người chạy đi
Thần! Cô ấy tại sao lại ở chỗ này, cô đã nghe được cái gì? Nhìn thấy gì? Cúi đầu bàn tay đang nắm lấy Nguyệt,
vội vàng hất ra! Muốn đuổi theo giải thích, Nguyệt bắt được
“Anh Phong “
“Thật xin lỗi, Nguyệt! Thần có thể đã hiểu lầm, anh muốn giải thích rõ ràng với cô ấy” vừa nói liền đi ra ngoài! Nhưng là ngoài cửa đã không thấy bóng dáng
của Thần! Cô ấy đi đâu chứ? Nguyệt đuổi theo tới bắt lấy Phong “Anh Phong, Thần kia đối với anh quan trọng đến vậy sao?”
Quay đầu nhìn Nguyệt, kiên định gật đầu “Đúng, cô ấy là toàn bộ tánh mạng của anh” Nguyệt tê liệt ngã xuống đất, toàn bộ tánh mạng sao?
“Tại sao, tại sao? Em nơi nào so ra kém cô ta, em yêu anh, thậm chí còn yêu anh hơn cô ta, tại sao anh
không thèm nhìn em một cái “
“Nhưng anh không yêu em” nói xong tránh ra tiếp tục tìm kiếm Thần
Đứng ở góc tường nghe trộm được bọn họ
nói chuyện! Tôi biết Phong sẽ đuổi theo tôi! Người anh yêu là tôi! Điện
thoại di động vang lên! Là Phong!
“Alo “
“Thần, cậu ở đâu, cậu nghe tớ giải thích, tớ và Nguyệt không phải như cậu thấy, cậu phải tin tớ” Phong ở đầu kia điện thoại lo lắng giải thích với tôi
“Tớ biết! Tớ tin cậu! Từ lúc cậu rời khỏi phòng cà phê” cúp điện thoại! Nguyệt đã đi rồi, tôi từ phía sau tường đi ra, đứng tại chỗ lẳng lặng chờ Phong!
Đột nhiên có một người ôm lấy tôi từ
phía sau, ngữi thấy mùi thơm mê người và độ ấm quen thuộc trên người
anh! Thật vui vẻ, lẳng lặng ôm lấy!
Trở về trường học sau cũng không thấy
Nguyệt! Nghe nói là chuyển trường trở về Anh quốc rồi! Nhưng tôi không
tin cô ta lại buông tha nhanh như vậy! Đây là tuần lễ cuối cùng của học
kỳ này! Tối nay là giáng sinh a! Trường học có vũ hội hóa trang! Truyền
thuyết nói chỉ cần vào tối nay cùng người mình yêu nhảy điệu nhảy đầu
tiên hai người sẽ vĩnh viễn ở cùng với nhau! Thật giả tưởng! Nhưng mà có rất nhiều người nguyện ý tin tưởng! Âm nhạc vang lên! Nam sinh nữ sinh
tìm kiếm một nửa khác của mình! Nhưng mà bị tìm nhiều nhất vẫn là sáu
người chúng tôi! Giờ phút này sáu người chúng tôi đang ở trên sân thượng ngắm trăng! Tiếng nhạc vang lên
“Công chúa thân mến! Có thể nhảy với tớ điệu nhảy đầu tiên này không?” Hạo đột nhiên đứng dậy nói với Phỉ, gật đầu! Hai người theo âm nhạc
cùng nhảy múa trên sân thượng! Đi theo là chúng tôi! Giờ phút này thế
giới chỉ có sáu người chúng tôi! Nhảy múa theo điệu nhạc! Không có những thứ khác! Thật vui vẻ! Thật hạnh phúc! Một chút lạnh như băng rơi vào
trên tay! Ngẩng đầu nhìn bầu trời
“Tuyết, tuyết rơi” dừng lại! Nhìn bông tuyết dưới bầu trời! Thật xinh đẹp! Thật là đẹp!
Lễ Giáng Sinh nghỉ ở nhà thật là nhàm
chán a! Sư huynh nói chờ tôi thi xong liền mang mang tôi đến Anh quốc!
Tôi còn chưa kịp nói cho bọn họ biết! Nhưng mà vào lễ mừng năm mới hẳn
là sẽ trở về!
Buổi trưa ăn cơm xong tôi nắm tay Phong
tản bộ trong trường học! Từ từ đi tới! Tuyết đã ngừng rơi trên mặt đất
dày lên tầng tuyết!
“Phong, sau khi thi xong tớ phải cùng sư huynh đến Anh quốc một chuyến”
“Đi Anh quốc làm gì “
“Không biết, sư phụ bảo tớ trở về, chưa nói là chuyện gì “
“Nga, muốn đi bao lâu “
“Tớ cũng không biết, đoán chừng rất nhanh sẽ trở về “ thật không muốn xa mọi người a! Nhưng là lệnh của sư phụ không thể làm trái!
Đột nhiên nhận thấy điện thoại di động
rung lên! Lấy điện thoại ra nhìn là số của Băng thị gọi đến? Kỳ quái!
Ông ấy không phải là đã trở về sao? Còn tìm tôi làm gì!
“Alo! Ai đó “
“Tiểu thư, là tôi, thư ký Cao a” điện thoại di động truyền đến giọng nói của thư ký Cao, xảy ra chuyện gì?
“Có chuyện gì sao?”
“Tiểu thư, việc lớn không tốt rồi, cô có thể về công ty một chuyến không?” Nghe thanh âm hình như rất gấp! Xảy ra chuyện gì sao?
“Xảy ra chuyện gì sao?”
“Trong điện thoại không tiện nói, tóm lại cô có thể xắp sếp thời gian đến đây một chuyến không?”
“Được rồi! Có thời gian tôi sẽ đến” cúp điện thoại! Rốt cuộc làm sao vậy! Không giải thích được !
“Làm sao vậy, điện thoại của ai?” Phong nhìn tôi
“Nga, công ty ba tớ, hình như có chuyện! Mặc kệ nó?”
“Như vậy không tốt đâu! Hay là đi xem một chút đi! Lỡ đâu thật có chuyện gì không chừng a!” Phong khuyên nhủ, nói không chừng còn có thể để cho một nhà bọn họ tốt hơn!
“Không cần, sắp thi rồi, không muốn phân tâm” trên thực tế là không biết làm sao đối mặt với bọn họ! Không muốn nhìn
thấy bọn họ! Biết tôi đang trốn tránh! Phong cũng không nói thêm gì nữa, hai người yên lặng đi đến phòng học! Mấy ngày qua căn bản chỉ là tự
học! Cũng rất ít khi thấy thầy giáo lên lớp! Gục ở trên bàn cầm lấy cuốn tiểu thuyết đọc! Buồn ngủ! Đột nhiên nghe thấy tiếng thảo luận của mấy
bạn học phía trước
“Ai! Tớ cảm thấy khủng hoảng tài chính lại sắp đến “
“Tại sao “
“Cậu có phải là chưa bao giờ xem TV hay tin tức a!”
“Các cậu còn không biết a! Xí nghiệp lớn nhất nước ta tập đoàn Băng thị sắp phá sản đóng cửa rồi “
“Stop! Nói đùa gì vậy a! Làm sao có thể, nếu là nó bị phá sản vậy chuyện làm ăn nhà tớ còn tốt được sao?”
“Hắc! Người anh em! Cậu còn không tin, cậu xem đây là cái gì? Đây là báo tớ mới vừa mới mua đấy “
“Cái gì. Làm s