Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327414

Bình chọn: 7.00/10/741 lượt.

ng là một kế hoạch hoàn mỹ biết bao, Từ Chiêu Đễ hầu như phải vỗ tay khen ngợi chính mình. Cố Thắng Nam đảo con ngươi, nhưng lại nói với Từ Chiêu Đễ: "Bạn đi về trước đi".

***

Phải vất vả lắm Cố Thắng Nam mới bắt Từ Chiêu Đễ ngoan ngoãn đi về trước với điều kiện phải làm thêm hai mươi suất soufflé cho bữa party sinh nhật của Từ Chiêu Đễ. Chỉ chốc lát sau Chung Duệ đã xuất hiện trong quán.

Thậm chí hắn còn khinh thường không thèm ngồi, cứ đứng yên mà nói: "Vốn tôi còn chút áy náy với cô, không biết phải mở miệng thế nào. Có điều cô đã phát hiện rồi thì tôi cũng không cần nói nhiều nữa. Chia tay thôi!"

Cố Thắng Nam nhìn hắn: "Tôi chỉ hỏi anh một vấn đề, chúng ta làm cùng nhau nhiều năm như vậy, đột nhiên anh bắt đầu theo đuổi tôi, có phải thật sự chỉ vì cái chức bếp trưởng đó không?"

Chung Duệ đánh giá cô từ trên xuống dưới: Dép tông, mái tóc rối bời được kẹp tùy tiện bằng một chiếc cặp tóc cá mập, còn có chiếc áo ngủ dài ngang bắp chân, loại các bác gái thường mặc đi chợ, không để lộ bất cứ đường nét thân thể nào, không thể gợi nên một xíu dục vọng đàn ông đó. Rốt cục hắn không nhịn được cười: "Nếu không thì sao? Cô không thật sự cho rằng gu thẩm mĩ của tôi đột nhiên lệch lạc, đi coi trọng một cô nàng đàn ông đấy chứ?"

Vừa nói hắn vừa không quên kéo chiếc cốc cà phê đối diện với Cố Thắng Nam, nhìn vết son Từ Chiêu Đễ để lại bên miệng cốc: "Thật sự không hiểu nổi, cô có một cô bạn xinh đẹp như vậy, thế mà vẫn không thể ảnh hưởng tẹo nào đến cô để cô thay đổi hình tượng một chút nhỉ?"

Mặc dù Cố Thắng Nam thật sự không quá đau lòng vì việc hắn cặp với người khác, nhưng cô vẫn bị những lời nói của hắn làm trong lòng nhói đau.

Cô hơi suy nghĩ một lát rồi đứng lên.

Khí thế của Chung Duệ lập tức sụt giảm. Cố Thắng Nam cao một mét bảy ba nhìn thẳng vào mặt hắn không hề có áp lực: "Chia tay thì chia tay".

Chung Duệ sửng sốt.

"Dù sao tôi cũng chưa bao giờ thích anh, chẳng qua là thấy những người xung quanh đều có đôi có cặp, tôi lại không muốn suốt ngày bị mẹ bắt đi xem mặt nên mới chấp nhận sự theo đuổi của anh. Nếu không phải vì như vậy, chẳng lẽ anh thật sự cho rằng tôi có thể coi trọng một người đàn ông phải đi giầy độn gót vào mới cao bằng tôi đấy chứ?"

Mặt Chung Duệ xanh lè.

Tâm tình Cố Thắng Nam rốt cục dễ chịu hơn một chút, cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi vòng qua Chung Duệ ra ngoài.

Đi tới bãi đỗ xe, Cố Thắng Nam mới phát hiện mình đã quên một chuyện quan trọng nhất. Đang ảo não vỗ trán, đột nhiên có một giọng nói vang lên: "Nói chuyện thế nào? Có mắng cho thằng khốn đó phát khóc hay không?"

Cố Thắng Nam nheo mắt nhìn lại, không thấy rõ bóng người đang uốn éo đi tới chỗ mình đó, nhưng tiếng giày cao gót cộp cộp đều đặn đó chỉ có thể thuộc về một người.

"Tớ lại quên không bắt Chung Duệ trả tiền anh ta vay để mua xe rồi". Cô mếu máo với Từ Chiêu Đễ.

Tuy nói phụ nữ không tình yêu đành phải chuyển sức chú ý đến những đồng nhân dân tệ đáng yêu, nhưng như cô bây giờ lại hoàn toàn không giống một người phụ nữ vừa mới thất tình. Từ Chiêu Đễ cảm thấy khó hiểu, lai quan sát cô thật tỉ mỉ nhưng vẫn không phát hiện sơ hở gì. Suy nghĩ một hồi, Từ Chiêu Đễ lại lập tức biến thành tên lừa đảo xem tướng số, lầm bầm ghé đến bên tai Cố Thắng Nam: "Tớ nghĩ ra một cách, bảo đảm cho dù hắn quên mình họ gì cũng sẽ không quên trả tiền bạn..."

Sau thời gian một phần ba nén hương, Celine Từ thần thông quảng đại mang công cụ gây án tới.

Một nén hương sau, Cố Thắng Nam tìm được chiếc SUV đồng bóng đó.

Đạn đã lên nòng rồi, Cố Thắng Nam cầm đoạn thép Từ Chiêu Đễ đưa cho, đột nhiên có chút mất bình tĩnh: "Bạn xác định chứ? Thật sự phải viết mấy chữ nợ tiền phải trả lên nắp capo à?"

"Đương nhiên! À đợi đã, tớ đi tìm một thùng sơn đỏ đến cho bạn!" Nói xong, hai mắt phát sáng, Từ Chiêu Đễ chạy đi nhanh như chớp.

Đưa mắt nhìn bóng dáng Từ Chiêu Đễ đến lúc biến mất, Cố Thắng Nam mới quay lại nhìn chiếc xe này. Cô cắn răng, thật sự bắt đầu dùng đoạn thép viết chữ lên nắp capo.

"Nợ, nờ ơ nơ nặng nợ..."

Đột nhiên một người tóm chặt lấy tay cô.

Chẳng lẽ lại bị thằng khốn đó bắt tại trận sao? Câu này xẹt qua đầu óc Cố Thắng Nam với tốc độ ánh sáng, cô hoảng sợ quay lại nhìn đối phương, từ bàn tay đang giữ tay mình, lần lượt là đồng hồ, khuy tay áo, tay áo, sơ mi, cuối cùng ngẩng lên nhìn mặt đối phương...

Không đúng, cho dù đi giầy độn gót thì thằng khốn đó cũng chỉ cao bằng cô là cùng, làm sao cô phải ngẩng lên nhìn?

Lúc Cố Thắng Nam ý thức được điều này thì đã chậm, cô đã nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Chủ nhân của đôi mắt này nói với giọng nói trầm xuống vì giận dữ: "Cô đang làm gì?"

***

Cố Thắng Nam mình mặc áo ngủ, chân đi tông, cộng thêm mái tóc rối bù, còn người đối diện lại là quần áo chỉnh tề, đàng hoàng lịch thiệp, mấu chốt là còn cao hơn cô không ít. Khí thế của Cố Thắng Nam lập tức thua kém một khoảng lớn.

Càng huống chi có người bình thường nào lại tin tưởng lời giải thích thế này: Tôi vốn định cào xe của bạn trai cũ, nhưng tôi không đeo kính, xe của anh lại cùng kiểu, cùng màu sắc với xe hắn ta, chỉ có điều cấu


Disneyland 1972 Love the old s