ình của chúng tôi còn dài, lại còn mang theo một con hổ,
chi phí rất nhiều, lưng vốn cũng chẳng có bao nhiêu, huynh xem...”.
Tôi nghĩ, nếu anh ta vẫn
không có phản ứng, tôi sẽ cho anh ta một trận.
Nhưng người đó không cho
tôi có cơ hội đánh anh ta.
Tôi còn chưa nói xong,
anh ta đã cướp lời: “Đường xa ư?”. Hàng lông mày rất đẹp hơi nhướn lên, nụ cười
thoáng trên miệng.
Tôi nghĩ, có phải anh ta
bị vết thương lòng quá nặng không?
Anh ta tiếp tục: “Nếu
đường xa, lại đèo dốc hiểm trở, ắt nhiều nguy hiểm. Tại hạ bất tài, may mắn
từng học vài năm kiếm thuật, cô nương nếu không chê, tại hạ xin được hộ tống
bảo vệ cô nương, cũng là để trả ơn cứu mạng”.
Tôi ngập ngừng: “Nhưng
còn tiền thuốc...”.
Anh ta lập tức rút chiếc
nhẫn ngọc lớn trên tay đưa cho tôi: “Đem cầm chiếc nhẫn này cũng được gần một
lượng vàng, không những đủ tiền thuốc mà còn đủ tiền lộ phí cho tại hạ đi theo
cô nương”.
Tôi đón chiếc nhẫn ngọc,
nhìn anh ta: “Huynh không cần phải bảo vệ tôi, gần một lượng vàng này đã đủ trả
ơn cứu mạng rồi”.
Anh ta cười nhạt: “Mạng
của tại hạ không đến nỗi rẻ như vậy”.
Tôi đắn đo một hồi:
“Nhưng ngày mai chúng tôi đã phải lên đường, huynh có đi được không?”.
Anh ta khẽ cười một
tiếng: “Ngày mai ư? Không hề gì”.
Quân Vỹ không rõ tại sao
chàng công tử áo lam đó nhất quyết muốn đi theo chúng tôi. Nghĩ mãi, cảm thấy
chỉ có một lý do, chính là anh ta thích tôi. Tôi vốn lòng nở hoa một lúc, nhưng
chợt liếc vào gương, thấy dung mạo mình giờ đây đã khác. Trừ phi anh ta là
người trọng tình nghĩa hiếm có, nếu không với nửa khuôn mặt bị bọc chặt trong
lớp giấy bạc, tôi có gì đáng quý.
Quân Vỹ nghe tôi nói, trầm
ngâm: “Nếu không phải thế thì chẳng có lý do nào khác”.
Tôi giải thích thêm: “Sự
đời đâu phải mọi việc đều có lý, ví như Tiểu Lam, rõ ràng ngời ngời là bậc anh
tài, chắc đã khiến không ít ong bướm si mê. Nhưng kết cục, huynh thấy đó, cô
gái anh ta thích lại không ngần ngại đâm anh ta một nhát. Nếu không gặp chúng
ta, thì đã bỏ xác ở chốn rừng hoang. Lúc chọn bạn đời anh ta không có mắt,
khiến bản thân sống dở chết dở, nếu theo đạo lý sao có thể xảy ra chuyện đó”.
Quân Vỹ nghĩ một lúc,
cũng gật gù, lại hỏi tôi: “Tiểu Lam là ai?”.
Tôi nói: “Chẳng phải là
cái người mặc áo lam chúng ta cứu mấy ngày trước đó thôi?”. Nói rồi, tôi quay
người, định xuống bếp xem ấm thuốc sắc. Vừa ngẩng đầu, bắt gặp Tiểu Lam trang
phục gọn gàng đang nhàn tản tì tay vào khung cửa, mắt lạnh lùng nhìn về phía
chúng tôi. Bàn tán chuyện riêng của người khác sau lưng họ, quả là khiếm nhã,
bị người ta bắt quả tang, tôi rất bối rối, một lúc sau mới cười gượng một
tiếng. Anh ta cũng cười, nhưng ánh mắt nghiêm lạnh, trở gót đi vào trong.
