấy thức ăn trên bàn đã được dọn
sẵn, trông khá ngon miệng, nhưng cô vẫn giữ nguyên tắc của mình, cô mở mấy hộp
thức ăn đã đặt mua ở nhà hàng và ăn một cách ngon miệng. Thư ăn khá nhiều, có
lẽ em bé trong bụng cũng cần có chất dinh dưỡng. Kỳ Tuấn ngồi ở ghế sofa, thấy
Thư không điếm xỉa gì đến mình bèn kiếm chuyện gây sự chọc vui:
- Mấy thứ này tại sao cô lại không nhận?
- Tại sao tôi phải nhận?
- Cô đừng có quá đáng như vậy. Nhân viên người ta bày tỏ lòng thành thôi mà.
- Anh thích thì cứ việc mà nhận. Tuyệt đối không mang vào phòng tôi.
- Cái phòng đó là của hai người mà.
- Ok. Nếu anh thích thì tôi sẽ ngủ ở ngoài, anh vào trong đi.
- Tôi cũng chẳng cần thiết nhường cho cô đâu. Là để đứa con tôi nằm êm ái trên
cái giường đó thôi.
- Ừ. Vậy thì cứ việc ôm đống quà cáp ấy đi. Tôi nói cho anh biết, nếu người ta
tặng quà tôi mà có lòng thành thật sự thì tôi sẽ vui vẻ mà đón nhận. Còn đằng
này một tay thì đưa quà, miệng thì nài nỉ xóa mấy dấu stick, tôi không stick
thêm là may phước.
- Ghê vậy hả?
Minh Thư dọn dẹp phần thức ăn của mình rồi đi vào phòng. Kỳ Tuấn
chỉ nhếch mép cười mở cửa vào phòng, đang lúc Minh Thư vừa tắm xong, cô đang
trần như nhộng để tìm quần áo. Kỳ Tuấn đúng là biết lựa thời cơ. Minh Thư hét
lên:
- Đồ khốn, anh ở đâu chui ra vậy?
- Wow, đẹp tuyệt. Mấy lần ta ở bên nhau, anh cũng không kịp nhìn em kỹ như thế.
- Quay ra. Mau lên!
- Chúng ta sắp lên chức cha mẹ rồi, em làm thế không khéo hàng xòm lại tò mò em
đấy em yêu!
- Sao anh lại đổi cách xưng hô nhanh đến như vậy? Đểu cán!
Minh Thư kéo vội cái chăn trên giường mà quấn, nhưng nghĩ gì đó,
cô lại cười khá bí ẩn rồi kéo tuột xuống và bước hẳn lại Kỳ Tuấn, sát đến nỗi
vòng 2 của cô chạm vào bờ ngực lực lưỡng của Kỳ Tuấn. Tim Kỳ Tuấn đập thình
thịch, Minh Thư nói:
- Anh nói phải, chúng ta đã phải chả là vợ chồng còn gì.
Rồi Minh Thư chủ động xô n