“Jung Yoon In bị tấn công từ đằng sau.”
Min Tae Yun và Đường Vũ Tân nhanh chóng đi tới hiện trường bên dưới sườn núi, liền nghe thấy Yoo Jung In đã bắt đầu suy luận.
“Không phải tự sát. Nếu tự sát thì vết thương sẽ từ cổ đi xuôi xuống dưới tạo
thành hình chữ V có vết ứ thật sâu. Còn cô gái này lại tản ra hai bên,
rõ ràng là bị xiết cổ đến chết rồi ngụy tạo thành tự sát.”
“Ôi cha, công tố Yoo lợi hại ghê nha.” Đường Vũ Tân khen ngợi.
“Không thể dựa vào đầu óc công tố Đường mãi mà. Thỉnh thoảng bọn tôi cũng phải động não chứ. Huống chi công tố Min đã nói rồi, công tố Đường cần nghỉ
ngơi nhiều, nên có một số việc đương nhiên bọn tôi phải tự làm rồi!” Nói xong Yoo Jung In đảo mắt nhìn hai người Đường Vũ Tân và Min Tae Yun một cách mờ ám.
“Công tố Yoo, cô bắt chước thói xấu của cảnh sát Hwang rồi.” Đường Vũ Tân thở dài, đúng là học cái tốt thì khó chứ cái xấu lại dễ vô cùng!
“Này này, tôi chọc các người bao giờ? Công tố Đường nói vậy quá bất công!”
Hwang Soon Bum bất bình thay cho mình nhưng lại nháy nháy mắt nói nhỏ
với Min Tae Yun: “Quản vị kia nhà cậu cho chặt vào.”
“…” Bỗng nhiên Min Tae Yun cảm thấy, nếu đường đến hiện trường vụ án kéo
dài thành hai ngày hai đêm có phải tốt hơn không? Như vậy đám người này
sẽ không dồi dào sinh lực như bây giờ nữa.
“Có thời gian nói tào lao ở đây, chi bằng chú ý đến vụ án đi?” Min Tae Yun
nói bằng giọng lạnh nhạt không nghe ra cảm xúc gì như trước giờ.
“Tôi đi xem chung quanh coi hung thủ có lưu lại chứng cứ gì không.” Choi
Dong Man phát hiện không khí có phần không ổn, sợ lửa bén vào người, hấp tấp biến khỏi hiện trường.
“Nếu siết cổ từ đằng sau nhất dịnh phải giãy dụa chứ?” Yoo Jung In làm như
không có việc gì, tiếp tục kiểm tra thi thể Jung Yoon In, dường như
không nghe thấy giọng nói lãnh đạm đáng sợ của Min Tae Yun.
“Đúng thế, nếu đầu ngón tay có DNA gì đó thì đơn giản rồi.” Hwang Soon Bum phụ họa.
Yoo Jung In đứng dậy đi đến trước mặt thi thể ngồi xuống, cầm tay nạn nhân lên xem xét kẽ móng tay, sau đó lại lắc đầu.
“Ôi,” Hwang Soon Bum tiếc nuối thở dài “Đúng nhỉ, nếu đơn giản như vậy là kết án được thì đâu cần tổ chúng ta nữa… vậy, tôi đi thẩm vấn nghi phạm
đây. Aiz, ai lại ở cái nơi thế này chơi trò tìm bạn trăm năm chứ? Tìm
bạn đời không phải chỉ có ở thế giới động vật thôi sao?” Nói xong Hwang
Soon Bum để Min Tae Yun hoang mang đứng đó, biến mất ở cuối đường.
“Jung Yoon In xuất phát từ sơn trang đến nơi tuyển chọn lúc 3 giờ, ba giờ 15
phút camera bị tắt.” Khoảng đất trống trước sơn trang, Tổ công tố đang
ngồi nghe đến bây giờ, báo cáo sắp xếp manh mối vụ án.
“Chắc chắn là bị hung thủ tắt.” Hwang Soon Bum nói bằng giọng quả quyết.
“Vậy lát nữa tôi đi thu thập dấu vân tay trên camera.” Choi Dong Man móc ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chú lên đó.
“Tác giả kịch bản và đạo diễn tìm thấy thi thể lúc mấy giờ?” Min Tae Yun hỏi.
“4 giờ.” Choi Dong Man nhìn sổ, lại nói: “Cho nên thời gian tử vong ước chừng từ 3 giờ 15 phút đến 4 giờ.”
“Trong thời gian đó có bao nhiêu người ra vô?” Min Tae Yun lại hỏi.
“Người đi ra, ngoại trừ người chết là 7 người, nam số 1, số 3 và số 5. Nữ số
1, số 4… còn có đạo diễn và tác giả.” Yoo Jung In nhìn tư liệu trong
tay.
“Có khả năng có người ngoài xâm nhập vào không?”
“Đây là trường quay biệt lập, hơn nữa trong lúc thu hình không cho phép
người ngoài vào quấy nhiễu nên không có ghi chép ra vô của xe cộ và nhân viên.” Hwang Soon Bum đưa tài liệu mình vừa điều tra được lên.
“Ồ ồ ồ, ở sơn trang biệt lập, nam nữ không có trở ngại… sau đó trong số
bọn họ xuất hiện hung thủ… cái này đúng là trinh thám nha, trinh thám.”
Choi Dong Man hí hửng.
“Dong Man à,” Hwang Soon Bum khoác vai Choi Dong Man, “Trong tình huống thế
này, người tiếp theo xảy ra chuyện luôn là kẻ hưng phấn nhất đấy…”
Nghe Hwang Soon Bum nói xong, bạn nhỏ Choi Dong Man lập tức xám lại.
“Như vậy” công tố Min lại cắt ngang chuyện gây rối vô cớ của mọi người “Hung thủ chắc chắn là một người trong số những người ở đây, điều tra từng
người một sẽ có kết quả.”
“Nhưng cũng cần cái gì trọng điểm chứ?” Yoo Jung In nhìn từng cặp nam nữ phía
trong cửa sổ, cảm thấy đau đầu, đối phó với đám đàn ông đàn bà đang phát xuân này cô thật sự không giỏi…
“Trước tiên tìm xem số 3 có thù oán với ai không, chỉ có thể bắt đầu từ chỗ
này đã.” Đường Vũ Tân nãy giờ không nói đột nhiên lên tiếng.
“Thì ra đầu óc còn hoạt động hả?” Min Tae Yun đột nhiên vất cho Đường Vũ Tân một câu.
“Gì?” Đường Vũ Tân hoang mang nhìn Min Tae Yun.
“Dong Man đi kiểm tra vụ camera, công tố Yoo điều tra bên đạo diễn và tác
giả, anh và công tố Đường điều tra đám người tham gia diễn xuất.” Min
Tae Yun ra một loạt mệnh lệnh xong liền quay lưng đi lên núi về hướng
phát hiện vụ án.
“Ôi trời, thật là. Ra lệnh xong thì một mình lại chạy mất, không biết đi đâu nữa?” Yoo Jung In bĩu môi.
“Chuyện thường ngày, cố gắng lên, công tố Yoo!” Hwang Soon Bum vỗ vai Yoo Jung In.
Thế là mọi người tản ra theo các hướng khác nhau.
“Tôi nói này, lần này công tố Đường không có phương pháp nào hay để điều