g chờ đợi cậu ở quê nhà, do đó cậu coi như không biết, không nghe thấy những lời đồn đại đó. Dù thế nào thì ngoài chị Gia Nam cậu sẽ không bao giờ để mắt đến người con gái khác.Vậy đó có phải là yêu
không? Đinh Tuấn Kiệt thật hồ đồ. nhưng cậu tự nhủ với lòng mình: " mày
yêu Gia Nam thì phải yêu trọn đời."Năm thứ nhất đại học, cứ ba ngày Đinh Tuấn Kiệt lại gửi một bức thư về nhà, nhưng trong đó không phải là
những bức thư thông thường gởi cho gia đình, đó là những bức thư tình
gửi cho Gia Nam! Đến cuối năm thứ nhất những bức thư Gia Nam nhận được
đã rất nhiều có thể chất thành chồng.Những bức thư trả lời Đinh Tuấn
Kiệt nhận được đều rất hay, nhưng trong thư chỉ toàn là những chuyện đâu đâu, những câu thăm hỏi và động viên học tập,... Chưa bao giờ thấy Gia
Nam đả động gì về việc "cầu hôn" khiến cậu vô cùng đau khổ.Một hôm nghe
các bạn cùng phòng khoác lác - một lũ con trai tụ tập bàn tán đàm luận
về con gái.Có thằng trông điệu bộ như đạo sĩ lão làng tổng kết: " Con
gái à, tâm khẩu luôn luôn bất nhất. Một cô gái kiêu căng đến đâu, một
khi thể xác cô ta thuộc về bàn rồi thì trái tim đương nhiên sẽ hướng
theo bạn."Câu nói này vô tình lọt vào tai Đinh Tuấn Kiệt, nó cứ văng
vẳng trong đầu cậu.Một cô gái kiêu căng đến đâu, một khi thể xác đã
thuộc về bạn thì trái tim tự nhiên sẽ hướng theo bạn.Trong đầu Đinh Tuấn Kiệt bỗng xuất hiện một giả thuyết bạo dạn khiến cậu vô cùng kích động, nhưng cũng khiến cậu bủn rủn cả người.Nghỉ hè năm thứ nhất cậu không về nhà, tranh thủ đi làm thêm để có tiền trang trải cuộc sống. Mãi đến tận kỳ nghỉ đông năm thứ hai, Đinh Tuấn Kiệt mới tranh thủ trở về thị trấn
nhỏ. Cậu tận dụng thời gian hai tuần ngắn ngủi cùng gia đình đoàn tụ,
tâm sự những nỗi nhớ niềm thương trong một năm qua.Lúc về đến nhà, vừa
nhìn thấy Gia Nam, nghĩ đến những lời lẽ hừng hực mình viết trong thư
Đinh Tuấn Kiệt hơi đỏ mặt. Nhưng Gia Nam không hề nhắc lại những chuyện
đó, cô vui sướng hét to: " Tiểu Kiệt cao to quá!"Chị chỉ tỏ ý vui mừng
chứ không thân thiết gần gũi như trước nữa.Năm đó, Đinh Tuấn Kiệt đã
thành một chàng trai vạm vỡ cường tráng, cậu không còn là đứa trẻ năm
nào hay chạy theo giật gấu quần chị nữa rồi. Gia Nam không nói gì thêm,
thực ra trong lòng cô cũng lo sợ không hiểu mình có chống lại được sự
quyến rũ chết người của Tuấn Kiệt không, cô không dám đối mặt với nó.Sau nữa cơm tối, theo thói quen lúc nhỏ, Đinh Tuấn Kiệt lại vào buồng chị
Gia Nam chơi. Cậu ngồi đó rất lâu mà lưu luyến không muốn về phòng
mình.Đinh Tuấn Kiệt ngồi ở mép giường, Gia Nam ngồi dưới đèn không biết
đang làm gì, đột nhiên cậu phát hiện chị già nhanh quá, tóc đã lốm đốm
bạc. Cậu muốn đưa tay nhổ bỏ cái thứ khiến người ta nhìn thấy mà xót xa
ấy giúp chị, nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của chị. Trên khóe mắt chị
cũng đã hằn rõ những vết chân chim.Mình lớn rồi, đã trưởng thành rồi,
chị Gia Nam đã hy sinh cả tuổi trẻ để chăm lo cho mình - Khi em trưởng
thành, em chính là chỗ dựa cho chị, chỗ dựa cả đời người...Đinh Tuấn
Kiệt càng nghĩ càng xúc động. Cậu mạo muội nghĩ muốn ôm lấy chị để chị
cảm nhận được thế nào là tình yêu chân thành, để chị được giống như
những người con gái khác, được yêu thương, được sủng ái, được hưởng hạnh phúc.Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đây có lẽ là điều duy nhất mà nó có thể làm
được để bù đắp cho chị.Lúc em còn nhỏ, chị đã đánh đổi cả tuổi xuân của
mình để cho em được khôn lớn trưởng thành. Ngày nay em muốn hiến tuổi
trẻ của mình để cùng chị đi đến cuối đời.Đinh Tuấn Kiệt nghĩ rằng, chỉ
có như vậy mới có thể đổi lấy một chút công bằng cho quãng đời khổ cực
vất vả của chị Gia Nam.Nghĩ đến đó, không kìm nén được sự xuất động,
Đinh Tuấn Kiệt thốt lên hai tiếng " Gia Nam!", nét mặt chân thành khôn
giống với kiểu xưng hô trước đây giữa họ.Điều này khiến Gia Nam hết sức
sửng sốt và khó xử, trước đây Tuấn Kiệt luôn thân mật gọi cô bằng
chị.Gia Nam khẽ rùng mình, cô thừa hiểu nó muốn nói gì, vì cô quá hiểu
tấm lòng nhận hậu chất phác của đứa trẻ do chính tay cô chăm bẵm nuôi
dưỡng.Gia Nam nhẹ nhàng nhắc nhở: " Em càng ngày càng vô lễ, tự nhiên
lại gọi chị bằng tên không như vậy, em không gọi chị bằng chị nữa ư?"
Rồi làm vẻ dửng dưng nói tiếp: " Có anh Dương Liên ở thị trấn bên, đã
mấy lần cho mai mối đến hỏi, Tiểu Kiệt à, giờ em đã lớn rồi, chị cũng
không còn trẻ nữa. Chị sẽ lấy người đó em thấy thế nào?"" Dương Liên? Là ai nhỉ? Gia đình làm gì? Chị, chị đã quyết định vậy rồi sao? Tại sao em không biết!" Đinh Tuấn Kiệt nghe Gia Nam nói vậy thì vô cùng hốt hoảng, một sự hốt hoảng không giống với lúc nhỏ, cậu hỏi dồn dập." Hơn một năm nay em đi học xa nhà, những việc trong thị trấn làm sao em biết được?
Gia đình Dương Liên làm ăn buôn bán, trong tay có mấy cái cửa hàng!" Lý
Gia Nam cố tình ra vẻ vui mừng nói, vừa nói vừa nhìn Đinh Tuấn Kiệt cười dịu hiền như thuở nào.Nhìn nụ cười trên khuôn mặt Gia Nam, Đinh Tuấn
Kiệt như được trở về với thời thơ ấu. Mỗi khi nấu cơm xong, khi gọi cậu
vào ăn cơm, trên khuôn mặt Gia Nam lúc nào cũng thường trực một nụ cười
vô cùng hi