ọa theo nói là, mặc dù khuyết điểm của Quách chủ nhiệm là thiếu tính năng động chủ quan, nhưng đã nhận thức được khuyết điểm, tin tưởng rằng sau này sẽ làm tốt công việc được giao.
Chu Cẩn Vũ chờ tất cả mọi người phát biểu xong mới chậm rãi nói: "Nếu mọi người đã thống nhất ý kiến, như vậy chúng ta hãy cùng chờ xem biểu hiện về sau của Quách chủ nhiệm."
Quách Hoài lập tức đứng dậy cúi đầu: "Vâng, vâng, tôi nhất định sẽ có trách nhiệm đối với tổ chức, có trách nhiệm đối với lãnh đạo
Chu Cẩn Vũ bảo ông ta ngồi xuống, rồi anh lại tiếp tục nói: "Công việc ở bộ phận lễ tân của các đồng chí cũng không dễ dàng gì, đặc biệt là những nhân viên công tác tại trung tâm thông tin lại càng vất vả. Như vậy đi, tối mai tôi mời mọi người đến Lam Hải Minh Châu thư giãn một chút. Ừm, Quách chủ nhiệm, anh triệu tập toàn thể mọi người ở trong đơn vị anh, ngày mai không một ai được vắng mặt. Đối với những nhân viên tăng ca ngoài tiền làm thêm giờ ra tốt nhất cũng cần thay phiên nhau nghỉ ngơi một chút."
"Thị trưởng yên tâm, tôi cũng đã bố trí sắp xếp xong, tiền làm thêm giờ được trả gấp ba lần tiền lương được phát ra, còn việc thay phiên nhau nghỉ ngơi sẽ được bắt đầu từ sau ngày hôm nay, thay mặt toàn thể nhân viên làm việc ở bộ phận lễ tân tôi xin cảm ơn Chu thị trưởng đã có nhiều ưu ái đối với chúng tôi."
Quách chủ nhiệm cúi người thật sâu khom mình chào Chu Cẩn Vũ, ngay sau đó Hạ Chân Ngọc cũng không thể ngồi yên, cũng khom lưng cùng với Quách chủ nhiệm.
Ở trên đường trở lại đơn vị, Quách chủ nhiệm nói với Hạ Chân Ngọc: "Tiểu Hạ này, tối ngày mai cô hãy sắp xếp mọi việc trong nhà cho chu đáo, bảo với chồng cô không cần phải lo lắng, nói cho anh ta biết dù muộn như thế nào lão Quách tôi cũng sẽ tự mình đưa cô về đến tận nhà."
"Quách chủ nhiệm, ngài quá khách khí rồi, tối mai tôi ở lại đến 8g30 thôi ông xem có được không, sẽ không ai chú ý đến sự vắng mặt của tôi đâu." Hạ Chân Ngọc biết tiệc rượu ngày mai đối với cơ quan bọn cô mà nói đúng là hết sức vinh quang, sau đêm mai đối với mỗi người trong toàn bộ khu vực cơ quan chính phủ mà nói, sẽ mong đợi sự nghiệp tại đơn vị lên như diều gặp gió. Cho nên với bầu không khí như thế bất luận thế nào cô cũng không thể vắng mặt.
"Cô nói lời này là không đúng rồi, ngày mai khi Chu thị trưởng chưa có rời khỏi bữa tiệc thì toàn thể nhân viên trong cơ quan chúng ta không một ai được rời đi trước, tuyệt đối không thể đấy, Tiểu Hạ, cô cũng không thể tạo ra những thay đổi đặc biệt chứ."
Đúng là chuyện đùa, không ai chú ý sao, nếu không có Hạ Chân Ngọc thì những người làm việc ở bộ phận tiếp tân tính là cái rắm à. Trải qua hai ngày phập phồng lo sợ này Quách Hoài đã có thể cực kì rõ ràng hiểu được Chu Cẩn Vũ có tình ý gì đối với Hạ Chân Ngọc, nhưng đã tới mức độ nào thì cần phải tiếp tục quan sát. Chỉ có điều là đoán chừng là rất thích, nếu không sao lại có thể nóng nảy lớn đến như vậy.
Hạ Chân Ngọc nghe xong không có cách nào khác đành phải đồng ý, Quách chủ nhiệm nói cô không cần phải trở lại cơ quan, rồi trực tiếp đưa cô về nhà. Trước khi xuống xe còn dặn Hạ Chân Ngọc ngày mai phải nhớ trang điểm. Hạ Chân Ngọc "Dạ" một tiếng chứ không nói thêm điều gì khác, cô cho rằng mình cũng không phải là đóa hoa giao tiếp (gái đẹp chuyên tiếp khách thuê) gì đó.
Buổi tối lúc ở nhà cô đã nói với Lý Nguy về chuyện của ngày mai, Lý Nguy vô cùng kích động, thái độ rất là hâm mộ vận khí tốt của Hạ Chân Ngọc, còn cảm thán một phen là thật lấy làm tiếc vì anh ta không thể tham gia bữa tiệc đó, rồi bảo với Hạ Chân Ngọc hãy vui chơi cho thỏa thích, không cần phải lo lắng việc trong nhà.
Ngày hôm sau, lúc Quách chủ nhiệm công bố tin tức này, toàn bộ nhân viên làm việc ở bộ phận lễ tân đều xôn xao ầm ĩ, một mảnh hoan hô nói cười, như thể mọi người đều sắp thăng quan phát tài giống nhau, có người còn dứt khoát cầm lấy điện thoại gọi cho nhóm đồng nghiệp khác khoe khoang một hồi, háo hức hoàn toàn không khống chế được. Quách chủ nhiệm vô cùng hài lòng với hiệu quả này, ông ta tin tưởng rằng đêm nay Chu thị trưởng nhìn thấy biểu hiện của những người này cũng sẽ rất cao hứng.
Cuối cùng tất cả mọi người hoàn toàn không còn lòng dạ nào để làm việc, hơn nữa tất cả những người phụ nữ chỉ cần tuổi tác không phải quá lớn đều bắt đầu kiểm tra lại cách ăn mặc, còn hẹn nhà đến giờ nghỉ trưa thì đi mua quần áo, những đồng nghiệp nam còn lại thì bàn tán với nhau về vấn đề rượu và thuốc lá ... vân vân và vân vân... thậm chị bọn họ còn lên mạng Internet tìm đọc những tên rượu tên thuốc phổ biến và nổi tiếng, họ sợ mình ở trên bàn tiệc làm trò cười, sau đó lại thảo luận một ít vần đề thời sự chính trị để tránh khỏi việc không có đề tài tiếp chuyện với Chu thị trưởng mà lúng túng khó xử.
Thời khắc mọi người chờ đợi cuối cùng cũng đã đến, bởi vì bọn họ sẽ uống rượu nên lúc về có xe cũng không được phép điều khiển, cho nên bọn họ tốp năm tốp ba gọi xe taxi đi tới Lam Hải Minh Châu. Một trong những nguyên nhân khiến cho mọi người hưng phấn như vậy cũng bởi vì khách sạn Lam Hải Minh Châu này không phải người bình thường có