Pair of Vintage Old School Fru
Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323903

Bình chọn: 8.5.00/10/390 lượt.

hình tượng chút…” Tiểu Bạch sống chết lôi cửa nhắc nhở hắn.

“Cô ra hay không đây?” Mặc Duy Chính lại hỏi.

Tiểu Bạch bất khuất giữ cửa, cô nhân viên lần đầu gặp cảnh thế này

cũng không biết phải làm gì, khách hàng là thượng đế không sai, nhưng

thượng đế với Peter giữ cửa (2) có mâu thuẫn phải xử lý thế nào là vấn

đề rất lớn.

“Chu Tiểu Bạch, cô xong đời rồi!” Mặc Duy Chính nghiến răng nói, Tiểu Bạch kiên định đáp, “Tổng tài… Anh đừng ép tôi!”

“Rắc!” một tiếng, cô bán hàng ngây người, cửa vào thiên đường bị phá rồi!

Tiểu Bạch với Mặc Duy Chính tay còn bám chặt cánh cửa vô dụng, Tiểu

Bạch mặt như đưa đám đứng dậy, đẩy luôn cánh cửa vào lòng Mặc Duy Chính, chỉ vào lễ phục cổ chữ V nói, “Đằng trước trống mặc thế nào được.”

Cô bán hàng còn chưa kịp nhìn lại cánh cửa, liền thấy Tiểu Bạch mặc

bộ lễ phục cắt khéo, cổ chữ V ôm sát cốt lộ ra đường cong mê hoặc, nhưng tới trên người Tiểu Bạch lại thành ra rũ hẳn xuống.

“Lấy cỡ nhỏ!” Mặc Duy Chính mặt đỏ lên, quay đầu nói.

Không đấy lát sau Tiểu Bạch lại thò đầu, “Cỡ nhỏ…eo không vừa.”

Mặc Duy Chính mặt xám xịt kéo Tiểu Bạch đã mặc lại đồ cũ ra cửa, không quên để lại danh thiếp, “Tiền sửa cửa tới tìm tôi.”

Cô bán hàng tốt bụng nhắc, “Không bằng đi Vivienne Westwood, y phục ở đó nhỏ hơn.”

Nhưng dù có tới Vivienne Westwood, tình hình vẫn như cũ, bất luận lễ

phục gì mặc trên người Tiểu Bạch ngực phẳng thì đằng trước cứ như thừa

ra một đoạn vải, đổi cỡ nhỏ hơn lại không vừa người Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch thật ra rất hởi lòng hởi dạ, “Tổng tài… Số phận rồi, tôi không dự tiệc được đâu.”

Mặc Duy Chính trừng bạn một cái, giận đến không buồn tranh cãi, “Lẽ

nào cô thấy bản thân mặc y phục nào cũng không được đáng đắc ý lắm à?”

Tiểu Bạch gãi gãi đầu, “Đắc ý thì không dám nói… Nhưng hưng phấn thì có chút chút.”

Tiểu Bạch vốn ngỡ tổng tài vậy là thôi, bạn liền có thể đi công viên

đồng tính chơi mừng sinh nhật lần thứ 25. Ai ngờ Mặc Duy Chính liếc liếc Tiểu Bạch đang cố giấu tâm tình hoan hỉ, đắn đo một hồi nói, “Chẳng

phải có loại này…”

“Loại này?” Tiểu Bạch chẳng hiểu gì nhắc lại như cái máy .

Mặc Duy Chính vòng tay trước ngực ra dấu, “Là cái kia…”

Tiểu Bạch học bộ dạng của hắn cũng khoa tay múa chân loạn lên, “Cái kia?”

Mặc Duy Chính dường như rất xấu hổ, “Là đặt trong ngực… Giả ấy…”

“Ngực bơm hơi?” Tiểu Bạch kêu lên, không…không phải chứ!

“Rất lớn, rất thật…” Tiểu Bạch mặt đen thui cùng Mặc Duy Chính lần

thứ hai xuất hiện tại Gianni Versace, cô bán hàng nhìn thấy bọn họ cũng

giật cả mình, “Là chuyện cửa sao?”

