ự là sinh vật sau khi có được sẽ không còn trân trọng nữa sao?
Hà Điền Điền đau buồn giận dữ lên sân thượng muốn hóng gió, nhưng gió lạnh tháng Mười Hai lại làm cả người cô ta cứng đờ. Cô ta xoay người muốn đi xuống, lại nhìn thấy Lưu Chí đi lên theo mình: “Anh tới làm gì?”.
“Anh thấy em từ trong phòng chạy ra, không yên tâm nên đi theo xem”. “Anh đến khách sạn làm gì?”.
“Dạo này quan hệ giữa anh và bạn cùng phòng ký túc không tốt nên vẫn ở khách sạn”.
Hà Điền Điền quay lại nhìn hắn. Nếu bình thường nghe thấy những lời hư vinh này của Lưu Chí, cùng lắm cô ta chỉ cười lạnh lùng bước đi. Nhưng hôm nay trong lòng cô ta đang tràn ngập sự căm giận, không những không buồn bận tâm đến thể diện của hắn mà ngược lại còn muốn dùng hắn để trút giận: “Anh có tiền ở khách sạn thì chi bằng trả bạn cùng phòng đi”.
Dứt lời cô ta định vòng qua Lưu Chí đi xuống dưới.
Lưu Chí đưa tay tóm tay Hà Điền Điền: “Em nói vậy là ý gì? Có phải em chê anh nghèo không?”.
“Nghèo cũng không sao, quan trọng là phải có chí khí. Tôi chỉ xem thường loại ngụy quân tử rõ ràng là con nhà bình dân mà lại giả mạo con nhà giàu”.
“Hê, tôi thấy cô mới là ngây thơ giả dối, lúc nào cũng nói giữ mình trong sạch, nhìn thấy con nhà giàu lập tức nhào tới hiến thân”.
“Chuyện giữa tôi và anh ta không có quan hệ gì với anh”.
“Không quan hệ?”. Lưu Chí lấy điện thoại di động ra: “Tôi mới là Cánh Diều Phiêu Bạt trò chuyện với cô bao lâu nay trên mạng”.
“Cái gì?”.
“Đúng, là tôi, chính tôi đã nghe cô nói những chuyện xuân thương thu buồn, không ốm mà rên, nghe cô than vãn chuyện thi cử, oán giận giáo viên, chê trách bạn cùng phòng…”.
“Anh là đồ lừa đảo!”. Hà Điền Điền đưa tay cho Lưu Chí một cái bạt tai. Lưu Chí buông cánh tay Hà Điền Điền ra, bắt được bàn tay đang định đánh hắn.
“Rõ ràng là cô quá ngu ngốc, quá tham hư vinh!”. “Anh cút ra, tôi phải đi!”.
“Đi? Được, tôi có thể để cô đi. Ngày mai tôi sẽ cho toàn trường cùng biết, Hà Điền Điền cô chỉ là một con điếm giả đò ngây thơ!”.
Lưu Chí vừa nói vừa lấy điện thoại ra chụp ảnh Hà Điền Điền. “Anh đưa điện thoại cho tôi!”.
“Tôi không đưa đấy!”. “Đưa đây!”.
Lưu Chí không giằng co với Hà Điền Điền mà chạy đi. Hà Điền Điền lấy điện thoại của mình ra gọi: “Anh không đưa cho tôi là tôi sẽ báo cảnh sát!”.
“Báo cảnh sát? Cô kiện tôi cái gì?”.
“Anh là thằng khốn, là kẻ lừa đảo!”. Hà Điền Điền đứng trên sân thượng lớn tiếng mắng chửi, tay di động trên điện thoại, bấm phím ghi âm: “Vì sao anh lại lừa tôi? Anh có biết anh đã hại tôi quá thảm không? Anh làm tôi cho rằng Lục Thiên Phóng thật sự thích tôi, ngu ngốc chạy đến hiến dâng…”.
“Đó là bởi vì cô ngu ngốc! Cô bị vầng hào quang của con nhà giàu làm mù mắt, cho rằng cô thật sự có thể làm mợ chủ nhà giàu!”.
“Anh câm mồm, tôi hoàn toàn không phải loại người tham hư vinh đó!”.
“Cô nói không phải thì ai tin! Bây giờ trong mắt Lục Thiên Phóng, cô chính là một con điếm còn trinh muốn dùng thân trong trắng để ép hắn chịu trách nhiệm!”.
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”. Hà Điền Điền vừa khóc vừa hỏi.
“Cô bị Lục Thiên Phóng chơi miễn phí như vậy có cam lòng không? Cô nghe tôi, bây giờ gọi điện thoại cho bố mẹ Lục Thiên Phóng, nói Lục Thiên Phóng cưỡng hiếp cô, không trả tiền cô sẽ tố giác. Để xử lý chuyện này, nhà họ Lục ít nhất phải bỏ ra một triệu. Lúc đó cô không mất trắng thân xử nữ, tôi cũng có thể có một khoản tiền trả nợ, sao lại không làm?”.
“…”. Hà Điền Điền nhìn Lưu Chí không thể tin được: “Tôi không vô sỉ được như anh”.
“Lục Thiên Phóng đã chơi cô lại không chịu trách nhiệm, đúng không? Hắn mới là vô sỉ”. Lưu Chí nói xong lại chụp thêm một bức ảnh Hà Điền Điền nữa: “Bây giờ cô ăn ảnh lắm, vẻ mặt vừa bị người ta chà đạp, tôi đăng ảnh này lên diễn đàn sẽ thế nào?”.
Lưu Chí vừa nói vừa lùi đến bên rìa sân thượng.
“Anh đưa điện thoại cho tôi, xóa ảnh đi!”. Hà Điền Điền xông tới cướp điện thoại, không ngờ sân thượng đã đóng băng, cô ta trượt chân ngã, áo khoác cũng bẩn hết. Cô ta xót chiếc áo khoác đi mượn này, cởi ra định phủi cho sạch sẽ.
Lưu Chí cười, đứng ra mép ngoài sân thượng: “Bây giờ tôi sẽ đăng lên, có giỏi thì cô đến mà cướp”.
Hà Điền Điền đứng lên, cắn môi đặt áo khoác xuống lao tới, không ngờ vồ trượt ngã ra ngoài, chỉ có một tay tóm chặt song sắt. Lưu Chí cũng giật nảy, vội đưa tay kéo cô ta. Trong lúc nắm chặt cổ tay cô ta chuẩn bị kéo lên, hắn hỏi một câu: “Bây giờ tôi cứu mạng cô, cô có giúp tôi hay không?”.
Hà Điền Điền ra sức lắc đầu. Lưu Chí nhìn mặt cô ta, nghĩ đến một kế hoạch khác, cười lạnh lùng, buông tay ra…
Hắn cho rằng mình đã xóa sạch mọi bằng chứng cho thấy hắn từng xuất hiện trên sân thượng. Sau khi được Uông Tư Điềm nhắc nhở, hắn mới ý thức được có thể có camera ghi lại được hắn bám theo Lục Thiên Phóng và Hà Điền Điền, thậm chí ghi lại được hắn lên sân thượng… Chỉ có điều trước đó cảnh sát vẫn lạc đường, ra sức tìm bằng chứng Lục Thiên Phóng liên quan đến vụ án này nên mới không chú ý mà thôi…
Trích lời Gia Mộc: Có lúc những vụ án phức tạp nhất lại chỉ cần điều tra cơ bản và những kiến thức thông thường nhất.
“