đại xuất
hiện mấy vạch đen: “Tớ hỏi phản ứng của anh ta ấy!”
Mộc Cận trừng lớn mắt:
“Không có phản ứng gì…”
Đào Tử lảm nhảm: “Xong
rồi xong rồi, lần này xong rồi. Bị người khác cho ăn tát mà mặt không đổi sắc,
Mộc Cận à, kết oán thù to rồi.”
Đâu Đâu cũng đẩy đẩy gọng
kính phụ họa: “Mộc Cận, anh chàng này tớ đã để ý từ lâu trước khi trông thấy ở
dưới lầu hôm nay rồi… Cậu đừng để bị cái đuôi sáng chói quét qua mà lóa mắt…”
Mộc Cận nhăn mũi: “Làm gì
có chuyện đó?”
Lão đại vuốt mũi, vẻ mặt
nghiêm túc lắc đầu: “Khó mà nói trước.”
Mộc Cận túm tóc: “Vậy thì
nói sau… Mau lên giường đắp mặt nạ, đắp mặt nạ đi, tớ lên mạng một lúc đã.”
Lão đại rung đùi đắc ý, vừa
thoa kem dưỡng da, vừa khẽ ngâm nga khúc nhạc: “Một đêm ở Bắc Kinh…”
Mộc Cận đột nhiên nhớ ra
điều gì, quay đầu hỏi: “Lão đại, không phải cậu lúc chiều vừa thất tình sao?
Sao bây giờ lại vui vẻ thế?”
Lão đại nhô đầu ra khỏi
chiếc gương, trên mặt phủ lớp mặt nạ xanh xanh: “Tớ nghĩ thông rồi, người như
thế không đáng tin. Thế nên tớ phải hồi sinh…”
“Gớm, lại còn hồi sinh?
Sao cậu không bảo vượt thời gian luôn đi?” Đào Tử cười ha hả, khinh thường nói.
Lão đại nghiêm mặt: “Tớ
thật ra cũng định vượt thời gian… Trở về thời Tứ Tứ Bát Bát, nói không biết
chừng tớ còn là người đẹp tuyệt trần, làm mê đắm biết bao người ở khắp vùng,
sau đó được Tứ Tứ rước về làm Hoàng hậu, được lão Bát yêu thầm cả đời… Hay hơn
còn có thể được Thập Tứ cùng Thập Tam nhớ thương… Ôi lại nói, tớ mê nhất Thập
Tứ, hay là không theo Tứ Tứ làm Hoàng Hậu nữa, sống cùng Thập Tứ cũng không
tồi…”
“Thôi thôi, cái mà cuối
cùng kết thúc với Thập Tứ?” Đâu Đâu cắt ngang lời lải nhải lan man của bạn,
“Xin người, không cần nằm mơ giữa ban ngày, nói nhiều quá trên mặt xuất hiện
đầy nếp nhăn!”
Lão đại hốt hoảng “Á” một
tiếng, lúc đấy mới nhặn ra mình đang đắp mặt nạ, bèn vội vội vàng vàng đến
trước gương mát-xa.
Đào Tử thu dọn sách vở
gọn gàng rồi trèo lên giường.
Đâu Đâu nói với Mộc Cận: “Tớ
ngủ đây… Cậu cũng ngủ sớm một chút đi!”
Mộc Cận vừa tắt máy tính
vừa đáp: “Tớ cũng ngủ, rửa mặt cái đã.”
Kết quả, sau cùng chỉ còn
một mình lão đại ở dưới ai oán kêu la: “Các cậu thế nào mà nhanh vậy?”
Mộc Cận trở mình: “Đấy là
vì cậu chậm.”
Lão đại với tay lên
giường, lấy màn móc lên giá sắt kêu “Loảng xoảng” một tiếng rồi tắt đèn: “Ngủ
ngủ.”
Nhưng đèn tắt rồi, Mộc
Cận lại không ngủ được.
