hăn chảy tới trên sàn nhà.
“Thần, cậu làm sao lại bị như vậy?” Che miệng thét chói tai thanh âm cực lớn, sợ rằng cả lầu cũng nghe được hết, trời ạ, tớ sẽ bị cậu hại chết, vội vàng ra hiệu bảo đừng có lên
tiếng, ý bảo Phỉ đừng kêu to, để cô ấy đóng cửa lại!
Đi tới bên giường của tôi “Phỉ, tớ sẽ bị cậu tức chết, mau, giúp tớ lấy chăn che kín máu trên mặt đất, còn có lấy bộ chăn đệm mới từ trong tủ quần áo ra” Phỉ vội vàng làm theo
Cẩn thận kéo ra cái chăn dưới người tôi
phủ lên máu trên mặt đất, từ trong tủ treo quần áo lấy ra chăn đệm mới
đắp lên người tôi, sau đó mở cửa sổ ra, đem cái hòm thuốc giấu vào trong tủ treo quần áo, vừa làm xong mọi việc đã có người tới gõ cửa
“Thần, làm sao vậy, mở cửa a” Mộng ở bên ngoài lo lắng đập cửa, Phỉ nhìn tôi một cái, trấn tĩnh đi mở cửa
“Phỉ, cậu vừa mới la cái gì, Thần sao rồi, cậu tại sao lại ở chỗ này, Thần đâu?” Đùng đoàng hỏi một đống vấn đề, mọi người lục tục cùng chạy qua nhìn
thấy bộ dáng Mộng lo lắng, cũng muốn hỏi Thần bị cái gì, muốn nhìn xem
Thần có bị cái gì không!
“A! Không có gì không có gì, tớ
không thấy đường nên gọi bậy, Thần không phải là đang ở trong phòng đấy
sao? Đùa với các cậu một chút thôi! Ha hả” nghiêng người để mọi người có thể nhìn thấy Thần, miễn cưỡng cười ứng phó nói ” không có chuyện gì nữa, trở về ngủ đi “
“Có thật không, Thần, cậu thật không có chuyện?” Mộng muốn đi vào, nhưng bị Phỉ ngăn cản
“Được rồi, trở về ngủ đi! Không có chuyện gì đâu” Phỉ đẩy đám đông đi ra đóng cửa lại, trở lại bên giường lúc đó tôi đã
ngủ, mở cái chăn đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn, vội vàng lấy ra hòm
thuốc dùng kéo cẩn thận cắt bỏ quần áo trên người tôi, nhìn trên người
Thần các vết thương lớn nhỏ khác nhau, tim chợt co rút lại, đặc biệt là
vết thương sau lưng là vết thương do đao chém vừa dài lại sâu kéo dài
một đường từ bả vai xuống, sau khi cầm máu sơ qua, lại rửa sạch vết
thương kia, trời cũng nhanh sáng, vội vàng đem cái chăn nhuốm máu và
băng gạc dính máu dọn dẹp sạch sẽ, sau đó chính là sàn nhà, may mắn là
sàn nhà bằng gổ dọn dẹp tương đối dễ, dùng nước lau đi vết máu khô, lại
cẩn thận chùi sạch máu, Phỉ rất chăm chú lau, sợ còn sót lại một chút
vết máu sẽ làm cho những người khác hoài nghi sẽ không tốt! Vừa chùi Phỉ vừa khóc. Ô ô Thần, tớ thật vô dụng, cái gì cũng không giúp được cậu,
cậu bị thương nặng như vậy, nhưng tớ cái gì cũng không thể giúp được cho cậu, ô ô tớ thật vô dụng!
Nghe được có người đang khóc, mở mắt, nhìn Phỉ đang ngồi chồm hổm trên mặt đất tay cầm khăn lau “Phỉ, sao lại khóc?”
Phỉ ngẩng đầu nhìn tôi “Thần, cậu tỉnh rồi, có nơi nào không thoải mái không, vết thương bớt chưa? Còn đau không?” Nhìn Phỉ đang hoảng loạn, lắc đầu “Tớ rất khỏe, không sao rồi” nhìn Phỉ trong mắt hiện đầy tia máu hốc mắt sưng đỏ “Tối hôm qua cậu cả đêm không ngủ sao? Đều ở đây với tớ” gật đầu “Ân, tớ sợ cậu có chuyện nên không rời khỏi” đưa tay sờ sờ mặt cô ấy, cười nói “Cậu thấy đấy, tớ không phải là đã rất tốt sao? Không có chuyện gì rồi, cậu
mau đi nghỉ ngơi đi! Hạo nhìn thấy cậu như vậy nhất định sẽ đau lòng
lắm?” Phỉ nhìn tôi một lát, gật đầu “Ân, tớ đi xuống trước lấy đồ ăn cho cậu sau đó sẽ trở về nghỉ ngơi” chuẩn bị đứng dậy “Không cần, tớ một lát sẽ tự mình xuống lầu. Cậu mau đi nghỉ ngơi đi “
“Nhưng mà “ Phỉ còn muốn nói điều gì
“Không sao rồi, mau đi nghỉ ngơi” không đợi cô nói xong liền ngăn lại, Phỉ biết tính tình của tôi, nói
một là một, rất cương quyết, gật đầu trở về phòng nghỉ ngơi! Nằm ở trên
giường cũng không ngủ được nữa, toàn thân tê dại, thật khó chịu! Chống
giường ngồi dậy, sau lưng truyền đến một trận đau nhói, chết tiệt, đừng
để tôi tìm ra được các người, nếu không tôi sẽ cho các người sống không
bằng chết! Hừ! Tức giận nghĩ tới, xuống giường! Thay quần áo! Chuẩn bị
xuống lầu ăn điểm tâm, thân thể một chút sức cũng không có! Chống thân
thể mở cửa, bên ngoài im ắng, mọi người vẫn chưa rời giường, hô! May
mắn!
Đi xuống lầu chỉ có mấy người giúp việc ở phòng bếp bận rộn làm bữa ăn sáng “Thần tiểu thư đã dậy rồi!” Gật đầu. Mở tủ lạnh trong phòng bếp lấy ra một hộp sửa tươi đi ra vườn
hoa. Mở cửa đi tới phía sau vườn hoa, có mấy người giúp việc đang cắt
tỉa vườn hoa! Chầm chậm đi đến cái xích đu trong vườn hoa, mặc dù đã là
mùa thu, nhưng nơi này có rất nhiều hoa đã nở! Buổi sáng không khí ẩm
ướt vô cùng trong lành, ngồi trên xích đu nhắm mắt hít lấy không khí
trong lành, ngửi mùi hoa nghe tiếng chim hót, thật hạnh phúc a! Khóe
miệng mỉm cười, nếu có thể như vậy mãi thì thật là tốt!
Xa xa trong phòng Phong, bởi vì ngủ
không được cho nên thức dậy rất sớm, cửa sổ trong gian phòng trùng hợp
nhìn ra vườn hoa, đứng ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài vườn hoa, ánh mặt trời chiếu rọi lên cánh hoa còn vương vài giọt sương phản chiếu ra tia sáng, hệt như viên trân châu sáng ngời đẹp đẽ, đột nhiên nhìn thấy một người
ngồi trên xích đu trong vườn hoa, là Thần! Cô lẳng lặng ngồi ở đó nhắm
mắt lại bộ dáng dường như rất hưởng thụ khóe môi nhếch lên mỉm cười!
Thoạt nhìn thật hạnh phúc và yên tĩnh! Ánh mặt t