rồi! Tớ sẽ phái người bảo vệ anh ta, nghỉ ngơi đi! Gác máy “ ” đô đô “
Không đợi tôi đáp lại liền cúp điện thoại, nhìn điện thoại im lặng, làm mặt quỷ với nó! Hừ! Không để ý nữa ngủ!
Chết tiệt, làm sao lại không thấy, rốt
cuộc đã đi nơi nào, chẳng lẽ đúng như lời Thần nói, ông ấy đã xảy ra
chuyện sao? Không, sẽ không! Đằng Mộc đi tới vùng ngoại ô của một thôn
trang, nơi này chỉ là thôn trang nhỏ rất bình thường mà thôi, sẽ không
ai hoài nghi Thượng Đảo Hùng lại trốn ở chỗ này, làm sao lại có thể
không thấy! Lấy điện thoại di động ra lần nữa gọi điện thoại cho ông “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được” có lẽ đã tắt máy, mọi thứ trong phòng đều ổn, không có bất kỳ dấu vết
đánh nhau và vết máu, quần áo và đồ dùng hằng ngày đem theo cũng còn ở
đây! Chẳng lẽ ông ấy tự mình rời khỏi thôn, sẽ không, ông ấy sẽ không ra ngoài vào lúc này, chẳng lẽ là do Ám U xảy ra chuyện gì? Hay là? Trời
ạ, không dám lại nghĩ tiếp! Vội vàng chạy đến Ám U!
Lo lắng lái xe trên đường lớn “Tích
tích” đường hôm nay sao lại bị kẹt xe thế này! Lo lắng bóp kèn! Nhanh
lên một chút a nhanh lên! Tại sao trong lòng có cảm giác rất lo sợ. Chết tiệt! Làm sao còn chưa hết kẹt xe! Qua vài phút sau, xe phía trước mới
lục tục chạy đi rốt cuộc đường cũng thông, nhanh chóng chạy trên đường
lớn, trong lúc vô tình nhìn vào kính xe, vừa thấy mấy chiếc xe phía sau
chạy theo tôi, bọn họ là ai, có phải là người chú phái tới giết tôi
không? Xem ra Ám U không thể đi rồi, chỉ có thể đến chỗ của Thần. Rẽ vào một con đường khác, xe phía sau chậm hơn một lúc, không nghĩ tới lại
đột nhiên thay đổi lộ tuyến, nhưng mà rất nhanh cũng đuổi theo tới. Trên đường cái này cơ bản là không có bao nhiêu xe, tăng tốc lên tốc độ lớn
nhất! Xe phía sau thấy xe càng chạy càng nhanh, biết đã bị phát hiện,
cũng không che giấu nữa, trực tiếp đuổi theo xe của Đằng Mộc, mấy chiếc
xe ở trên đường lớn điên cuồng chạy, mắt thấy bị đuổi theo sát nút rồi,
đột nhiên nhìn bên kính chiếu hậu thấy trên xe phía sau có người cầm
súng chỉa về phía Đằng Mộc, cảm giác không ổn, liền cúi đầu “Pằng” tiếng súng lướt đỉnh đầu bay xuyên thủng qua kính chắn gió! Hô! Nguy hiểm
thật, xém chút nữa là tiêu đời. Xe nghiêng một cái liền khôi phục chạy
tiếp, người phía sau thấy bên trong không sau, dứt khoát dùng đầu xe
đụng vào đuôi xe, “Rầm” xe run lên, bị đụng phải, nhưng không phải là
rất nghiêm trọng.
Hai chiếc xe ở trên đường lớn mặc kệ
sống chết đụng vào nhau! “Rầm” lại va chạm, đáng chết, nếu còn tiếp tục
bị đụng như vậy thì nguy mất, làm sao bây giờ? Đằng Mộc ở trong xe gấp
đến độ đầu đầy mồ hôi, khóe mắt liếc qua, phía sau lại có người vươn đầu ra khỏi cửa sổ xe, cầm lấy súng! Không hay, hắn nhắm trúng là bình xăng của xe, chạy xe quẹo trái quẹo phải cố gắng không để bị nhắm trúng
“Pằng pằng” liên tục hai súng đều bắn hụt!
“Pằng” lại một tiếng súng vang, nhưng mà không phải là bắn vào xe Đằng Mộc, mà là bắn vào chiếc xe đuổi theo
phía sau, có người giúp tôi! “Bùm” một tiếng nổ mạnh vang lên. Chiếc xe
phía sau bị bắn vào bình xăng nổ tung! Cơ hội tốt, cũng không để ý đến
người ở phía sau đang giúp mình là ai, vội vàng tăng tốc độ chạy đến
biệt thự của Thần! “Két ” thắng gấp dừng lại trước cửa biệt thự, chuông
cửa vang lên, người giúp việc chạy tới mở cửa, vọt vào trong biệt thự
mọi người thấy bộ dạng chật vật của Đằng Mộc sợ ngây người, cũng không
thèm nhìn mọi người, trực tiếp chạy lên lầu tìm Thần.
“Cô đã làm gì ông ta? Nói cho tôi biết” vọt tới bên giường nắm cánh tay Thần, tức giận gầm thét. Mọi người vội vàng đi lên ngăn cản
“Thần, sao rồi, không sao chứ!” Phỉ lo lắng nhìn thoáng qua vết thương trên lưng tôi, may mắn không có
bị nứt ra, nếu không thì phiền toái! Lắc đầu, nhìn Đằng Mộc “Anh đang nói cái gì tôi nghe không hiểu” hừ! Biết cũng sẽ không nói cho anh biết ! Hừ! Cánh tay đau chết đi được!
“Nghe không hiểu, cô lại không biết tôi đang nói cái gì? Đừng giả ngu nữa!”
“Anh thật kỳ quái! Anh rốt cuộc muốn nói gì? Không nói, thì mời đi ra ngoài!” Hừ! Tôi nổi giận rồi.
“Nói gì, cha tôi đã không thấy, chẳng lẽ không liên quan đến cô sao?”
“Buồn cười, không tìm thấy cha anh thì liên quan gì đến tôi?”
“Nếu không liên quan đến cô… Vậy tại sao lúc chiều cô lại nói như vậy!”
“Muốn biết, được, tôi cho anh
biết, bởi vì từ ngày đó tôi đã phái người âm thầm theo dõi các người,
cho nên, cha anh gặp chuyện không may tôi sẽ biết, nhưng mà anh sẽ không cho là tôi đã sát hại ông ta chứ!”
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Chẳng lẽ tôi sai lầm rồi sao?
“Hừ! Tôi và các người không thù
không oán, tôi tại sao lại muốn giết ông ta, anh cho rằng tôi trừ theo
dõi anh ra, sẽ bỏ qua cho chú anh? Ông ta không ngu ngốc, cho nên từ anh tìm ra cha của anh, giết ông ấy rồi, tôi nghĩ ông ta hẳn là cũng muốn
giải quyết anh đi, nhưng mà, anh ở chỗ này của tôi, tránh thoát một
kiếp!” Tha thứ cho tôi đi! Tôi bắt buộc phải làm vậy !
“Cái gì, cha tôi thật đã chết rồi. Chết tiệt! Thượng Đảo Thứ Lang, tôi sẽ giết ông” vẻ mặt nhăn nhó, xương cốt “Khanh khách”