pacman, rainbows, and roller s
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327290

Bình chọn: 7.00/10/729 lượt.

này…

- Tôi không biết…

- Nhã Kỳ làm cương nghoảng mặt đi chỗ khác..

- Nó- ở – đâu – Tuyết Y nhíu mày nhìn Nhã Kỳ.

- Chết rồi…- Không còn nước thối lui, thà làm càng còn hơn…Nhã Kỳ cười khan…

Từng nét mặt của Tuyết Y chứa một luồng hàn khí mỗi lúc càng cao theo từng bước chân…tiến về phía Nhã Kỳ…

Cô không tin Tuyết Y giám làm gì cô trong nhà mình cả…mặt vẫn tỏ ra không sợ, vênh vênh tự đắc…

Tuyết Y đứng trước mặt Nhã Kỳ, vẻ mặt dù sặc mùi sát khí nhưng lời nói vẫn từ tốn :

- 1 lần cuối. Nó – ở – đâu…



Ren bị nhốt trong phòng bị khoá, có tường thạch cao cách âm, nhưng nó vẫn có thể nghe thấy mang máng tiếng bên ngoài…Như linh cảm có người đến cứu mình, nhất là nó nghe được đâu đó giọng

nói như sắt đá của Tuyết Y…

Đang ngồi thu thu trong góc, Ren bò tới áp sát tai vào tường để cố nghe rõ hơn…như đã chắc được điều gì đó,Ren cố bò đến cánh cửa , bàn tay nhỏ xíu của đứa bé yếu ớt cứ đưa lên đập vào tường…nó cố hét thật to cho ai đó nghe thấy được… mệt lả đi vì bị bỏ đói hai ngày, người thì đầy thương tích…Đối với một đứa trẻ chịu những điều này thật là quá sức…

Bên ngoài, có một tên đi theo Tuyết Y tai rất thính, hắn như đang nghe thấy tiếng trẻ con đang kêu cứu thì phải…

- Hàn thiếu, tôi nghe có tíêng trẻ con…

Tuyết Y trừng mắt nhìn Nhã Kỳ :

- Cô có chỉ không?

- Không – bao – giờ.

Tuyết Y cắn môi cô vứt cơn tức xang một bên, quay lại nói hai tên kia, chỉ tay vào tên tai thính vừa nói :

- Mau đi tìm hết ngóc ngách trong nhà này – Tuyết Y liếc qua tên còn lại nói – Ở đây trông chừng cô ta.

- Vâng.

- Vâng…

Chính Tuyết Y nói xong đã nhanh chân hơn ai hết chạy hết khắp các phòng của nhà này…

Do tai thính có phần hơn người, hắn nhanh chóng nghe được tiếng kêu dần dần rõ hơn của đứa trẻ…

Như đã chắc là căn phòng đó, hắn mở cửa ra…nhưng…nó đã khoá mất rồi…

Tên tai thính lấy đà đạp tới tấp vào cửa nhưg cũng chẳng xi nhê gì…Hắn liền quay lại chỗ cũ…

Tuyết Y lên tầng hai tìm tất cả chẳng thấy một ai ngoài trừ lão Đổng đang nằm mê man trên giường, cậu liền xông ngay vào trong túm cổ thân già của lão Đổng dậy :

- Xuống đây…

Lão mệt nhọc, người nóng bừng vì sốt cao…đưa đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tuyết Y, như vẫn còn ám ảnh những trò cậu lắm, đang trong cơn sốt nhìn cậu mà lão thấy lạnh hẳn người đi, rối rít gạt tay Tuyết Y để chạy ra ngoài cửa phòng…

Mặt Tuyết Y bần thần ngoái lại nhìn lão Đổng…



- Người đâu…ma..u..mau…bắt …n.ó…lại…- Gịong lão thều thào vừa chạy xuống dưới vừa tri hô …

Đến gần xuống bậc cuối cùng còn trượt chân ngã oạch xuống đất, tên tai thính lắc đầu nhìn thân hình bệ vệ khổ nhọc của lão…

Tuyết Y từ từ đi xuống, nghe có tiếng bước chân gần mình, lão vội vàng ngoái đầu lại, sợ hãi nhìn Tuyết Y…

Nhã Kỳ thấy bộ dạng ba mình, cô càng thấy thù Tuyết Y…

Nhã Kỳ cúi xuống đỡ ông Đổng dậy…

- Hàn thiếu, tôi nghe có tiếng trẻ con ở phòng cuối dãy kia…

Tuyết Y cau mày :

- Vậy nó đâu?

