XtGem Forum catalog
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210222

Bình chọn: 7.5.00/10/1022 lượt.

hụ nữ xoay ghế lại gương mặt thanh tú khẽ mỉm cười gật đầu :

- Cảm ơn.

Dù đã quen với nụ cười xinh đẹp của bà tổng nhưng hầu hết các nam giới trong côngty vẫn không thể tránh khỏi việc say nắng với nụ cười đó…cô thật xinh đẹp nự cười nhẹ như thiên thần không cánh ánh mắt bình lặng như đáy hồ thu êm đềm phảng phất một nỗi buồn nào đó thật mơ hồ…xa xăm…sóng mũi cao thẳng kiêu xa, nước da trắng hồng càng tôn lên vẻ đẹp thiên thần ấy…nhìn cô không khác gì sinh viên đang đi học…chưa biết cô ai dám bảo cô đã có con, dù còn trẻ nhưng đã lên đến được ghe” Gíam đốc…

- Cô Vic, cậu Nick muốn gặp cô.

Vic đứng dậy cầm túi xách và khoá xe, dặn nhân viên :

- Tối nay hẹn mọi người ở Bar Hỉght nhé.

- Dạ – Cô nhân viên cúi đầu lễ phép.

Vừa bước chân ra khỏi phòng, Vic đã chạm mặt cái đuôi theo mình suốt năm qua.

- Em đi đâu để anh đưa đi.- Nick như con đỉa đói vừa đi vừa nói theo Tử Di.

Cô nheo mắt nhìn cậu :

- Rảnh rỗi thì về đếm tiền phụ cha mẹ đi.

- Cho anh cơ hội đi mà.

Không ai không biết cậu ấm của côngty này là cái đuôi của cô giám đốc trẻ tuổi xinh đẹp như hoa…

Chuyện cậu theo nói những lời tán tỉnh với cô cũng đã là điều nhàm đối với nhân viên rồi.

Vic cau mày :

- Tránh ra, anh đang chắn đường tôi đấy.

Níck né xang một bên, mặt ỉu xìu :

- Sao em khó khăn vậy.

Co nhún vai :

- Vì anh quá lỳ.

Vic vào xe, đóng xầm cửa lại phóng vút đi. Ních nhìn theo chăn chối…gặp lại cô nơi này Ních coi đây như một cái duyên rồi, cả thêm cái nét đẹp của cô làm cậu không thể cưỡng lại danh giới cô là gái đã có con… Cậu chán nản vào xe phóng vù về nhà trong tâm trạng thất bại như mọi ngày…



Xẹt…

- Ôi….ôi con tôi….- Bà Mina ngã ngửa ra sau, may có người hầu đỡ lấy…

Tay bà run run chỉ về phía cậu con trai cưng của mình nói :

- Nó,,,nó làm gì vậy.

Níck giật mình khi mẹ mình vào phòng, chiếc dao trên tay cau phập ngay vào cổ tay khiến chảy máu…

Người giúp việc vội vàng chạy lại hớt hải :

- Cậu chủ…

- Thiếu gia,…mau đưa thiếu gia vào viện.

Níck ngồi đần mặt nhin mọi người sốt sắng lo một vết thương cỏn con của mình. Cậu không kịp lên tiếng nói gì họ đã kéo cậu đến viện.

Người giúp việc cũng nhanh chóng dìu bà chủ của mình đi theo sau…

Vị bã sĩ bỏ cặp kính xuống sóng mũi nhứơng mắt nhìn bà Min đang sắm săm ôm tay con mình hỏi dồn dập :

- Bác sĩ, con tôi không sao chứ. Nó mất nhiều máu quá, truyền máu…máu truyền máu cho nó đi. Bao nhiêu tôi cũng trả.

- Mẹ – Níck cau mày kêu lên.

Vị bác sĩ lắc đầu, đứng dậy…thái độ này khiến bà Min liên tưởng đến những pha trong phim…trong trường hợp bác sĩ lắc đầu nên mới lắc đầu như thế.

Bà nhìn con trai mình ;

- Sao con dại dột thế hà con…chỉ vì một đứa con gái từ chối, mà có phải nó từ chối một lần đâu cơ chứ, sao con lại phải tự tử thế này…con ơi là con…

Muốn cười cũng không nổi. Sao mẹ cậu lúc nào cũng vậy, làm quá là sở trường của bà thì phải.

Thôi ngồi im cho bà nói một mình chán rồi cũng thôi.

Bà Min quay lại nhìn hai tên vệ sĩ quát :

- Còn không đỡ cậu chủ vào phòng đặc biệt nằm cho bác sĩ theo dõi.

2 tên vệ sĩ nhìn nhau, bó tay…Níck tự đứng dậy đến phòng đặc biệt bà Min đã bỏ tiền để có.

Cậu nằm vắt tay lên trán,mặt đăm đăm suy nghĩ tìm xem cách nào có thể để Lệ Hàn động lòng…

Bà Min vừa đi vừa gọi địên cho Víc:

- Cô mau đến đây. Nhanh, tôi muốn thấy cô trong phòng 5 phút.

- …

- Chuyện gì chuyện gì …- Bà Mina vuốt ngực cho bớt giận cố từ từ nói :- Cô đến đây rồi sẽ biết. Bệnh viện…nhanh lên.

Tút…bà Min cắt rụp máy…

Bên kia đầu dây, Víc ngây thơ, mặt ngơ ngác như con nai vàng không hiểu lại có chuyện gì cho tên công tử bột kia nữa mà mẹ hắn cứ xồn xồn lên với cô như vậy. Cô quay xang nhìn con mình nói :

- Con muốn đi chơi không?

Cậu bé dời mắt khỏi chiếc ipad trên tay, quay xang nhìn mẹ mình :

- Cũng đươc ạ, Dù sao chiều con cũng đựơc nghỉ.

- Êi…- Cô xoa xoa đầu lườm yêu con, miệng phì cười vì cách nói chuyện người lớn của nó – Cái thằng này không biết giống… Cô chợt im lặng, nhìn Ren khiến Víc nhớ đến một người, cô lắc đầu cố xua tan hình ảnh người đó ra khỏi đầu mình.

Cô cho xe lăn bánh rời khỏi đó đến bệnh viện.



Tên quản gia lén lén lút lút tìm chỗ vắng người, đứng núp mình vào một góc, đảo mắt quanh không thấy người quen mới ấn ấn gọi cho ai đó…

- Tôi có một tin mới cực hot đây.

- …

- Tin gì à….hoho…vậy nói giá trước đi. Đảm bảo là tin độc đấy.

- …

- Cái gì – Hắn không kìm được hét to vào điện thoại…chợt nhớ lại ở nơi công cộcng nên giọng hắn xìu xuống khi mọi người đang dần chú ý về mình. Hắn cười xởi lởi với họ rồi che miệng lại nói – Ít cũng phải 50. Chơi hay nghỉ.

- …

- Thế chứ, yên tâm đi có cả hình đi kèm, tin này thế nào cũng đắt như tôm tươi thôi. Vậy nhé, mai gặp.

- …

- Ôkê.

Hắn tắt máy, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc khi sắp kiếm thêm được một khoản thu nhập kha khá…vừa đi vừa cười mãn nguyện…miệng huýt sáo vang…”Đúng là làm giàu không khó mà”…



Bà Mina đứng sốt sắng ngóng trông Víc từng giây phút một. Cuối cùng cô đã xuất hịên, vừa nhìn thấy bóng dáng thôi bà Mina đã hầm hầm đi tới.

Bà nhíu mày nhìn xuống đứa trẻ đi