Polaroid
Hòe Viên

Hòe Viên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325660

Bình chọn: 10.00/10/566 lượt.

không uống thì về nhà ngủ thôi."

"Uống, sao lại không uống?" Phương Dập Đồng lộ ra khuôn mặt tươi cười rạng rỡ với nam diễn viên chính, "Người đó đi rồi không phải chúng ta vẫn còn có nhiều công thần hay sao, còn cám ơn chưa xong nữa mà. Nào, tiếp tục."

Bên này coi như xử lý xong, bên Phó Dục Thư và Tưởng Phẩm Nhất rời đi cũng không dễ dàng gì.

Tưởng Phẩm Nhất uống những cốc rượu kia, men say đồng loạt bốc lên gần như là toàn thân đều tựa vào người Phó Dục Thư. Cô nhắm chặt mắt lại nắm cổ áo sơ mi của Phó Dục Thư, thở ra khói trắng trong thời tiết giá rét. Thân thể tập múa vốn có tính dẻo dai lại càng trở nên mềm mại, giống như một con mèo trắng muốt.

Tuy tư thế mờ ám quá mức có thể bị tình nghi là thừa dịp người khác say để lợi dụng, nhưng Phó Dục Thư lại không thể bỏ mặc cô không lo. Vì phòng ngừa cô ngã nhào trên đường phố lạnh cóng anh còn ôm lấy cô rất chặt.

Người uống rượu say thần trí không rõ ràng cũng rất tùy hứng, tuy Phó Dục Thư ôm chặt Tưởng Phẩm Nhất nhưng Tưởng Phẩm Nhất vẫn vùng vẫy khó chịu. Trong lúc bước đi xiêu vẹo điện thoại di động đã rơi ra khỏi túi, lạch cạch rớt trên mặt đất.

Phó Dục Thư ôm lấy cô miễn cưỡng hơi ngồi xuống nhặt điện thoại lên. Chỉ thấy màn hình điện thoại đã bị nứt, máy đã tự tắt.

Tưởng Phẩm Nhất cũng không phải dùng điện thoại sang trọng gì, cao lắm cũng chỉ có thể nghe gọi, chụp hình, nhắn tin. Loại điện thoại này thì chỉ cần ném từ trên cao xuống là sẽ hư ngay.

Điện thoại của cô thì hư, người thì lại uống say hoàn toàn không thể trả lời được câu hỏi của anh. Phó Dục Thư nhớ được cô đã không thể trở về Hòe Viên , cho nên bây giờ phải đưa cô đi đâu đây?

Một mình anh thì đi đâu cũng được, nhưng mang theo một cô gái thì vô cùng bất tiện. Huống chi cô còn một người cha rất khó tính, nếu như cả đêm cô không về không biết đối phương sẽ làm ra chuyện gì.

Phó Dục Thư hơi do dự đưa Tưởng Phẩm Nhất lên xe, để cô ngồi an ổn tại ghế lái phụ. Anh quay kiếng xe xuống châm điếu thuốc, vừa hút vừa suy nghĩ xem cuối cùng phải đưa cô đi đâu.

Tưởng Phẩm Nhất dặn đi dặn lại bảo anh không được trở về Hòe Viên, nói rõ nhất định là đã xảy ra chuyện nghiêm trọng. Nếu như anh mang theo cô trở về không những bản thân có thể gặp nguy hiểm, đối với nơi nhỏ bé có tính bài ngoại kia, thì ngay cả Tưởng Phẩm Nhất thông báo tin tức cho anh cũng có thể sẽ gặp chuyện không may.

Bỏ điếu thuốc đi, Phó Dục Thư xua khói trong xe, quay kiếng xe lên tăng điều hòa, lái đi đến khách sạn.

Bây giờ là mười một giờ đêm, cửa hiệu đã đóng không ít nhưng khách sạn thì vẫn còn mở cửa.

Phó Dục Thư lái xe đưa Tưởng Phẩm Nhất tìm được một khách sạn, dìu cô vào định thuê một căn phòng để cho cô ngủ trước. Còn mình thì đi qua nhà bạn ở nhờ vài ngày, thuận tiện điều tra thêm cuối cùng là Hòe Viên xảy ra chuyện gì. Nào ngờ tiếp tân khách sạn lại không chịu làm thủ tục cho bọn họ nhận phòng.

"Tiên sinh, thật xin lỗi. Thủ tục cần phải có giấy chứng minh nhân dân, xin anh đưa giấy chứng minh của vị tiểu thư này." Cô gái tiếp tân lịch sự nói ra quy định của bọn họ, ánh mắt nhìn Phó Dục Thư không tốt lắm. Thời gian này đưa theo một cô gái xinh đẹp say bí tỉ thuê phòng, cho dù đối phương là đàn ông tướng mạo đường đường cũng sẽ khiến không ít người có liên tưởng không tốt.

Phó Dục Thư cau mày lấy lại giấy chứng minh của mình, nhìn thoáng qua Tưởng Phẩm Nhất say khướt. Bộ dạng này của cô chắc cũng không mang theo giấy chứng minh rồi, cho dù cô có mang anh cũng không thể ra tay lục soát thân thể cô được. Điều anh có thể làm là dẫn cô rời khỏi nơi này.

Ở khách sạn không được, Phó Dục Thư cũng không chần chờ nữa lấy điện thoại di động ra gọi, nói đơn giản vài câu rồi lái xe đến một tòa nhà thương mại vô cùng xa hoa sang trọng.

Cách đó không xa, một chiếc xe Maybach màu đen đang đỗ bên cạnh cửa khu thương mại. Một người đàn ông mặc đồ tây màu bạc tựa vào bên cạnh xe nhìn chiếc xe Mercedes đang chậm rãi lái đến. Cho đến khi Phó Dục Thư xuống xe đi về phía anh ta, anh ta mới đứng thẳng người lên.

"Trễ như vậy còn quấy rầy cậu, thật ngại quá." Phó Dục Thư đưa cho đối phương một điếu thuốc, đối phương không nhận.

"Cai rồi, không hút đâu." Người đó mỉm cười, khóe miệng nhoẻn lên một độ cong đẹp mắt, "Quan hệ của hai chúng ta là gì, cậu càng quấy rầy tôi, tôi càng an tâm. Dù sao trước đây là tôi làm chuyện có lỗi với cậu."

Trên mặt Phó Dục Thư hiện ra một nụ cười khó hiểu, anh không nói tiếng nào. Người đó cũng hiểu ý của anh, lấy ra một chiếc chìa khóa trong túi đưa cho anh: "Lô B Khu C số 301. Đây là chìa khóa, cậu muốn ở bao lâu cũng được."

Phó Dục Thư nhận lấy chìa khóa nói cám ơn với anh ta, sau đó lấy một thẻ ngân hàng trong túi đưa cho anh ta: "Chỉ ở ba ngày thôi, mật mã viết phía sau, cần bao nhiêu thì cậu tự rút."

Người đó giơ thẻ cười nói: "Cậu không sợ tôi lấy hết hay sao?"

Phó Dục Thư ngoái đầu đi về cạnh xe, hiển nhiên không muốn nói mấy lời vô nghĩa. Người đó đi theo anh, nhìn qua cửa tay lái phụ, thấy được Tưởng Phẩm Nhất đang ngủ mê man. Khuôn mặt xinh đẹp kia khiến anh ta thoáng nheo mắt