ợc lại lên trên hành lang tầng hai
nghiến răng nghiến lợi hét lên.
Anh ta nhướn mày, trào phúng
nhìn xuống Diệp Quân Thành đang ôm Thuỷ Linh quỳ trên sàn đá hoa cương
lạnh lẽo. Cánh tay một lần nữa nâng lên, đôi mắt hoàng ngọc sáng lên ánh sáng lạnh lẽo, hàm răng trắng đều tăm tắp cắn lấy đầu lọc của điếu
thuốc để khoé môi dương lên thành một nụ cười dữ tợn đáng sợ gằn giọng.
- Dire au revoir…
( Hãy nói lời tạm biệt…)
Đoàng!!!….
Uỵch!
Thân hình nhỏ bé một lần nữa không biết lại lấy đâu ra sức lực mà vùng lên
ôm lấy đầu của Diệp Quân Thành đẩy cả hai ngã ra, hàng mi dài khép chặt
hoàn toàn bỏ lỡ sự ngỡ ngàng trong đôi mắt đen thuần vốn luôn lạnh nhạt. Anh nằm ngửa trên sàn đá lạnh với cô đang cố gắng dùng thân thể nhỏ bé
của mình che chở ở bên trên, thậm trí anh còn cảm nhận được sự run rảy
cùng hơi thở đứt quãng sợ hãi của cô. Những ngón tay thon dài đưa lên,
ôm lấy khuôn mặt khả ái, môi mỏng lạnh lùng nghiêm khắc khẽ buông lỏng
nhếch nhẹ thành một nụ cười phảng phất như có như không. Đột nhiên nụ
cười trên môi ấy bỗng đông cứng lại, bàn tay nhanh chóng trượt xuống đỡ
lấy lưng cô lật người lăn một vòng tránh khỏi một thân người đổ ập xuống rồi ôm lấy cô bật dậy nhàn nhạt nhìn xuống tay vệ sỹ đang ôm đùi quằn
quại trên sàn.
- Mày làm cái quái gì thế? Tao bảo mày bắn nó!
Ông Phùng nhìn tên vệ sỹ thứ 2 của mình do tiếp cận hai người kia mà bị ăn
đạn lạc, tức điên người gầm lên rồi đoạt lấy một khẩu súng khác trong
tay kẻ đứng bên cạnh mình chĩa về phía Diệp Quân Thành tiếc rằng…
Đoàng!
Một tiếng súng nữa lại vang lên chát chúa, khẩu súng văng ra rơi xuống dưới nhà, ông ta không thể tin nhìn vào bàn tay tê rần trống không của mình.
- Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, thân chủ của tôi không nên có vấn đề gì.
Người đàn ông có đôi mắt hoàng ngọc được gọi là Nero thản nhiên vung vẩy khẩu súng tự động trong tay mình, từ tốn nói nhưng có vẻ như sự từ tốn ấy
lại càng chọc người khác không chịu nổi hơn.
- Làm vợ tôi bị thương mà vẫn còn muốn nhận tiền?
Diệp Quân Thành hừ lạnh một tiếng nhưng không có nhìn bọn họ mà đều dành sự
tập trung vào Thuỷ Linh lúc này đang trợn mắt há miệng nhìn hết từ Nero
lại đến anh lắp bắp.
- Hai người…biết nhau sao?
- Coi như có!
Anh liếc mắt nhìn những kẻ đang tiến lại gần rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô,
một tay luồn vào trong ngực áo lấy ra vật bằng kim loại thân mảnh dài
chưa đến gang tay và có một đầu nhọn sắc bén.
- Thật đấy hả? Là dao mổ nữa? Vì sao cậu cứ thích mấy thứ vũ khí thô sơ như vậy?
Nero rõ ràng không có chút thiện cảm nào với thứ trong tay Diệp Quân Thành,
từ vẻ mặt chán gét cho đến thái độ né tránh đều cho thấy…
- Cậu ta mắc hội chứng sợ tiêm nên dị ứng luôn với những vật kim loại sắc nhọn.
Quân Thành có “lòng tốt” giải thích hộ anh ta với Thuỷ Linh khiến cô ngẩn
người nhìn thân hình khủng bố và khuôn mặt nam nhân cứng rắn đến tàn
khốc thoáng chốc trở nên…bối rối với vành tai đỏ bừng, làm cô không thể
nhịn được đành cúi gằm mặt xuống nhịn cười.
- Không thích khác với sợ!
Cánh tay dài vung lên, hai viên đạn liên tiếp bắn ra khỏi nòng súng găm
chính xác vào vai phải của hai tay vệ sỹ đang rút súng ra, thậm trí anh
ta còn không thèm liếc đến một cái mà còn mải dè chừng nhìn con dao mổ
trong tay Diệp Quân Thành.
- Cứ cho là vậy đi.
Khẽ nhún
vai, Diệp Quân Thành bỏ qua anh ta nhẹ nhàng dắt theo Thuỷ Linh đi về
phía cầu thang để xuống phía dưới sảnh. Dao mổ trong tay lạnh lùng vung
lên, không chút ngập ngừng cắt qua da thịt của những kẻ đang lại gần bức chúng lui lại. Ở phía sau Nero cũng hoàn toàn không rảnh rỗi, chân vừa
bước theo sát Thuỷ Linh khẩu súng cũng không ngừng nảy lên liên hồi, một tay còn lại liên tục liên tục đưa vào túi áo hay túi quần rút ra băng
đạn khác thay thế cho băng đã bắn hết bị đẩy rơi xuống sàn. Hành động
của hai bàn tay giống như nghệ sỹ lướt trên phím dương cầm, ngay cả vấp
một lỗi cũng không hết sức lưu loát trôi chảy. Mỗi viên đạn bắn ra đều
được nhằm trúng vai hay tay hoặc chân của những vệ sỹ để vô hiệu hoá
không cho chúng rút súng hoặc không cho chúng tiến đến cách bọn họ quá 5 bước, đôi mắt hoàng ngọc ánh lên tia sáng nghiêm nghị của sự tập trung
dù mỗi bước chân hay mỗi động tác của anh ta hết sức thong dong lịch
lãm.
Thuỷ Linh cứ như vậy, từ tốn đi giữa hai người, đi phía sau bóng lưng thân thuộc. Đôi bàn tay hai người mười ngón đan chặt vào
nhau, một lần nữa lại cảm nhận được chiếc nhẫn cưới siết nhè nhẹ vào
ngón tay áp út, một lần nữa lại cảm nhận được hơi lạnh dìu dịu và hơi
thở mang hương hàn mai thanh lãnh mình luôn yêu mặc cho mùi máu tanh xộc vào khiến dạ dầy thắt lại, cổ họng co rút cô vẫn bước theo anh. Đôi mắt mở lớn nhìn gương mặt người đàn ông đẹp hoàn hảo giống như một pho
tượng được tạc ra từ băng tuyết, nhìn anh mạnh mẽ, nhìn anh lạnh lùng
đến tăm tối và sặc sụa sát khí. Xung quanh là những tiếng kêu la, những
tiếng hò hét, tiếng súng nổ, tiếng thân thể bị va chạm và tiếng quát
tháo ầm ỹ nhưng cô cũng mặc bởi thế giới lúc này dẫu có sụp đổ đối với
cô cũng khôn