XtGem Forum catalog
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217663

Bình chọn: 8.5.00/10/1766 lượt.

huyện rồi chạy tới đây. Cũng may là nàng ra khỏi Trường Lưu Sơn ta mới có cơ hội gặp hai người, nếu không thì có chút phiền phức. Mao Sơn không thể sánh bằng Trường Lưu Sơn, hơn nữa thân phận của ta có nhiều chỗ bất tiện. Ta vốn muốn đến thăm nàng sớm hơn, nửa năm qua một mình ở Trường Lưu Sơn bái sư học nghệ nàng chắc chắn rất vất vả. Đường Bảo có kể lại tình hình của nàng với ta, cho nên ta mới an tâm để nàng ở lại nơi đó. Nếu nàng không muốn ở lại đó thêm một ngày nào nữa thì hãy nói với Đường Bảo, ta sẽ tự mình đến đưa nàng về. Biết chưa?”

“Yên tâm đi, ở Trường Lưu Sơn ta rất vui vẻ, không khổ tí nào. Ta còn học được rất nhiều thứ, điều khiển kiếm này, bay lên trời này, sau này có gặp hổ, cướp hay yêu ma huynh không phải sợ. Ta sẽ bảo vệ huynh!”

Đông Phương Úc Khanh nhìn Hoa Thiên Cốt bất giác nắm lấy Đoạn Niệm kiếm, vô cùng kinh ngạc, gương mặt bỗng cứng đờ, ánh mắt trở nên phức tạp và sâu xa, sâu xa đến mức Hoa Thiên Cốt không thể nhìn rõ được. So với Tôn thượng, Vân Ẩn tỷ tỷ hay Nho tôn, Lạc Thập Nhất sư huynh, hắn là người khiến nàng cảm thấy khó hiểu nhất.

©ST.E.NT

Hắn rốt cuộc còn bao nhiêu bộ mặt mà nàng không biết? Hắn dịu dàng, hắn vô lại, hắn bảo thủ, hắn ngốc nghếch, hắn cơ trí, hắn rót mật vào tai nàng, hắn không gì không biết… Rốt cuộc ai mới là hắn thật sự?

Tuy rằng không rõ, nhưng nàng không thấy bất an một chút nào. Hắn có khả năng khiến người khác cảm thấy bình yên, sự quan tâm và trân trọng của hắn khiến nàng thấy chân thật và ấm áp, kìm lòng không được mà ngây ngô tin tưởng hắn như trước kia, cho dù hắn là ai chăng nữa.

“Thiên Cốt, ta hiểu trong lòng nàng có sự cố chấp và kiên trì riêng, nhưng ta cũng biết nơi nào mới là thích hợp nhất cho quá trình trưởng thành của nàng. Ta hy vọng sẽ không có ngày hối hận vì quyết định để nàng tới Trường Lưu Sơn.”

Hoa Thiên Cốt không hiểu hắn có ý gì, mông lung gật đầu.

Đông Phương Úc Khanh thở dài, đột nhiên khôi phục lại dáng vẻ vốn có, cười nói: “Đến khi nàng học thành tài, chúng ta phải chạy nhanh về bái đường thành thân đấy nhé! Ha ha!”

“Thành thân đi, thành thân đi!” Đường Bảo vui vẻ xoay đi xoay lại trong lòng bàn tay Đông Phương Úc Khanh.

Hoa Thiên Cốt đã quen, không thèm để ý đến trò vô liêm sỉ của hắn, nhìn trời than: “Không biết liệu ta có được như ước nguyện, bái Tôn thượng làm thầy không?” Nàng biết yêu cầu này đối với mình quả thực rất xa vời, nhưng không thử thì vĩnh viễn cũng không biết được.

“Huynh đi suốt đêm để tới đây chắc giờ mệt lắm rồi? Đường Bảo vẫn chưa nói cho huynh biết chuyện ta sẽ ở lại Mao Sơn thêm nửa tháng nữa sao, huynh đâu cần phải đến vội thế.”