Cô cau mày, trong đầu
toàn là ánh mắt của người con trai mặc áo trắng ngắn tay ban nãy – có gì đó
lạnh lùng, lại có gì đó như là ngầm quan sát ý tứ. Đáng sợ hơn là, anh ta làm
thế nào lại biết tên của cô?
Đêm hè nóng bức thế mà
khắp người cô tự nhiên sởn gai ốc.
Mộc Cận xoa xoa cánh tay,
đột nhiên nhớ lại lúc bị tay anh ta nắm giữ, bàn tay ấy lạnh lẽo như băng.
Cô lại trăn trở, dằn vặt
cấu véo chính mình, ép bản thân không được nhớ đến nữa.
Một con cừu, hai con cừu,
ba con cừu, bốn con cừu, năm con cừu, sáu con cừu,…
Vì sao đếm đến chín trăm
chín mươi tám con cừu rồi mà cô vẫn không ngủ được?
Ngày hôm sau.
Buổi sáng có hai tiết môn
chuyên ngành, một tiết nguyên lí kế toán cao cấp, một tiết kiểm tra, cả hai đều
như tra tấn.
Mộc Cận vặn vẹo bả vai,
vừa ra khỏi khu giảng đường vừa than thở cùng Đào Tử: “Nhà trường sắp xếp lịch
học thế này, chẳng khác nào đòi mạng…”
Nói chưa dứt lời, một
tràng tiếng thét chói tai từ phía cửa khu giảng đường truyền tới.
Đang vào giờ tan học, lại
là ở khu nhà chính, trước cửa sinh viên tụ tập rất đông, Mộc Cận chen chúc chỉ
nhìn thấy nghìn nghịt toàn đầu là đầu. Cô quay sang lão đại bĩu môi: “Chẳng
thấy gì.”
Lão đại cười khà khà:
“Chắc lại có tên nào muốn lấy lòng bạn gái nên đứng ở cửa mà phô trương đây…”
Đâu Đâu cũng nói chen
vào: “Tớ cũng nghĩ thế.”
Mộc Cận thở dài: “Aiz…
Thỉnh thoảng được có người hâm mộ một lần, cảm giác cũng không tệ đúng không…”
Lão đại trợn mắt nhìn cô:
“Cậu mà còn thiếu người hâm mộ? Lần đó…”
Mộc Cận nghe thấy lão đại
sắp lôi lại chuyện cũ, vội vàng che miệng cô: “Coi như tớ chưa nói, coi như
chưa nói.”
Đào Tử cười nham hiểm: “Lão
đại, có thế cũng không biết. Được người mình thích tâng bốc thì mới sung sướng,
chứ nếu không phải thì chỉ càng thấy phiền thôi.”
Lão đại tiếp thu ý kiến
của Đào Tử cô nương, bĩu môi gật gật đầu.
Ai dè còn chưa ra tới
ngoài, Đào Tử dáng người cao, mắt tinh, đột nhiên hét lớn.
Mộc Cận đứng ngay bên
cạnh liền thúc vào người cô: “Làm sao vậy? Hay cậu chính là nhân vật nữ chính?”
Đào Tử đứng giữa đám
người, thân run lẩy bẩy, tay chỉ ra cửa, vẻ mặt cực kỳ quái dị: “Kia… kia…”
Lão đại cũng phì cười:
“Là cậu thật hả?”
Đào Tử nuốt nuốt nước
miếng, cung kính nhìn Mộc Cận: “Không phải tớ, mà là cậu.”
Vừa lúc đó, bốn người các
cô cũng đang theo dòng người đi ra khỏi cửa khu giảng đường.
Khi ấy chỉ thấy ở khu nhà
đối diện hai cái cây, một hình trái tim cực kỳ lớn dùng bóng bay màu phấn hồng
tạo thành, bốn phía toàn là hoa hồng đỏ thắm, trên nền xanh của lá cây, vẻ đẹp
của hoa hiện lên càng thêm phần kiều diễm. Ở giữa những trái bóng bay màu hồng
phấn cũn