Hôn Nhân Đại Sự

Hôn Nhân Đại Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321813

Bình chọn: 8.00/10/181 lượt.

gười ta là ba mẹ vợ nhìn con rể, càng xem càng thú vị, bà lại là nhìn cháu dâu, càng xem càng hài lòng, rất thích Trương Vận Như điềm tĩnh, tính tình không tranh với người; bà xem người nhất định chuẩn, có lẽ bởi vì Trương Vận Như này tính tình điềm tĩnh mới có thể yêu cháu yêu cũng điềm tĩnh của bà, Trịnh Tố Linh nhếch miệng, cảm thán duyên phận thật kỳ diệu.

"Bà nội yên tâm, ba mẹ cô ấy cũng biết chuyện giữa chúng con, con sẽ tìm thời gian đến nhà cô ấy cầu hôn." Nghiêm Hâm cướp lời.

"Vậy thì tốt, tuyệt đối không được thất lễ."

Nghiêm gia là nhà có tiếng, không thể thiếu sót chuyện này.

"Con biết rồi bà nội."

Qua cửa! Gánh nặng Nghiêm Hâm trong lòng cũng tan biến, trên mặt cuối cùng cũng có nụ cười.

Phần 3

"Vận Như, có rãnh thì đến đây thăm bà nội, nếu Hâm Nhi dám bắt nạt con thì con cứ nói với bà nội, bà nội sẽ làm chỗ dựa cho con."

Trịnh Tố Linh nhìn gương mặt, thân hình mượt mà của cô, vô cùng hài lòng.

Bây giờ mấy đứa con gái luôn biến mình gầy như cây tăm, thêm chút thịt đã la hét muốn giảm cân, những tiểu thư nhà giàu sang, phu nhân chính khách quyền quý nhìn chẳng phúc hậu chút nào.

Nha đầu này dáng dấp được, dáng dấp rất chuẩn!

"Cám ơn bà nội." Trương Vận như rất cảm động gật đầu.

Cô không ngờ Trịnh Tố Linh hoàn toàn khác với trưởng bối trong ấn tượng nhà giàu có của cô, chẳng những không ghét bỏ xuất thân của cô, còn nói chuyện rất gần gũi, ấm áp, thoáng chốc khiến cô cảm động không biết nên làm thế nào cho phải.

Hai người ngồi trò chuyện với Trịnh Tố Linh một lúc lâu mới rời khỏi đại trạch Nghiêm gia.

"Vừa rồi em trả lời không tồi." Trên đường về nhà, Nghiêm Hâm có phần khen ngợi.

Trương Vận như nhìn quang cảnh thành phố ngoài cửa sổ, im lặng một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: "Đây là em nợ anh."

Tim Nghiêm Hâm căng thẳng, hàm răng nghiến lại, tay cầm lái siết chặt đến nỗi các ngón tay trắng bệch ra.

"Mặc dù em không biết sao bà nội lại ép anh kết hôn, nhưng ít ra cho em cơ hội trả lại anh tình nghĩa, em rất cám ơn bà nội." Cô cúi đầu nói.

Cô hiếm khi yêu mến một người trong thời gian ngắn như vậy, người thứ nhất là Nghiêm Hâm - mười năm trước lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, nhất thời có cảm giác như bị điện giật, vì vậy khi anh mở lời muốn theo đuổi thì cô không suy nghĩ nhiều mà đồng ý, mà người thứ hai không ai khác là Trịnh Tố Linh, người cho cô cảm giác hết sức thoải mái và ấm áp.

"Sao em không nói thẳng ra là muốn cảm ơn bà nội cho em cơ hội trở thành thiếu phu nhân Nghiêm gia?" Trả anh tình nghĩa? Nghiêm Hâm anh là ai, cần cô trả phần tình nghĩa này sao?

Cách nói hiển nhiên chọc giận anh, anh giận quá hóa cười, nói châm chọc hết sức có thể: "Bao nhiêu danh viện thục nữ muốn cầu vị trí đó còn không được, nhưng em cứ tự nhiên mà có."

"Có ý gì?"

Cô hoảng hốt, chẳng lẽ anh cho rằng cô vì tiền của anh mới đồng ý kết hôn với anh?

Không sai, bởi vì cô trốn nợ mà chạy trốn, nhưng cô cũng không có cầu xin anh giúp mình trả nợ! Sở dĩ cô ở lại, sở dĩ cô đồng ý trở thành vợ anh, hoàn toàn là vì thực hiện cam kết, hơn nữa từ đầu đến cuối cô không thể vứt bỏ được tình cảm dành cho anh. . . . . . Thật không nghĩ đến anh lại nhìn con người cô nông cạn như vậy!

"Anh nghĩ anh nói rất rõ ràng, em cũng nghe được rất rõ ràng mới đúng chứ." Anh cười mỉa mai, toàn thân căng thẳng mà nói: "Chỉ là cảnh cáo trước, tốt nhất em nên có chuẩn bị tâm lý, anh tuyệt đối không phải là người chồng tốt."

Cô nhắm lại mắt, tất cả hi vọng bị lời nói lạnh nhạt của anh đánh vào vực sâu.

Cho tới bây giờ cô chưa từng vọng tưởng lấy được thứ không thuộc về mình từ trên người anh, thậm chí còn sự ngu xuẩn cho rằng bọn họ còn có thể trở lại khoảng thời gian yêu nhau say đắm mười năm, nhưng nhìn bây giờ thì vĩnh viễn đều không thể . . . . . .

***

Kết hôn là chuyện rất phiền phức, nó liên quan đến hai gia đình, vì vậy sau khi nhận được sự chấp thuận của Trịnh Tố Linh, Nghiêm Hâm cùng Trương Vận Như báo cáo chuyện này cho hai bên cha mẹ.

Ba Trương và mẹ Trương thấy Nghiêm Hâm tới nhà cầu hôn, mặc dù cảm thấy hết sức kinh ngạc, nhưng thấy Nghiêm Hâm lái xe hạng sang, ăn mặc lại đẹp, hơn nữa còn đồng ý trả sạch nợ nần cho con gái thì không bao lâu ba Trương đã đồng ý rồi, còn dặn dò cô phải chăm sóc tốt Nghiêm Hâm.

Mặc dù ba mẹ “dễ - thương - lượng” đã giảm bớt phiền phức cho cuộc hôn nhân này, nhưng ba mình lại đồng ý sảng khoái như vậy khiến lòng Trương Vận Như có chút không vui.

Dù nói thế nào mình cũng là con gái của ba, sao ba không hỏi anh có yêu cô không, có đối xử tốt với cô không đã dễ dàng giao cô cho Nghiêm Hâm, giống như hận không gả cô đi cho nhanh khiến cô rất khó chịu.

"Con quen cậu Nghiêm khi nào? Sao bà chưa từng nghe con nói tới?"

Ngược lại mẹ Trương còn nhớ kéo con gái vào phòng, quan tâm nói: "Không phải con vì trả nợ cho cái tên tiểu tử kia, giống như trong phim truyền hình diễn, để kẻ có tiền bao nuôi chứ?"

"Không có đâu! Con làm gì có giá thị trường để người ta bao nuôi chứ?"

Suy nghĩ “ngựa thần lướt gió tung mây” của mẹ khiến Trương Vận Như dở khóc dở cười, nhưng ít ra mẹ còn sợ cô làm


Pair of Vintage Old School Fru