“Nghe nói, tấm giáp này là báu vật huynh trưởng tặng cô”.
Cô ngước mắt, nụ cười
thoáng hiện: “Ồ, chàng cũng biết? Nói là báu vật bởi vì nó có thể bảo vệ được
tính mạng, không bảo vệ được cũng chẳng là gì. Cho chàng mượn không phải có ý
để chàng nợ nần gì tôi. Chàng nói đúng, chúng ta vốn chẳng liên quan đến nhau,
nhưng danh phận đã định, nếu chàng chết nơi chiến trường, đại gia đình trong
Thẩm phủ này sẽ do tôi gánh vác, thực là vất vả, trách nhiệm của ai do người đó
gánh, chàng thấy có đúng không?”.
Chàng ngắm kỹ tấm giáp
màu ngọc bích trong tay, giống như màu xanh của thảm lá sen đang trải trước
mắt. Cô gật đầu định đi, chàng kéo lại: “Cô có thể tái giá”.
Cô nhìn bàn tay nắm ống
tay áo mình, ánh mắt nhích lên, dừng lại ở hình cây trúc thêu sống động như
nghiêng trong gió trên vạt áo chàng, cười tươi như hoa: “Sao cơ?”.
Chàng buông tay áo cô
nói: “Nếu tôi chết cô có thể tái giá”.
Cô cúi đầu, trầm tư, lúc
sau nói: “À, đúng”.
Cô ngẩng đầu, hai lúm
đồng tiền mê hồn lại hiện trên má: “Vậy chàng nên chết ngoài chiến trường, đừng
trở về nữa, mãi mãi không nên trở về nữa”.
Đám người hầu đứng bên sợ
run, nhưng cô lại mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng. Đúng là không thể đoán được tâm
tư đàn bà, đoán già đoán non, cuối cùng cũng không đoán ra.
Trên đời có kiểu đàn bà
không câu nói nào khiến người khác bận tâm, cũng có kiểu đàn bà mỗi câu nói đều
khiến người ta không thể không suy nghĩ.
Cô đi vội vã, cuối cùng
để lại cho chàng một hình bóng đoan trang, duyên dáng, cũng đầy ngạo mạn thách
thức. Chàng nắm chặt tấm giáp màu ngọc, nhìn mãi về phía bóng người vừa khuất,
ánh mắt thâm trầm.
Thẩm Ngưng ra đi đã hai
tháng.
Tháng tám, hương quế ngào
ngạt, tin vui từ Hà Phong Viện truyền ra, Thê Thê cô nương đã có thai, lão
tướng quân và phu nhân vui mừng khôn xiết. Liễu Thê Thê có thể coi là khách của
Thẩm phủ, khách trong nhà có thai, cũng là hạt giống nhà mình, điều này cũng
phải thôi, nhưng khách lại có thai ngay trước mặt con dâu danh chín ngôn thuận,
thực tình cũng khiến lão tướng quân và phu nhân khó xử. Lúc Tống Ngưng đến
thỉnh an, lão phu nhân mới ướm một câu: “Rút cục để cho cốt nhục họ Thẩm lưu
lạc bên ngoài cũng không hay gì”. Tống Ngưng mỉm cười gật đầu: “Mẹ nói phải”.
Cuối tháng, hoa quế nở
tràn lan trên núi Cù ở ngoại thành, Tống Ngưng nhìn về ngọn núi phía xa, nói
với người hầu đem theo khi rời cố quốc: “Hãy mời Thê Thê cô nương ngày mai lên
núi Cù thưởng ngoạn hoa quế”. Người hầu gửi thiệp tới Hà Phong Viện, Liễu Thê
Thê nhận lời.
Ngày hôm sau, Tống Ngưng
hành lý đơn giản, chỉ mang theo một người hầu. Người hầu một tay xách chiếc làn
đựng ít đồ điểm tâm, một tay khoác bọc hành lý. Trái với Tống Ngưng, Liễu Thê
Thê long trọng hơn nhiều, ngồi trên kiệu bốn người khiêng, lại thêm hai vú già,
bốn hầu nữ.
Tống Ngưng cười: “Đi ngắm
hoa lại mang theo nhiều người như vậy, thật mất hứng”.
Vú già cười nói: “Có lẽ
phu nhân không biết, tướng quân vừa rồi có thư về, dặn dò chúng nô tỳ chăm sóc
chu đáo Thê Thê cô nương, giờ Thê Thê cô nương đã mang cốt nhục của tướng quân,
chúng nô tỳ không dám sơ suất”.
Tống Ngưng phe phẩy chiếc
quạt, không nói gì. Người hầu của cô cười khẩy: “Nghe vú già nói vậy, không
được sơ suất đối với Thê Thê cô nương, nghĩa là có thể sơ suất đối với công
chúa của chúng tôi ư. Nói câu này hơi khó nghe, nhưng ở nước Lê chúng tôi, khi
công chúa đứng thì kẻ dưới không dám ngồi, khi công chúa ngồi, kẻ dưới nếu chưa
được công chúa cho phép vẫn phải quỳ. Đến nước Khương các vị thì ngược lại.
Công chúa bộ hành lên núi ngắm hoa, vậy mà cô nương nhà các ngươi lại ngồi
kiệu, phải chăng lễ nghĩa của nước Khương là như vậy?”.
Vú già nghe thế, quỳ sụp
xuống đất, tự tát vào mặt mình.
Rèm kiệu vén lên, Liễu
Thê Thê bước xuống đỡ vú già, đôi tay có mùi thuốc thoang thoảng giơ lên làm
những động tác rất duyên dáng, đẹp mắt, vú già lo lắng giải thích: “Cô nương
nói cô không ngồi kiệu nữa, vừa rồi là cô không hiểu lễ nghĩa, cô ấy sẽ đi bộ
theo hầu phu nhân”.
Ngọn núi Cù cao sừng
sững, đi suốt một ngày vất vả, một người mang thai đâu dễ kham nổi. Đêm đó về
phủ, Liễu Thê Thê liên tục ra máu. Sáng hôm sau, có tin nói Liễu Thê Thê bị sảy
thai. Người hầu của Tống Ngưng lo lắng: “Nếu tướng quân nổi giận thì làm thế
nào”. Tống Ngưng ngồi đọc sách bên cửa sổ, hoa quế trong vườn nở rộ, hương quế
ngào ngạt trong gió. Liễu Thê Thê bị sảy thai, suy cho cùng là do Tống Ngưng,
nhưng đứa trẻ đó không danh chính ngôn thuận nên lão tướng quân và phu nhân mặc
dù có thương xót cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ có thể bù đắp vật chất cho
Thê Thê, nhân sâm, yến sào, hạt sen... mọi thứ quý bổ đều sai người mang tới Hà
Phong viện.
Chỉ có Liễu Thê Thê vẫn
khóc ròng, không ăn uống gì. Để khỏi lãng phí đành phải để vú già, người hầu ăn
giúp, kết quả là trong thời gian ngắn, ngoài Liễu Thê Thê vẫn giữ được thân
hình thon thả, tất cả kẻ ăn người ở của Hà Phong viện đều béo tốt trông thấy,
ngay cả hai con chim sẻ làm tổ trên hốc cửa đình viện cũng béo mẫm vì được
hưởng