- Phòng đã bị khóa, không vào được…

Tuyết Y quay ngoắt xang Nhã Kỳ, giờ này không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi, cậu quát :

- Khoá đâu..

- Vứt đi rồi – Vừa đỡ ông Đổng, Nhã Kỳ vừa ngang giọng nói…

Tuyết Y dơ tay tát thẳng vào mặt Nhã Kỳ, cậu nghiến răng mà nói :

- Đừng để tôi nói nhiều…tôi không muốn dùng biện pháp mạnh với phụ nữ đâu.

Nhã Kỳ ôm mặt, mắt ngân ngấn nước vì đau, mắt gừom Tuyết Y :

- Anh dám đánh…

Tuyết Y không muốn nói nhiều, cậu kéo mạnh ông Đổng ra khiến ông la oai oái :

- Mày…mày định làm gì tao nữa…thằng giết người…

Tuyết Y chẳng nói chẳng rằng lôi xềnh xệch lão ra giữa sàn…Nhã Kỳ vội vàng kéo ông Đổng lại như dành giật một món hàng :

- Tên khốn này…buông ba tôi ra…

Hai tên kia vội vàng bước đến kéo Nhã Kỳ ra khỏi người lão Đổng…

Miệng lão không ngừng gào thét chử.i bới :

- Buồng ra…thằng chó..thằng ********..giết người…

Vừa nói tay lão vừa cố cậy bàn tay Tuyết Y ra khỏi cổn áo mình…

Tuyết Y bực dọc đẩy mạnh lão ngã nhào xuống sàn, cậu phủi phủi tay như vừa sờ vào thứ dơ bẩn nhất vậy…

Tuyết Y ngồi xuống gần lão, khoé miệng chỉ nhếch lên nhẹ nhàng nói nhưng đầy tà khí trong đó :

- Nếu đứa con xinh đẹp của ông không mau thả con tôi ra thì ông cũng sẽ có kễt quả không tốt đâu…

- Mày..mày…- tay lão run run chỉ thằng mặt Tuyết Y – định làm gì …tao…

Tuyết Y chau mày nhìn ngón tay ngắn ngủn run lập cập của lão gạt xang một bên, ánh mắt sắc lạnh, miệng gằn giọng :

- Ông đã muốn biết vậy thì…- Tuyết Y bỏ dở câu nói nhìn xang hai tên đang giữ tay Nhã Kỳ – Lấy bao rắn độc chuẩn bị sẵn bên ngoài vào đây…

Hai tên kia vốn được việc, vừ nhìn mặt Tuyết Y là hiểu ý ngay :

- Vâng…

Ông Đổng lẫn Nhã Kỳ tái mét mặt, Nhã Kỳ rú lên :

- Đồ ********,…

Lão Đổng thì sợ hãi đến bạc mặt, môi tái nhợt :

- Con mau mau…đưa khóa cho nó đi…

Nhã Kỳ cắn môi, cô hiểu được lời nói của Tuyết Y có trọng lượng thế nào, cậu nói là sẽ làm…

Cô hít mạnh hơi, mắt chứa đầy sự thù hận Tuyết Y, miệng phải cố lắm mới xuống giọng :

- Tôi…sẽ…lấy…

Tuyết Y cười nhẹ :

- Sớm thì hai bên đỡ mệt không.

Nhã Kỳ lấy chiếc khoá dưới bình hoa ra, Tuýêt Y đứng dậy đi theo Nhã Kỳ …

Cạch…

Một thân hình nhỏ bé đổ ng