“Ta chỉ muốn được nhìn thấy nàng sớm hơn một chút thôi.” Đông Phương Úc Khanh dựa vào gốc cây ngồi xuống, ôm Hoa Thiên Cốt vào lòng.

Hoa Thiên Cốt tựa lưng vào ngực hắn, ngáp một cái, thật khó cho nàng quá.

“Huynh liên lạc với Đường Bảo bằng cách nào? Ta chưa thấy nó viết thư bao giờ cả.”

“Ha ha, bí mật.” Đông Phương Úc Khanh và Đường Bảo liếc mắt nhìn nhau.

Trong cánh rừng rậm tối đen, Hoa Thiên Cốt từ từ chìm vào giấc ngủ trong lòng Đông Phương Úc Khanh, Đường Bảo cũng nằm trong lòng bàn tay hắn thiếp đi.

Đông Phương Úc Khanh giơ cánh tay còn lại lên, bàn tay vốn trống không nay lại xuất hiện một tấm lụa mỏng màu trắng, hắn đắp lên người Hoa Thiên Cốt. Nhìn gương mặt say ngủ ngây thơ của nàng và Đường Bảo, hắn khẽ bật cười, phải chăng đây chính là hạnh phúc?

Sáng sớm hôm sau, Hoa Thiên Cốt tỉnh lại trong lòng Đông Phương Úc Khanh, vừa mở mắt ra liền thấy hắn mỉm cười nhìn mình. Tim đập loạn nhịp, nàng cuống cuồng đứng lên, giả vờ vươn vai.

“Đè lên huynh sao? Tối qua ngủ có ngon không? Tay chân đau à? Tê hết rồi phải không? Ta đỡ huynh dậy.”

“Không sao, nàng chỉ nhẹ như cọng lông chim thôi.” Đông Phương Úc Khanh vẫn nhìn nàng, cả đêm qua hắn không ngủ, chỉ nhìn nàng như thế. Hôm nay phải từ biệt, thật không biết bao lâu nữa mới được gặp lại.

“Ta phải quay về, nếu không Vân Ẩn tới, không thấy ta sẽ sốt ruột lắm.”

“Ừ.” Đông Phương Úc Khanh gật đầu, gương mặt khó nén được buồn bã.

“Huynh phải chăm chỉ đọc sách đấy, học rộng tài cao như huynh nhất định có thể đỗ Trạng Nguyên.”

Đông Phương Úc Khanh không nhịn được bật cười, ra sức gật đầu.

“Đường Bảo, cha đi rồi, phải chăm sóc mẹ cho tốt nghe không? Có chuyện gì phải nói luôn với cha. Phải nghe lời mẹ con nữa.”

Đường Bảo ôm chặt lấy Đông Phương Úc Khanh khóc nức nở không chịu buông: “Đường Bảo không muốn xa cha, Đường Bảo không muốn cha đi!”

Hoa Thiên Cốt dở khóc dở cười túm lấy nó đặt lên vai. Đông Phương Úc Khanh hôn nhẹ Đường Bảo, xoa đầu Hoa Thiên Cốt, dặn đi dặn lại mấy chuyện vặt vãnh, nào là phải ngoan ngoãn ăn cơm, khi ngủ không được đá chăn, lèo nhèo hồi lâu mới xoay người đi.

Hoa Thiên Cốt lưu luyến dõi theo bóng lưng của hắn, mãi đến khi không nhìn thấy nữa, mới buồn bã trở về. Đường Bảo vừa khóc vừa bò lên lỗ tai nàng ngủ. Hoa Thiên Cốt nghiêng đầu lắc lắc, một tay che lỗ tai lại, mở hé một kẽ để nước trong tại chảy ra, Đường Bảo lộn mấy vòng ở bên trong, rồi lăn quay ra ngủ như heo.

Lúc