xưa nữa. Trong Thi lý đều có chuyện xưa, Di nương kể chuyện xưa cho con xong, con sẽ nhớ kỹ những chỗ đã chỉnh trong thủ thi, sẽ không quên điệu”. Dư Đồng dùng sức gật đầu.
Tử Quang Đế nhìn về phía tam hoàng tử: “Dư Dương, Minh phi có phải lấy một loại phương pháp nào khác thi giáo cho con không?“
- “Đúng vậy”. Tam hoàng tử gật đầu.
- “Tùy theo tài năng tới đâu mà dạy phải không? Cho nên phương thức học tập của con cùng Dư Đồng có chút khác nhau.“
“Việc này… Là do nhóm Thái Phó đề nghị, mẫu phi đã đồng ý “. Tam hoàng tử trả lời có điểm chần chờ. Nghĩ tới hai tháng nay, mẫu thân vì
muốn cho hắn có thể tiếp thu bài học một cách tốt nhất, cơ hồ mỗi ngày
đều đến Hàn Lâm Viện tìm các đại học sĩ, những vị có học vấn uyên bác uy danh, cùng Minh Hạ Cung biện luận, yêu cầu Minh Hạ Cung mẫu phi chiếu
cố mẫu thân hy vọng phương thức tốt nhất để giáo dục hắn. Sau đó mẫu phi không nề hà, không làm phiền hắn cùng với Dư Đồng khi đang học tập,
hiện tại tiến độ học tập, đọc sách, tất cả đều là do nhóm Thái Phó định
ra .
Tử Quang Đế nghe xong, không nói gì thêm, chỉ hỏi:
- “Sao không thấy mẫu phi các con?“
- “Minh phi hai canh giờ trước đó phải đi Nội Vụ phủ để giải quyết công việc, rồi sẽ đi thăm Kim phi. Kim phi lại phát bệnh, vẫn chưa khỏe lên, cho nên Di nương cho triệu kiến Thái y viện để thảo luận về bệnh tình của Kim phi, phải sau giờ Mùi mới trở về ạ !”. Tam hoàng tử báo cáo chi tiết .
- “Là như vậy sao? Nàng như vậy, chẳng phải sẽ chậm trễ việc học tập của các con sao?“. Tử Quang Đế nói
- “Không đâu, phụ hoàng .Di nương dạy rất tốt, chúng con không có bị chậm trễ đâu”. Dư Dương vội vàng nói.
Tử Quang Đế mỉm cười, đối với cá tính của đứa nhỏ này đại khái cũng có chút hiểu biết.
Giữa trưa, ở trong cung nữ tham vệ hướng hắn báo cáo về việc Minh Hạ
Cung sáng đã ở trong Nội Vụ phủ vội vàng xử lý sự vụ, hơn nữa ngay cả
Minh Tĩnh cũng triệu kiến, tựa hồ có chút giáo huấn, hy vọng hắn tự giải quyết cho tốt. Đối với việc nàng triệu kiến Minh Tĩnh tuyệt đối không
ngoài ý muốn của hắn, không yên tâm một gia tộc họ Minh sẽ ứng phó như
thế nào, nói thực ra, hắn luôn luôn ngồi chờ xem kịch vui.
Gần đây vì Minh Hạ Cung được sủng ái nên các giai tần khác đều bị
lảng tránh. Tam cung cùng hợp lại làm quyết sách, nghe Nội Vụ phủ báo
cáo, chỉ còn nàng một mình xử lý, hai cung kia đều lấy việc bị bệnh cáo
ốm để cự tuyệt cộng sự.
Thời gian này sự tình lại đặc biệt nhiều,các quốc gia đến tấn kiến
đặc biệt nhiều, do vậy phải tổ chức yến hội cùng với đó là an bài cho
các quan lại ngoại giao của các nước, đồng thời trong cung đang tiến
hành tuyển chọn cùng huấn luyện cung nữ, tháng tám lại tổ chức đại hôn,
đủ loại công việc còn phải cùng lễ bộ phối hợp các loại lễ rườm rà làm
cho Minh Hạ Cung bận đến sứt đầu mẻ trán.
Nếu công tác nặng nề còn không đủ để làm cho nàng mệt mỏi, như vậy
nếu có thuộc hạ nào làm việc không cẩn thận chắc chắn làm cho nàng hỏng
mất.
Cho tới nay, đều là Vịnh Đông Cung độc tài các sự vụ ở hậu cung, từ
trước ở Đông Cung khi tức là như thế, đề bạt đều là tâm phúc của
mình.Nói là uỷ quyền không để ý tới sự vụ, nhưng lưu lại những người đó
chỉ cần bày ra không hợp ý liền tỏ thái độ cũng đủ làm cho sự tình thêm
phức tạp. Kết quả không phải là chạy tới hắn khóc lóc kể khổ,làm cho
người ta chế giễu mà là ở phía sau cung dấy lên ngọn lửa tẩy trừ, biến
thành tiếng kêu than vang dậy khắp trời đất, tựa như những điều có trong lịch sử, lại năng lực thấp quốc quân, luôn chỉ có thể đi hướng theo con đường chính sách tàn bạo, còn tự nhận là này hết thảy tàn bạo, đã kêu
lên mạnh mẽ vang dội.
Không biết nàng xử lý như thế nào? Mạnh mẽ vang dội khiến cho hậu
cung tiếng oán than dậy đất trời chăng? Hay vẫn chỉ là yếu thế làm cho
hết thảy vẫn như cũ, làm cho người ta dắt mũi?
Hắn biết nàng vốn định ở trong cung giấu tài mà sống. Nhưng mà đó chỉ là ý tưởng mộng ảo, đừng tưởng rằng có thể thực hiện. Hoàng cung không
phải là nơi ăn chay niệm phật, khi đã tiến vào hưởng thụ phú quý thì tốt nhất phải thanh tỉnh mà nhận thức.
Làm thê tử của một người bình thường, có lẽ chỉ cần để ý cùng tận
trách các công việc trong nhà cho tốt; nhưng làm một thê tử của hoàng đế , lại còn có một thân phận khác, nô tì nô tì, cũng là thê tử, cũng thần chúc, hơn nữa phần lớn thời điểm “Thần” trước cho “Thiếp”. Này thân
phận cho quốc cho gia, đều phải tận trách nhiệm .
Tựa như hắn, Thiên Triệt. Ra các quyết sách, lo lắng sự tình, hoàn
toàn đứng trên lập trường của một quân vương, vì củng cố vương quyền, lo lắng cho lợi ích của nhân dân, vì thế đủ loại tư tình cũng không thể
làm cho hắn bận tâm.
Cho nên mấy ngày nay tới giờ, cho dù biết nàng kỳ thật cũng chỉ là nữ tử, cũng có thể là một hiền thê, nàng đối với hắn cơ hồ không hề sở cầu thậm chí cũng không cần có đứa nhỏ để bảo đảm nửa đời sau của nàng,
luôn dịu ngoan nhìn lên hắn… Thân là một người nam nhân, đối với nữ nhân của mình còn có chút thương tiếc nên đem nàng thủ hộ không để nàng
phải chịu mưa gió bẻ gãy.
Nhưng không được, hắn không thể làm như vậy.