Mặc Duy Chính nói gọn, “Cho cô ấy mặc lại bộ khi nãy.”

“Hả?” Cô bán hàng sửng sốt, vội đi lấy đồ cho Tiểu Bạch, Tiểu Bạch

quay lại mỉm cười với Mặc Duy Chính, gặp phải bộ mặt cứng đơ như đá,

không còn cách nào hơn là cầm y phục cùng túi “hàng giả’ vào phòng thay

đồ giờ đã phải lấy rèm che lại .

Đợi Tiểu Bạch đi ra, Mặc Duy Chính thoả mãn mỉm cười, cô bán hàng

hiển nhiên còn chưa qua được cơn shock về cuộc “đại cách mạng” trước

ngực Tiểu Bạch, đứng một chỗ ngây ra, Mặc Duy Chính rút thẻ, ngoắc tay

gọi Tiểu Bạch lúc này đang nhăn mày nhíu mặt.

Khó chịu! Khó chịu!

Tiểu Bạch ngồi trong xe Mặc Duy Chính mặt cố cười mà lòng điên cuồng

gào thét, Mặc Duy Chính lúc chờ đèn đỏ lại liếc nhìn Tiểu Bạch, “Tuy là

giả nhưng cũng coi như chống đỡ được phần hình thức.”

“Nhưng…” Tiểu Bạch mím môi, “Khó chịu quá… Thì ra bơm hơi thế này khó chịu quá, lúc tôi xem GV, tiểu công hành tiểu thụ cắm ống bơm hơi tôi

còn thấy hưng phấn, thì ra lại khó chịu đến thế, tiểu thụ thật đáng

thương…”

Mặc Duy Chính bẻ tay lái mạnh đến đầu Tiểu Bạch đạp luôn lên cửa, “A… Đau quá!”

Mặc Duy Chính mặt lạnh như tiền nói, “Người ta bảo ngực to não bé, cô sao đã não bé mà ngực lại không lớn nổi nhì!”

Tiểu Bạch vừa nghe, vội nói, “Tổng tài anh cũng nghĩ thế à! Tôi thấy

đây là một vấn đề cao siêu vô cùng! Rốt cuộc là tôi không có ngực mà lại không có não, hay là không có não rồi còn không có ngực nhỉ! Mỗi khi

nhớ tới vấn đề này tôi đều muốn một mình ngẫm nghĩ, cả đêm vắt tay lên

trán…”

Mặc Duy Chính rùng mình một cái, căn dặn Tiểu Bạch một câu, “Lát nữa tới đó…Ít lời thôi!”

“Không nói lời nào vậy làm cái gì giờ?” Tiểu Bạch hỏi lại.

Mặc Duy Chính nhìn bạn một cái, “Ăn là được.”

“Một câu cũng không được nói?” Tiểu Bạch hỏi thử một câu.

“Chỉ không được nói về sở thích của cô.” Mặc Duy Chính lặp lại.

“Đó còn chẳng phải cái gì cũng không nói..” Tiểu Bạch nói nhỏ.

Mặc Duy Chính đánh tay lái dừng xe ở ven đường, quay đầu nhìn Tiểu Bạch, “Lẽ nào cô không còn suy nghĩ nào khác!”

Tiểu Bạch chất phác lắc đầu, sắc mặt tổng tài thật khủng khiếp quá đi!

Mặc Duy Chính ghé sát vào Tiểu Bạch, khí tức ấm áp thoáng chốc đã kề

bên, “Nhìn tôi, cô nghĩ thế nào…” Thanh âm trầm ấm của hắn nhè nhẹ

truyền vào tai Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch xấu hổ nuốt nuốt nước miếng, môi khẽ run lên, “Rất thẳng, rất tổng công…”

Mặc dù sắc mặt Mặc Duy Chính cho đến lúc xuống xe cũng không tốt lên

tí nào, nhưng cũng không thể ảnh hưởng tới tâm tình của Tiểu Bạch, Tiểu

Bạch vui sướng cực kỳ từ lúc bạn h