a bắt
đầu lại một lần nữa! Cho dù em không nhớ ra chuyện trước kia, chúng ta
vẫn còn rất nhiều thời gian để yêu nhau. Đừng cự tuyệt anh, đừng rời bỏ
anh!”
Cô không nhớ ra cũng không sao, mãi mãi không nhớ ra cũng không quan
trọng, chỉ cần cô ở cạnh anh. Anh tin rằng, cô sẽ yêu anh một lần nữa,
họ vẫn có thể tiếp tục tình yêu cổ tích “vĩnh viễn sánh cùng trời đất”.
Anh muốn hai người được bên nhau! Mãi mãi bên nhau!
Giọng nói nghèn nghẹn của anh gần trong gang tấc, hơi thở ấm áp của anh phả
vào tai cô, chỉ trong chốc lát đã làm dịu lòng cô. Si Nhan không kìm
được mà nhoẻn miệng cười, nghiêng đầu tựa vào ngực anh, gật đầu nói:
“Mình bắt đầu lại một lần nữa!”
Anh khẽ cười, chôn mặt vào cổ cô, lệ nóng tuôn rơi, nóng đến nỗi khiến tim cô buốt nhói.
Để cô có thời gian tự do, những ngày tiếp theo, Si Nhan được đưa về nhà
cô, con gái cũng ở cùng cô. Cứ ba bốn ngày, Ôn Hành Viễn lại đến thành
phố A, rồi lúc khác sẽ về thành phố S xử lý công việc. Cuối tuần, anh sẽ đến nhà cô ăn tối, nhưng không hề ở lại.
Họ gần như bắt đầu yêu nhau lại một lần nữa. Ôn Hành Viễn thường tặng hoa
cho cô, không phải hoa hồng đỏ rực rỡ, mà là loại tulip thơm mát cô
thích. Thỉnh thoảng, anh gọi điện hẹn cô ra ngoài ăn cơm, cô sẽ lo cho
con trước rồi mới tươi tắn đi. Sau khi ăn tối xong, anh đưa cô đi dạo.
Cô thích ra bờ sông, nói rằng mỗi lần ra đó đều mơ hồ nhớ tới việc gì
đấy. Có những thứ không quen thuộc, mà vẫn có thể giúp cô khôi phục trí
nhớ. Anh mỉm cười, lẳng lặng cùng cô hóng mát ven sông, giống như cái
đêm xuân năm ấy.
Ôn Hành Viễn làm giống như tất cả những người đàn ông khi yêu, ngày nào
cũng gửi tin nhắn cho cô, thường thì chỉ có một câu: “Nhớ em quá, em
yêu!”
Nhìn màn hình, Si Nhan mỉm cười, sau đó trả lời, “Xong việc thì đến đi, con gái nhớ anh đấy.”
Ôn Hành Viễn mím môi cười, cầm lấy khung ảnh chụp cả gia đình trên bàn làm việc, khẽ hôn lên hình vợ con.
Cuộc sống dường như vẫn cứ trôi trong yên bình, Si Nhan cũng dần dựa dẫm vào anh hơn. Khi Kim Bích gần hoàn công, Ôn Hành Viễn bận tối mặt tối mũi,
một tuần liền không đến thăm cô được. Lúc ấy, Si Nhan không nhịn được mà gọi điện cho anh, chuông đổ mãi nhưng không ai tiếp. Cô thất vọng tắt
điện thoại, trở về phòng ngủ.
Ôn Hành Viễn để quên điện thoại ở văn phòng, lúc về có nhìn thấy cuộc gọi
nhỡ từ cô, anh gọi lại nhưng cô đã tắt máy. Không để tâm đã khuya, anh
lái xe đến nhà cô, gõ cửa thì có thể thở phào vì cô vẫn bình an. Anh ôm
cô còn đang mơ màng, rồi đưa cô vào nhà: “Không sao là tốt rồi, ngủ đi,
mai anh lại đến thăm em.”
