định mở cửa phòng, ánh mắt cậu chợt nhìn về phía căn phòng sole với phòng mình kia…
Bước chân vô thức đi đến đó, bàn tay đưa lên mở cửa đi vào…
Một khoảng tối ập vào mắt San Phong, cậu mở công tắc đèn lên…Nhìn mọi thứ…Tất cả…khóe mắt cậu chợt thấy cay ngồi xuống giường rồi lại nằm xuống đó…
“ Hạnh phúc nhé chồng…coi như đây là lời chúc của em trước khi chia tay…”
San Phong nhắm mắt lại, rồi những hình ảnh Ngữ Yên đột nhiên cứ hiện ra trong đầu cậu dù đã cố mà vẫn không thể xua tan đi được.
Hình ảnh cô khẽ cười, rồi cả lúc căng thẳng khi ở casino, lúc cô hát nữa……Từ lúc nào những hình ảnh của cô đã ăn vào tiềm thức của cậu thế này…
San Phong mở mắt, hít một hơi thật sâu ngồi dậy..Cậu không thể ngồi im thế này được nữa…
….
- San Phong…- Vừa ra khỏi cổng Gia Linh đã xúât hiện miệng hớn hở.
Không còn cười nổi, San Phong dừng xe lại, hạ kính xuống ngó ra ngoài nói :
- Ừ. Anh có việc để gặp sau.
Gia Linh chưa kịp nói gì, San Phong đã phóng xe vút đi…để lại cô với làn khói bụi mỏng manh.,,
…
- Tìm ai – Thừa Ân cau mày nhìn San Phong.
- Có Ngữ Yên ở đây không.
- Không, đi leo núi rồi.
- Leo núi – San Phong nuốt khan, mặt bạc phếch đi.
- Phải…
San Phong gật đầu lẳng lặng quay đi,
- À này, vào đây tôi có chuyện muốn nói với anh.
…
Thừa Ân rót hai ly nước cho San Phong, mặt cậu đăm đăm săm soi San Phong :
- Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì nhưng thấy Ngữ Yên rất buồn đấy.
- Ừ. Vậy à.
- Anh là người thứ hai làm chị tôi suy sụp như vậy đấy.
- Ừ vậy à.
- Anh muốn nghe quá khứ của Ngữ Yên không và lý do tại sao chị ấy hay tự ti khi đi với anh không?
San Phong nhìn Thừa Ân, vẻ tò mò hiện rõ lên khuôn mặt cậu.
- Năm Ngữ Yên 18 tuổi, bố mẹ tôi do làm ăn thua lỗ, nợ đã quá nhiều nên đã nghĩ làm liều…Biết tin be mẹ chết, tôi đã rơi vào trạng thái trầ cảm một thời gian do lúc đó quá bé nên chưa có ý chí mới vậy.
- Căn nhà phải bán đi để trả nợ nhưng vẫn chưa đủ. Ngữ Yên phải bảo lưu kết quả học và tạm nghỉ học để đi làm. Anh biết cô Ngữ Yên làm gì không?
San Phong lắc đầu. Thừa An hơi nhếch môi cười :
- Vừa học vừa làm dealer trong casino. Chưa hết không chỉ việc đấy thôi đâu, tôi đến cô Ngữ Yên còn phải làm phục vụ trong Bar đến 1 h sáng mới về rồi…- Thừa Ân cười nhạt cho cuộc đời khổ của chị mình – Anh biết người ta nhìn chị em tôi bằng ánh mắt gì không? Tôi đến trường bị nhữg đứa bằng tuổi chế giễu là thằng mồ côi, có con chị làm gà trong Bar…
- Có lần tôi về hỏi Ngữ Yên là có phải như lời chúng nó nói không. Cô Ngữ Yên chỉ cười nói :” Người ta nói mình không cấm được, chị có làm trong Bar nếu nói không có gì thì là đang nói dối em sự thật đôi lúc bị người ta sờ mó linh tinh nhưng chị không như người ta nói và chị chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm cái việc như người ta đã gán ghép, chị cần làm việc để nuôi sống em và chị, em cố gắng học đừng bận tâm. Tôi chỉ biết cố gắng tin lời Ngữ Yên nói vậy thôi.
- Rồi có lần có mấy người đến tận nhà chị tôi thuê đập phá đồ đạc rồi **** bới nói chị tôi dụ dỗ chồng mấy người đó…Rồi còn nhiều chuyện xảy ra lắm. Không kể hết được. Cuối cùng chị tôi không còn gì để làm khi trong tay chưa cầm được tấm bằng đại học đành phải xin vào trông xe ở côngty mẹ anh đấy. Không hiểu sao mẹ anh lại thích Ngữ Yên rồi chính mẹ anh đã chu cấp cho chị tôi học hành nên người …Nó như giấc mơ vậy.- Thừa Ân hơi cười – Chị em tôi rất biết ơn bà chủ tịch , đáng nhẽ tôi cũng phải lễ phép với anh nhưng từ đầu tôi đã chẳng nhìn thấy tình cảm gì trong mắt anh khi nhìn Ngữ Yên cả nên không muốn Ngữ Yên đến với anh vì sợ một ngày chị ấy sẽ bị tổn thương. Đúng như đã nghĩ đấy…cho nên mong anh từ nay đừng tìm chị tôi nữa. Cô Ngữ Yên đã quá khổ rồi, chị ấy xứng đáng với những gì tốt hơn …
San Phong nhớ lại một tấm ảnh, cậu không nén nổi tò mò, gạ hỏi :
- Vậy tấm ảnh người đàn ông Ngữ Yên luôn mang theo là ai?
- Là người đã hại gia đình tôi đến nước phá sản đấy.
San Phong chau mày không hiểu, rõ ràng tấm hình đó là chụp chung với cả Thừa Ân cười rất vui vẻ mà..:
Thừa Ân cười nhạt :
- Đấy là thời gian chị tôi và tên khốn đấy đang yêu nhau…Do quá nhẹ dạ cả tin ba tôi đã cho hắn vào làm trong congty với chức khá cao vì cái bộ mặt tử tế của hắn…rồi hắn cứ thế từng ngày luồn tiền của côngty ra ngoài…và rồi – Thừa Ân cười nhạt, bỏ dở câu nói với vẻ khinh đời.
San Phong đã hiểu, cậu cũng ngầm công nhận, cuộc đời Ngữ Yên lận đận thật. Một cô gái mà phải gánh đủ thứ như vậy vẫn có ý chí vươn lên đúng thật là quá …
Thừa Ân, mím môi nhìn San Phong một lúc rồi mới nói :
- Anh hiểu cuộc đời chị tôi rồi chứ. Nó đã quá bạc rồi anh đừng phủ lên đấy một màu xanh cho nó hi vọng rồi lại làm nó nhuốm màu héo, như vậy còn ác hơn những thứ khác đấy/
San Phong nhíu mày nghe lời lẽ của Thừa Ân :
- Ngay từ đầu, phải nói là tôi chưa bao giờ tôi gieo hi vọng cho Ngữ Yên.
- Vậy thì đừng đến đây nữa…- Thừa Ân cau mày nói.
San Phong đứng dậy, chán chẳng muốn giải thích nhiều, trước khi bước đi, cậu chỉ nói một câu :
- Nhưng từ giờ, có lẽ tôi sẽ phải gieo hi vọng cho Ngữ Yên rồi.,,- Khoé môi cậ