80s toys - Atari. I still have
Hòe Viên

Hòe Viên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324224

Bình chọn: 9.00/10/422 lượt.

ửng sốt, nhanh chóng phủ nhận: "Tôi không quan tâm anh, đây chỉ là cảnh cáo. Tôi chỉ không hy vọng anh phá hư quy tắc của nơi này." Dứt lời, cô quay người muốn đi lên lầu, đi vài bước lại lo lắng sẽ té ngã lần nữa. Điều này không thể so sánh được với việc mất mặt xin anh giúp đỡ, cho nên cô kiên trì quay đầu lại nói, "Thang lầu quá tối, phiền anh đưa tôi lên."

Phó Dục Thư gật đầu, đi lên trước soi sáng cho cô, cũng không buồn để ý cô đang suy tư vấn đề mất hay không mất thể diện.

Tưởng Phẩm Nhất đi theo phía sau anh nghĩ cũng đành thôi. Chuyện cô có thể làm thì cũng đã làm, kết quả cuối cùng như thế nào đều phải xem vận mệnh của anh rồi. Thật ra thì cô cũng không rõ là Hòe Viên cuối cùng cất giấu bí mật gì. Nhưng cô đã sinh sống ở đây hai mươi mấy năm, thấy nhiều người rời khỏi đây đã chết một cách khó hiểu, lại thấy quá nhiều người không thuộc về nơi này sau khi đến đây lại chết oan chết ức. Cô thật sự không cách nào khoanh tay đứng nhìn với anh. Đây không phải là thánh mẫu, chỉ là một chút lương tâm và lòng nhân đạo thôi.

Rời khỏi nhà Phó Dục Thư, Tưởng Phẩm Nhất thoải mái đi đến lớp dạy múa cho bọn trẻ. Khi về nhà lại xui xẻo mắc phải cơn mưa to trút xuống. Có câu nói một trận mưa thu một đợt rét, trời mưa càng nhiều thời tiết thành phố Bình Giang lại càng lạnh, mà Hòe Viên lại ở ven biển, lúc cô đội mưa về nhà đã gần như chết cóng.

Tia chớp chiếu sáng cả bầu trời đêm, sấm sét to lớn đánh xuống từ trên trời, hạt mưa to như hạt đậu không ngừng rớt trên mặt đất giống như là có thâm thù đại hận gì với mặt đất vậy. Tưởng Phẩm Nhất giơ ô với góc độ không thoải mái lắm để mở cửa, cửa còn chưa mở ra, hòa với tiếng mưa là tiếng bước chân càng ngày càng gần. Cô cảnh giác quay đầu lại nhìn, thấy Phó Dục Thư giơ ô bất đắc dĩ đứng cách phía sau cô không xa.

"Mái nhà không có cột thu lôi, mạch điện trong nhà xảy ra vấn đề, tôi đến nhà kế bên mượn nến nhưng không ai mở cửa. Cho nên chỉ có thể đến làm phiền cô." Ống tay áo sơ mi màu trắng trên người anh cũng nhanh chóng bị nước mưa thấm ướt đẫm, vẽ nên đường nét cơ bắp mê người bên dưới. Lúc anh mặc áo rộng trông có vẻ rất gầy, nhưng dưới lớp quần áo có vẻ như ngược lại. Không thể nghi ngờ anh chính là tác phẩm được thượng đế thiên vị.

Tưởng Phẩm Nhất nghiêng đầu nhìn nhìn cửa sổ phòng ngủ lầu một, thấy không sáng đèn, nghĩ rằng chắc là cha vẫn chưa về, liền quay lại nói với Phó Dục Thư: "Vào đi." Dứt lời, cô mở cửa xếp ô lại đi vào trong.

Phó Dục Thư đi theo Tưởng Phẩm Nhất vào nhà, thấy giầy để lại dấu chân nước trên sàn nhà, anh lui về phía sau một bước giống như rất có lỗi với việc này. Tưởng Phẩm Nhất nhìn thấy hành động của anh, nói không sao cả: "Không cần để ý, ở đây đợi một chút tôi đi lấy nến cho anh."

Phó Dục Thư gật gật đầu, nói "cảm ơn" với cô. Nhưng cô lại liếc xéo anh nói: "Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng không phải muốn giúp anh chỉ là không hi vọng anh lại chạy đi quấy rầy người khác buổi tối nay. Dù sao anh đã đến chỗ tôi rồi." Dứt lời, cô bước đi thẳng không quay đầu lại.

Phó Dục Thư đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô bị mưa xối hơi có chút thảm hại, trên gương mặt không lộ vẻ gì lại chậm rãi nhoẻn lên một nụ cười nhỏ bé.

Tưởng Phẩm Nhất nhanh chóng lấy nến ra, cây nến màu trắng được cẩn thận bao lại bằng vải không thấm nước. Cô đưa cho anh nói: "Đi nhanh đi, một chút ba tôi sẽ trở về nhìn thấy anh ở đây sẽ tức giận."

Phó Dục Thư cũng phát hiện người nơi này không thích gặp gỡ người ngoài. Tưởng Phẩm Nhất cũng từng nhắc nhở anh điều này. Nên anh cũng không nhiều lời, nói cám ơn lần nữa rồi quay người chuẩn bị rời đi. Nào ngờ khi anh đi đến cửa thì ngước mắt thấy đèn cả căn nhà mình lóe sáng.

Những ngọn đèn vốn bị hỏng chợt lóe sáng theo cơn mưa càng to thêm. Cả tòa nhà đều vô cùng quái lạ, ánh đèn nhấp nháy dường như có một bóng người màu đen cực nhanh lướt qua cửa sổ lầu hai.

"Có người."

Phó Dục Thư nói hai chữ ngắn gọn liền cầm lấy ô chạy về. Tưởng Phẩm Nhất chết đứng tại chỗ nhìn anh vọt vào căn nhà nguy hiểm kia, tâm trạng phức tạp không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung. Phó Dục Thư trở về nhà mình cũng không vội vào. Giống như trời mưa có lớn hơn nữa cũng không tạo nên bất cứ ảnh hưởng gì đến anh. Anh không hề hoang mang ngồi xuống kiểm tra tấm thảm mới anh vừa trải ra buổi trưa. Trên mặt thảm không có dấu chân, vị trí có vẻ như cũng chưa từng xê dịch, nhưng sau khi anh nhìn thấy tấm thảm thì ánh mắt hơi thay đổi.

Anh đưa tay nhấc tấm thảm ở góc cửa ném qua một bên, dùng điện thoại di động soi vào góc cửa cẩn thận tìm kiếm, phát hiện một sợi thảm màu đen như sợi tóc bị đứt nằm nơi đó. Sợi thảm kia được làm từ chất liệu đặc thù, tuy rất nhỏ nhưng dai, nếu không phải người khác vì vội vàng mà ra sức quá lớn để kéo tấm thảm thì sợi thảm kia sẽ không đứt.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Tiếng Tưởng Phẩm Nhất vang lên từ phía sau, Phó Dục Thư kinh ngạc nhìn sang, rõ ràng cho thấy anh vô cùng ngạc nhiên vì cô đến đây.

Tưởng Phẩm Nhất hơi mất tự nhiên giải thích: "Không phải anh nói điện trong nhà bị hỏng à, mới vừa rồi ánh sáng lóe lên không