Cơn buồn ngủ của Si Nhan đã tiêu tan, cô cau mày nhìn anh: “Giờ là mấy giờ rồi mà anh còn đi? Anh vào đi, sang phòng con ngủ.”
Anh cười, đưa cô về phòng ngủ, thu xếp cho cô xong rồi mới sang phòng con.
Cuộc sống như vậy kéo dài nửa năm, Ôn Hành Viễn một lần nữa thầm lặng bước
vào trái tim cô. Thái độ của Si Nhan với anh biến chuyển rất nhanh, từ
chỗ sợ hãi né tránh đến không muốn xa rời. Người ngoài thấy được thì
không khỏi xót xa thay cho họ.
Trước sinh nhật Si Nhan, cô ngồi trên ghế ôm cô con gái đang khoa tay múa
chân, vừa chơi đùa với nó, vừa giở lại những bức ảnh họ đã chụp trước
kia. Không biết đã xem tấm ảnh họ ngồi cạnh sông Bạch Thủy bao nhiêu
lần, nhưng lúc này, trái tim cô thắt lại, như có muôn ngàn mũi kim châm, vô cùng đau đớn. Cô đau khổ nhắm mắt lại, tuột tay suýt làm rơi con
xuống đất.
“Cô Ôn?” Bảo mẫu lao đến đón đứa bé, lo lắng gọi cô.
“Không sao, tôi về phòng nghỉ một lát, cô giúp tôi trông con bé nhé. À, đừng
nói cho anh ấy biết, tôi sẽ gọi điện cho anh ấy.” Hôn lên má con gái rồi cô mới lảo đảo về phòng.
Vào lúc tối muộn, khi Ôn Hành Viễn còn đang tăng ca thì cô gọi điện cho
anh. Điện thoại vừa đổ một hồi chuông là anh đã nhấc máy, như thể đợi cú điện thoại này lâu lắm rồi, “Tiểu Nhan?”
“Dạo này anh bận à?”
“Sao thế, Tiểu Nhan? Có chuyện gì à?” Gần đây đang có vụ đấu thầu một khu
đất xây dựng, anh thật sự rất bận, tuy nhiên cứ cách ba bốn ngày lại đến thành phố A, quả thực rất kiên trì.
“Khi nào anh có thời gian, em muốn về trấn Đại Nghiên, chỉ có hai chúng ta thôi.”
Vừa cúp điện thoại, Ôn Hành Viễn đã vội vàng đến thành phố A. Sáng sớm hôm
sau, họ bắt chuyến bay gần nhất đến Vân Nam, Lệ Giang.
Đêm khuya, trong con hẻm nhỏ yên vắng, Ôn Hành Viễn ôm người phụ nữ đang say khướt vào lòng, ánh trăng bàng bạc kéo dài bóng họ.
Anh bỏ dở công việc, đưa cô về Cổ Trấn ở nửa tháng. Họ cùng nhau lên núi
tuyết Ngọc Long, nơi đỉnh núi mà họ đã ở bên nhau đêm đầu tiên sau khi
xác định quan hệ. Hôm nay, họ cũng đạp xe đạp ra bờ sông Bạch Thủy, sau
đó, anh cõng cô xuống núi. Cô dựa vào lưng anh, ngoan ngoãn như một con
mèo con. Trở lại quán bar, anh thấy cô khóc, hỏi cô vì sao thì cô lại
không nói, chỉ yên lặng ngồi cạnh cửa sổ nhìn đến thất thần. Mặc cho anh khuyên can, cô vẫn uống rất nhiều, nên giờ không bước nổi.
Ôn Hành Viễn đoán rằng trong lòng cô có sự thay đổi nào đó, để yên cho cô
nắm chặt tay mình, lại mơ hồ cảm giác được điểm khác lạ.
Về tới nhà, anh móc chìa khóa ra
