Snack's 1967
Hương Thơm Băng Đá Như Xưa

Hương Thơm Băng Đá Như Xưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325465

Bình chọn: 10.00/10/546 lượt.

Nhi mang thai như thế nào? Lâm Quốc Đống có cách nào khiến cô ấy nói ra sao.

Hôm sau Tiểu Chu chuyển cho tôi một bao thư. Tôi mở ra xem, chữ viết thật

đẹp, là ai viết thư đây? Còn dùng loại giấy viết thơ để viết cho tôi. Ở

thời đại này, việc viết thư, viết thơ đã là chuyện của thế kỷ trước.

Tôi vội vàng lật tới tờ cuối cùng, nhìn chữ ký, thì ra là: Trần Bảo Nhi.

Lạc Băng:

Cô nhất định cảm thấy lỳ lạ, tại sao tôi lại viết thư cho cô. Tối vốn muốn nói chuyện với cô một chút, dù sao hai chúng ta cũng cùng yêu một người đàn ông. Nhưng ngày mai tôi phải đi Newyork. Bây giờ trời đã khuya, tôi cũng không tiện quấy rầy cô.

Có lẽ tôi phải nói xin lỗi cô, vì tôi đã cạnh tranh không công bằng, tôi vốn không mang thai.

Anh Tiếu Thiên nói rất nhiều chuyện với tôi. Anh ấy đã từng lưu luyến si mê một người. Nhưng anh ấy đã nhìn thấu tất cả, bây giờ đang rất hạnh phúc anh ấy hy vọng, tôi có thể buông xuống, có thể tìm được vùng trời của

riêng mình.

Quốc Đống là tình yêu đầu tiên của tôi nên anh ấy

vĩnh viễn chiếm một vị trí trong lòng tôi. Tôi có chút tiếc nuối, tôi

làm tất cả mọi chuyện chỉ đổi lại được sự chán ghét của anh ấy. Tôi nghĩ nếu mấy năm trước tôi không bỏ đi hoặc là không quay về tìm anh thì

trong lòng anh tôi vĩnh viễn là một Bảo Nhi đơn thuần, đáng yêu. Nhưng

tôi đã sai rồi.

Có lúc một người làm đủ mọi chuyện là vì họ

không cam lòng, tôi cũng vậy. Tôi nghĩ là do mình yêu anh nên mới không

thể buông tay. Nhưng khi thấy anh dù có mất Thiên Thành nhưng vẫn không

muốn ở bên cạnh tôi. Tôi đột nhiên cảm thấy chán nản.

Anh Tiếu

Thiên nói đúng, tôi không thể vì mình không cam lòng liền đánh đổi tâm

huyết cả đời của ba tôi, như vậy quá ích kỷ. Tình yêu của ba mẹ luôn mù

quáng, ba tôi cũng vậy. Thế mà xém chút nữa tôi lại vì sự nông nổi của

mình mà hủy đi sự nghiệp cả đời của ba tôi.



Mùa đông

năm sau, mùa đông này có chút lạnh nhưng lòng tôi lại rất ấm áp. Từ khi

tôi chuyển vào Lâm gia sống, Kỳ Kỳ liền gọi tôi là mẹ. Bí Đỏ thường hâm

mộ tôi là không cần cực khổ liền có một đứa con gái lớn thế này.

Lâm Quốc Đống đổi bức tranh thêu đầu giường thành một khung hình viền bạc

mới. Trong đó là hình chúng tôi chụp ở Quế Lâm. Anh ở phía sau ôm lấy

tôi, gương mặt của chúng tôi chạm vào nhau, cười tươi rạng rỡ như ánh

nắng mặt trời.

Anh chụp cho tôi rất nhiều hình, có hình tôi đang xấu hổ, có hình tôi đang há to miệng ăn bánh bột gạo ở Quế Lâm, tôi vốn nghĩ tướng ăn của mình cũng không tệ. Nhưng không ngờ tôi không nhìn ra tôi trong bức hình đó.

Bà ngoại của Kỳ Kỳ vẫn sống một mình ở

Thâm Quyến. Tôi chỉ chào hỏi sơ qua với bà ấy một lần, bà ấy có gương

mặt hiền lành, rất tin Phật, bà ấy nói phong thủy ở Thâm Quyến rất tốt,

quen sống ở đây rồi nên không muốn đi. Sau đó, có một lần Kỳ Kỳ gọi điện thoại nói chuyện với bà ấy, đột nhiên bà ấy như nhớ ra chuyện gì đó,

nói: “Ai nha, mới vừa bà Vương mới nói cho mẹ biết, có một cô gái bị

người ta tạt axit. Nghe nói người đó là vợ bé của người ta, bị vợ của

người ta biết được nên tìm đến tính sổ. Con nói xem làm cái gì không

làm, lại đi làm tình nhân của người ta, bây giờ thì thảm rồi, không biết sau này sống sao đây.”

Sau đó, tôi xem được một tin tức trên

mạng “Cô gại bị tạt axit nát cả mặt” liền nhớ tới lời bà ngoại Kỳ Kỳ

nói. Tôi mở tin tức ra xem: “Tối qua, Triệu Phương Phương (dùng tên giả) khi đang trên đường về nhà đã bị tạt axit… Cô ấy năm nay 23 tuổi, mới

chuyển đến Thâm Quyến sống vào năm ngoái…”

Tôi nhìn vào bức hình đã bị làm mờ mặt trên mạng, khuôn mặt bị biến dạng thật kinh người, chỉ có chiếc áo lông chữ V với cái rãnh vú thật sâu ở giữa là thấy rõ.

Tôi đóng trang web lại, ngẩn người ngồi trước máy vi tính, Triệu Phương

Phương, 23 tuổi, mới chuyển đến Thâm Quyến sống vào năm ngoái, chẳng lẽ

lại trùng hợp vậy sao? Tôi lại nhớ tới lần trước Lãnh Thanh Hoa có nói

với tôi là nhìn thấy Lưu Thiếu Ngôn đi khám bệnh ở một bệnh viện ngoại ô khi anh ấy từ nhà mẹ vợ về nhà, chỉ là chân phải của hắn ta có chút cà

thọt. . . . . .

Tuyết rơi, tuyết vẫn rơi, từ sáng đến tối, bên ngoài chỉ là một màu trắng xóa.

“Mẹ, mau ra xem người tuyết này.” Là giọng nói của Kỳ Kỳ. Tôi đẩy cửa sổ ra, tôi thấy Lâm Quốc Đống đang cầm cái xẻng đắp người tuyết với Kỳ Kỳ ở

vườn hoa, hai người cười rạng rỡ như ánh mặt rời

--- ------oOo---- -----