chịu vậy . Chẳng lẽ câu chuyện lại bị rẽ sang hướng mới sao
Ủ rũ , chán nản , lê đôi chân nặng nhọc về chỗ ngồi, suốt 3 tiết học còn lại tôi lặng thing , đầu óc mơ màng ,đôi mắt vô hồn nhìn lên bảng nhưng không có sự tập trung.
Thôi thì không nhờ được đứa này thì nhờ đứa khác vậy . Nghĩ là làm , buổi trưa về tôi gọi ngay cho thằng em hàng xóm
- A lô ,đại ca gọi em có việc gì đấy – tiếng cậu Thành “tiny” ở đầu dây bên kia vọng ra…
- Uh , Thành à , a định nhờ chú ít việc
- Ok , đại ca cứ nói đi
- Ờ , chú biết e MA cùng khối với chú không , học ở lớp A2 ấy , tìm hộ a ít thông tin về em đấy nhé , càng nhanh càng tốt ….
- Rồi , để chiều em hỏi mấy đứa em quen xem
- Uh , thế nhé ….
Ok , vậy là xong , giờ đi ngủ 1 chút , chiều 2h30 thi vòng loại Olympic “ cấp trường “ . Tại sao sáng nay Đức Kì lại nói với mình thế nhỉ , hay nó và em Y cạch mặt nhau nên không muốn dây dưa vào mấy chuyện này nữa , khó hiểu thật . 1 loạt các câu hỏi xoay quanh trong đầu tôi, hừ , chả biết đi đến đâu nữa , mà thôi “ vạn sự khởi đầu nan “ cái gì dễ dàng có được nó thì mình sẽ thường không biết tôn trọng , cứ coi như đây là thử thách bước đầu vậy . Ngủ ………….
Buổi chiều lê xác tới trường đi thi , thật lúc đấy lười chả muốn đi, vừa mỏi , vừa buồn ngủ , nhưng đăng kí rồi , và biết chiều nay e MA cũng đi nên đành ngậm ngùi rời xa chiếc giường ấm áp . 60 câu / 60 phút , hầu hết là các câu hỏi IQ + kiến thức xã hội , chỉ 1 số ít là trong sách giáo khoa, làm cẩn thận hết 40’ rồi ra khỏi phòng ( chả biết đúng sai như thế nào ), vội alo cho mấy thằng bạn ra cổng trường uống nước , mà mục đích chính ở đây là đợi 1 người. Vì tôi thừa biết em nó hôm nay cũng đi thi cái này mà………… May mắn làm sao , vừa đạp xe ra cổng trường thì thấy e MA đang đứng quay mặt vào cổng trường , chốc chốc lại quay mặt vào như đang đợi 1 ai đó. Công nhận ở đời nhiều cơ hội nó đến bất ngờ lắm, mà mình ko biết nắm bắt tận dụng thì sẽ chẳng bao h đạt đc=.=. Móc vội chiếc điện thoại ra ….
- Alo Trọng Quang à , ra chưa , nhanh nhanh cái!!
- Đây , tao đang lấy xe , có việc gì thế
- Đệt , ra đi đã rồi nói, a đợi chú ở gần phòng bảo vệ nhé , nhanh lên đấy ……
Thả chân , để chiếc xe lăn nhẹ tới gần phòng bảo vệ thì Trọng Quang cũng vừa đạp xe tới nơi , tôi nháy mắt với nó rồi cả 2 lững thững đạp xe qua cổng trường . Bóng dáng em, MA đã hiện ra trước mắt , hôm nay em mặc chiếc áo vàng nhạt trông dễ thương quá , tôi lại thấy run cầm cập
- Ê , chưa về hả người đẹp …. Trọng Quang mở lòi trước , thằng này lúc nào miệng lưỡi cũng trơn tuột được .
- Em chưa , em đang đợi bạn , 2 anh đi về à ?
- Uh , bọn a chuẩn bị đi về , đang đợi mấy thằng bạn …. Vẫn là Trọng Quang nói...
Lúc này tôi tiến sát hơn đến em,em ngước mắt lên, 4 mắt chạm nhau, tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực...
Tôi đi xe lướt ngang qua em , gật đầu mỉm cười nhẹ 1 cái rồi từ từ đi thằng , thấy tôi đi như vậy Trọng Quang vội vàng đạp xe đuổi theo , khi đã cách em MA 1 quãng xa , nó mới gắt :
- Đệch mợ , mày gọi tao ra chỉ để đi diễu hành trước mặt nó thôi à
- Thì biết nói gì nữa nào , có quen thân lắm đâu , mà chém qua tin nhắn còn dễ , chứ ngoài đời cũng hơi ngại ngại.
- Ô sh** , mày tán nó hay tao tán nó , ngại éo gì , cứ chém tẹt đi , hay lại còn phải để tao dạy cho nói như thế nào nữa ….. Đùa chứ mày nhát gái éo chịu được , thế này có đến mùa quýt cũng đêk hẹn nó được 1 buổi
- Thì cứ từ từ đã nào , chú cứ phải để ae quen dần đã chứ - tôi chống chế
- Đợi mày quen được , thì thằng khác nó nẫng rồi , mà mày cũng đừng tỏ ra cho nó thấy là mày đang tán nó , cứ nửa đùa nửa thật ấy , để sau chẳng may thất bại còn có đường rút , hiểu không ? Tao chỉ sợ mày thích nó trước rồi thích nó quá thì khổ
Có phải chăng , câu nói đấy đã nói trúng tâm sự của tôi , tôi thích em rồi ư ? .
8h tiếng chuông đồng hồ lại vang lên như thường lệ , lấy điện thoại ra nhắn tin với em nào : “ Chiều này em làm được không ? “ , rồi với tâm trạng thấp thỏm , tôi ngồi chờ tin nhắn rep lại ,8h30 , không có tin nhắn , thôi đợi thêm lúc nữa vậy . 9h cũng không có dấu hiệu gì mới , quyết định nhắn thêm tin nữa :
- Em bận gì à , hay là không nhận được tin nhắn , không thấy em trả lời
9h15 rồi 9h30 , cũng vẫn vậy , sao thế nhỉ , lúc này thật sự bối rối,mặt mo thực sự , nghĩ ra đủ thứ lí do , trường hợp để tự nhủ với mình vì sao em chưa rep tin nhắn , mà thấy cái nào cũng không đúng …. 9h40’ , thêm 1 tin nhắn nữa được gửi đi “ Em giận gì anh à “ nghĩ thấy ngu và ngớ ngẩn vật vã ….. thời gian cứ lẳng lặng trôi , nhẹ nhàng mà dai dẳng , mỗi phút cứ như 1 tiếng lúc bình thường. 10h , lại 1 lần nữa tiếng chuông đồng hồ kêu , hết kiên nhẫn rồi , mở máy soạn 1 tin nhắn mới , được nửa chừng lại xóa hết . Tôi thở dài 1 hơi , lấy hết can đảm bấm nút gọi tới số máy em cầm
Tút….T…ú…t …….t…..ú…..t ,
9 hồi chuông cất lên mà đầu bên kia vẫn im bặt , ráng gọi thêm lần nữa mà vẫn không có ai nghe máy . Lần này thì tôi cảm thấy thật sự lo lắng , tại sao em lại không trả lời tin nhắn , thậm chí gọi điện em cũng không thèm nghe máy , tại sa