! Dừng!” Bỗng nhiên, Trần Giai Kỳ cắt lời, vẻ mặt như cười như không, không dám tin. “Mày —— rình trộm người ta hả?” Ha! Không ngờ cái người như bạn cô cũng có thể làm chuyện biến thái như thế, thật đúng là nhìn mặt không bắt được hình dong mà!
Dường như đoán được ý nghĩ của cô, Nhan Hân Lam mặt trắng nõn liền hồng lên, vội vàng giải thích. “Nhưng… nhưng từ sau khi tao và Thiệu Duẫn Thiên quen biết nhau, tao, tao không làm thế nữa…” Bởi vì có thể đường hoàng nhìn anh, quan tâm anh, hiểu được cuộc sống của anh!
“Đây không phải là trọng điểm! Trọng điểm là —— mấy cái này và mày có thích anh ấy không thì liên quan gì?” Nói một hồi cũng không nói trọng tâm gì hết! Là muốn lấy quá khứ ra đánh lạc hướng à?
Nghe thế, trầm ngâm hồi lâu, cô nhẹ nhàng chầm chậm nói. “Tao đã nhìn anh ấy từ lâu lắm, lâu lắm rồi… Từ trước tai nạn là yêu mến và người mộ, rồi sau tai nạn là âm thầm quan tâm như người thân, cho tới hôm nay quen nhau rồi thì hiểu nhau, đã bao nhiêu năm qua, tình cảm tích lũy với anh ấy đã nhiều lắm, rất phức tạp!” Những tình cảm đó giao hòa thành một thứ dây leo cắt cũng không xong, cắm rễ trong lòng…
“Nếu như quan tâm một người, không thể nhịn được nhìn anh ấy, tìm anh ấy, trong lòng luôn tràn đầy hình ảnh của anh ấy, mong muốn anh ấy bình an khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc của anh ấy cũng là hạnh phúc của mình là yêu, thì tao nghĩ, tao yêu anh ấy!” Bỗng dưng, cô cười lộ lúm đồng tiền mị hoặc mê ảo, ánh mắt bình tĩnh mà dị thường mỹ lệ.
Khỏi cần nói! Cô dám lấy mạng cả nhà cô ra cá, con bé này đúng là yêu ngài Thiệu đại tiên sinh ngồi xe lăn kia rồi! Trần Giai Kỳ trợn trắng mắt lên, rõ ràng là vô lực dựa vào quầy bar.
“Bạn học, mày có từng để cho Thiệu đại tiên sinh biết tình cảm của mày không?” Theo cái tính cách này của cô, chắc chắn là không rồi!
“Tại sao phải cho Duẫn Thiên biết?” Nếu để anh biết được cô vẫn lén nhìn anh, sợ là anh sẽ hiểu nhầm cô có ý đồ mới tiếp cận anh đấy! Cảm thấy kỳ quái liếc bạn, Nhan Hân Lam phát hiện mình hình như tiết lộ quá nhiều tình cảm riêng tư rồi, cho nên mặt cũng nóng bừng.
Ai… quả nhiên là cô đoán trúng rồi! Âm thầm thở dài,Trần Giai Kỳ tỏ vẻ bất lực. “Nếu mày không cho anh ta biết, làm sao anh ta biết rõ ân tình của mày với anh ta được?”
“Tao đâu cần anh ấy rõ!” Cô lặng lẽ quan tâm anh, cô cũng đã thấy thỏa mãn. Cười cười, Nhan Hân Lam không muốn dây dưa nhiều ở đề tài này nữa. “Không nói nữa! Cũng sắp trưa rồi, mày mở hàng đi, tao đi về đây!” Dứt lời, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Đồ ngốc!” Nếu có tình, sao không để cho người kia biết? Muốn làm nàng tiên cá hả? Lại trợn trắng mắt, Trần Giai Kỳ nhìn theo cô mở cửa ra ngoài, lười biếng bổ sung một câu —— “Làm phiền lật bảng sang mặt “Đang mở cửa”, cảm ơn!”
Đây, đây là tình huống gì?
Ra khỏi quán cà phê, lái chiếc xe tải nhỏ đi trên con đường mòn, Nhan Hân Lam há hốc mồm mà trừng mắt nhìn một đám phóng viên tụ tập đông đảo quanh cổng lớn nhà Thiệu gia, mà căn nhà cách đó chừng trăm mét cũng tương tự có một đống người.
Sáng sớm cô đã phải dậy làm bánh rồi mang đến quán cà phê, cơ bản là chẳng có thời gian thừa để lật báo chí ra xem, nên cô hoàn toàn không hay biết mình đã thành cái tên nóng hổi khắp mọi tòa soạn đài truyền hình đều muốn tìm, vậy là không có chút đề phòng nào, đi đến trước của nhà mình rồi dừng lại.
“A… Xin hỏi…” Mới vừa nhảy xuống xe đang định hỏi có chuyện gì, nháy mắt một loạt đèn chớp loang loáng nổi lên, làm cho cô gần như không thể mở nổi mắt, ngay sau đó các phóng viên lao lên như sói như hổ, bao quanh cô, những câu hỏi vang lên tới tấp, chói tai.
“Nhan tiểu thư, cho hỏi cô và Thiệu tiên sinh có quan hệ như thế nào?”
“Nhan tiểu thư, cô và Thiệu tiên sinh đã quen nhau bao lâu rồi?”
“Cô có ý kiến gì về việc Thiệu tiên sinh và người yêu cũ Kỷ Tình Vân gặp lại ôm nhau rất thân thiết?”
“Tình cảm của hai người đã tiến triển đến mức nào….”
Bọn họ, bọn họ đang nói cái gì vậy? Đột nhiên một đám người hỏi liên tục, làm Nhan Hân Lam kinh ngạc ngây người, đợi phục hồi tinh thần lại, lại phát hiện mình đã bị một bức tường toàn người là người bao quanh, không có khả năng thoát ra.
“Xin, xin lỗi! Chuyện các vị nói tôi không rõ lắm, xin tránh ra…” Ra sức muốn đẩy đám người ra để vào nhà, nhưng nửa bước cũng khó mà đi được.
“Nhan tiểu thư, xin nói gì đó đi ạ…”
“Nhan tiểu thư…”
Nhà báo, chó săn vẫn không chịu buông tha, Nhan Hân Lam chỉ nghiêm mặt, mím chặt môi không nói môt câu, cúi đầu muốn phá vỡ hàng rào người…
Bỗng nhiên, từ đằng sau một cánh tay tráng kiện không ngừng gạt hết những máy ảnh và micro, cơ thể mạnh mẽ cao lớn đem cô bảo vệ an toàn trong người, không để đám người xông tới.
“Trợ lý Phương…” Đột nhiên được người khác bảo vệ, Nhan Hân Lam giật mình, ngẩng đầu nhìn lên, đúng là người vẫn đi theo bên cạnh Thiệu Duẫn Thiên – Phương Lỗi.
“Nhan tiểu thư, tổng giám đốc đang đợi cô.” Trong lúc hỗn loạn, Phương Lỗi nói ngắn gọn, rồi lập tức dẫn theo cô đẩy ra đám người, xông ra ngoài hướng về một chiếc xe còn chưa tắt máy cách đó không xa, cũng bị phóng viên bao quanh.
Dựa vào người v