Quân Vỹ đi đến nói:
“Huynh không tin là anh ta thích muội”.
Tôi quay đầu lại hỏi Quân
Vỹ: “Huynh xem, liệu có khả năng anh ta thích huynh không?”.
Vừa lúc Tiểu Hoàng đi qua
trước phòng, Quân Vỹ nghiến răng, chỉ vào tôi nói: “Tiểu Hoàng, cắn cô ta đi”.
Mười ngày sau, chúng tôi
đã đến Nhạc thành, kinh đô Khương quốc.
Tiểu Lam nói, đường đi
núi non hiểm trở, ắt nhiều hiểm nguy. Tôi ngẫm nghĩ, thấy anh ta có vẻ nhiều
kinh nghiệm hơn chúng tôi, hoàn toàn tin lời anh ta, luôn sẵn sàng đón đợi hiểm
nguy. Nhưng đi suốt mười ngày đều bình an, không gặp một tên sơn tặc, thổ phỉ
nào hết. Quân Vỹ hỏi tôi: “Muội nói xem khi nào chúng ta sẽ gặp thổ phỉ?”. Tôi
trả lời: “Không biết, cứ đợi xem”. Nhưng đợi mãi, vẫn chẳng thấy tên cướp nào
xông ra, khiến chúng tôi rất bực.
Đêm trước khi vào Nhạc
thành, đoàn chúng tôi lại thêm một cô gái, nói là hầu nữ kiêm thị vệ của Tiểu
Lam, tên là Chấp Túc. Chúng tôi gặp cô ta khi đang mua bánh nướng bên đường.
Trong ánh chiều tà đỏ rực, cô ta cưỡi một con tuấn mã trắng phi tới.
Quân Vỹ kéo tôi tránh
sang bên đường, cô ta nhảy xuống ngựa, tay áo trắng phất qua mặt tôi. Tôi và
Quân Vỹ còn chưa hiểu có chuyện gì, cô ta đã quỳ sụp trước mặt Tiểu Lam. Mắt đỏ
hoe nhìn anh ta nghẹn ngào: “Công tử, cuối cùng Chấp Túc đã tìm thấy công tử”.
Chấp Túc có khuôn mặt vô
cùng thanh tú, giữa trán có một nốt ruồi son. Việc cô ta khăng khăng đòi đi
theo chúng tôi, thái độ của Tiểu Lam không rõ ràng. Quân Vỹ gật đầu, tỏ ra phấn
khởi. Chắc vì Chấp Túc quả là một cô gái xinh đẹp, khiến anh ta động lòng trắc
ẩn. Nhưng trong khi động lòng bởi Chấp Túc, Quân Vỹ lại rất không hài lòng với
Tiểu Lam, anh ta ghé tai tôi nói: “Anh chàng này đến là phong lưu, ngay hộ vệ
cũng là nữ”. Nhưng tôi nghĩ, không thể nói như vậy, khi chúng tôi rời khỏi núi
Quân Vu, Quân sư phụ đã dặn Quân Vỹ phải chăm sóc cho tôi, cũng có thể coi là
hộ vệ của tôi, theo lý lẽ đó, chẳng phải tôi cũng rất phong lưu?
Buổi tối hôm đó, chúng
tôi trọ ở một quán nhỏ. Nửa đêm, Tiểu Hoàng cắn tay áo đánh thức tôi, nhờ ánh
trăng tôi nhìn kỹ nó, dường như nó muốn tôi đi với nó. Chúng tôi đi xuyên qua
hành lang dài, một chú hổ và một người đã chết, bước chân nhẹ như bay. Vừa lúc
sắp bước vào hậu viên, bất chợt nghe thấy tiếng Chấp Túc: “Cô gái đó chẳng có
gì đặc biệt, tại sao công tử kh