nụ cười, cô ôm mặt
khóc, nước mắt đầm đìa.
Tống Ngưng đã cứu sống
Thẩm Ngạn. Thuở nhỏ, trong phủ cô đã từng học y, chỉ tiếc cô không có năng
khiếu về mặt này, khi thành nghề cũng chỉ chữa được bệnh thương hàn nhẹ. Vết
thương của Thẩm Ngạn lại rất nghiêm trọng, có lẽ ngay cả thần y Bách Lý Việt
cũng chưa chắc chữa được. Trong tình hình thuốc thang thiếu thốn như vậy, Tống
Ngưng lại không làm Thẩm Ngạn chết, ngược lại khiến chàng khá dần lên, chỉ có
thể nói, tấm lòng cô một lần nữa thấu tận trời xanh.
Nhưng đôi mắt Thẩm Ngạn
bị gió cát làm tổn thương, tạm thời chưa thể hồi phục. Chàng ngồi trong hang
núi tuyết gần cánh đồng hoang Thương Lộc nhẹ nhàng vuốt thanh kiếm, lạnh lùng
nói với Tống Ngưng: “Xin hỏi, ân nhân cứu mạng là một cô nương hay một vị công
tử?”.
Nhưng cuối cùng Tống
Ngưng không cho Thẩm Ngạn biết cô là ai. Đại quân nước Lê dẹp bằng cánh đồng
Thương Lộc, tiêu diệt năm vạn tinh binh của Thẩm Ngạn, chắc chắn chàng căm hận
người Lê đến tận xương tủy, cho nên sao cô có thể cho chàng biết mình là Tống
Ngưng của nước Lê?
Nhưng ý trời khó đoán,
đêm hôm đó, vết thương của Thẩm Ngạn phát tác, chàng sốt rất cao, rét run cầm
cập, trong hang đốt bao nhiêu lửa cũng không đủ. Tống Ngưng lo lắng bồn chồn,
trầm ngâm rất lâu, cuối cùng đành dùng một cách được ghi trong sách cổ, cô cởi
bỏ xiêm y, ép người sát vào chàng, ôm chàng thật chặt.
Trong động bốn bề là lửa,
nóng rừng rực, làm tan cả lớp băng trên vách động, nước theo kẽ nứt tí tách nhỏ
giọt. Thẩm Ngạn bỗng bừng tỉnh, đẩy mạnh cô ra, cô lại ôm chàng chặt hơn, chàng
bất lực nói: “Cô nương, không cần hủy hoại sự trong trắng vì tại hạ”.
Cô cười thầm, tay viết
lên ngực chàng: “Lương tâm thầy thuốc mà, chớ bận lòng”. Kỳ thực, không phải
lương tâm nào hết, chỉ là bởi vì đó là người cô yêu, là vị anh hùng của cô,
dùng cách gì cứu được chàng cũng rất đáng, dẫu phải đổi mạng cũng cam lòng,
huống hồ chỉ là sự đụng chạm da thịt. Thẩm Ngạn không cự tuyệt nữa, nhẹ nhàng
đặt tay lên vai cô: “Nếu cô nương không chê, khi tại hạ khỏi bệnh, xin đến quý
gia cầu hôn cô nương”. Tống Ngưng run rẩy, gục đầu vào ngực chàng.
Từ sau đêm đó, tình trạng
của Thẩm Ngạn vẫn rất nguy kịch, đêm ngày mê man. Chỗ thuốc đem theo cuối cùng
cũng hết, không còn cách nào khác, cô định cõng Thẩm Ngạn vượt qua núi tuyết
vào trong trấn tìm lang y. Việc này thực sự vô cùng nguy hiểm, đầu tiên phải
nghĩ tới tình hình thời tiết giá lạnh trên núi, họ có thể bị chết cóng trên
đường đi, tiếp nữa, có thể gặp tuyết lở, có thể bị tuyết vùi, cuối cùng là có
thể bị chết đói do lạc đường trên núi. Tóm lại, thực sự rất gian nan. Nhưng
Tống Ngưng nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định cứ đi. Mặc dù ra khỏi hang núi đồng
nghĩa với tự tìm cái chết, nhưng ở mãi trong hang cũng là tự tìm cái chết, mạo
hiểm để may ra còn tia hy vọng sống. Nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện để lại
Thẩm Ngạn, một mình trở về quân doanh.
Ba ngày liên tiếp không
nghỉ, cô cõng Thẩm Ngạn vượt qua núi tuyết. Khi đến được một y quán trong thị
trấn, cũng là lúc sức cùng lực kiệt, chân tay trầy xước rớm máu, đặt Thẩm Ngạn
xuống rất lâu nhưng Tống Ngưng vẫn không thể nào đứng thẳng lên được.
Thẩm Ngạn vẫn mê man.
Gần mười ngày cô không
trở về quân doanh, Tống Diễn vô cùng lo lắng, phái thuộc hạ đi tìm khắp nơi. Cô
vừa tới thị trấn, liền nhìn thấy thuộc hạ của đại huynh, biết là không thể ở
lại lâu hơn, liền đập miếng ngọc bội của mình thành hai mảnh. Một nửa dùng sợi
tơ đỏ xuyên qua đeo lên cổ Thẩm Ngạn, một nửa mình giữ, coi đó là tín vật về
sau. Cô gửi gắm Thẩm Ngạn cho hai ông cháu vị đại phu ở y quán, để lại năm
lượng vàng, dặn dò: “Đây là Khương quốc tướng quân của các vị, hãy chữa khỏi
cho chàng, nhất định sẽ được hậu thưởng xứng đáng”. Vị đại phu có tuổi quỳ sụp
trước mặt cô, đứa cháu gái bị câm đứng bên đỡ lấy ông, giơ tay ra hiệu điều gì
mà Tống Ngưng không hiểu.
Bàn tay cô vuốt nhẹ mắt
Thẩm Ngạn, khuôn mặt chàng trắng bệch, vẫn hôn mê sâu, chàng không hay biết cô
sắp phải rời đi.
Tống phu nhân kể cho tôi
nghe câu chuyện đó, còn những chuyện không có trong ký ức của cô tôi lại nhìn
thấy.
Ngày thứ ba sau khi Tống
Ngưng rời đi, Thẩm Ngạn tỉnh lại trong một đêm mưa, đôi mắt chàng được rửa và
tra thuốc, đã sáng trở lại. Đứa cháu gái bị câm của vị đại phu ngồi cạnh giường
chàng. Chàng chăm chú nhìn cô, mỉm cười: “Thì ra trông cô như thế này, những
ngày qua chắc lo cho tôi lắm? Bây giờ chúng ta đang ở đâu?”.
Khuôn mặt thanh tú của cô
gái chợt ửng đỏ, cắn môi, không dám nhìn chàng.
Chàng nhìn quanh hỏi:
“Đây là y quán ư? Cô ngồi lại gần đây”.
Cô gái câm nhích lại gần
chàng. Chàng cau mày: “Cô không nói được ư?”.
Cô gái bẽn lẽn gật đầu.
Chàng nắm lấy tay cô: “Chả trách trước giờ tôi chưa nghe thấy cô nói, thì ra cô
không nói được”.
Cô gái khẽ ngước nhìn
chàng, lại bối rối cúi đầu, tay vẫn để yên trong tay chàng.
Năm Lê Trang Công thứ
mười tám, nước Khương thua trận, dâng hai thành ấp biên ải cầu hòa. Lê, Khương
kết đồng minh. Đồng minh mới kết chưa lâu, Lê Trang Công