inh con sao?
Thiếu Chúng tiến lên phía trước, tôi thẫn thờ thả người ra, thằng nhóc tên là Đu Đu đó vội vàng chấn chỉnh quần áo, nằm sấp xuống đất, nhìn số thuốc
đó vẻ mặt đầy đau khổ, rơi nước mắt.
Tôi không biết nên làm cái gì, thế là xấu hổ nói:”Cái đó…tôi…ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì ở đây vậy…”
Đu Đu lau khóe mắt đỏ lừ, giấu nước mắt đi, lại cười tươi và xoa đầu đứa
bé gái:”Đậu Tử ngoan, ca ca không sao, là bạn bè đến nhà tìm anh thôi,
em đi sang bên cạnh chơi với Tiểu Hồ Tử trước đi.”
Đậu Tử hơi
hoài nghi quay đầu nhìn chúng tôi, Thiếu Chúng và Kiếm Nam liên tục gật
đầu: “Chúng ta tới tìm anh trai ngươi có việc.” Thế là con bé vui vẻ
chạy nhanh ra cửa.
Đu đu bảo chúng tôi đợi một lát, đi vào phòng, tôi vội vàng đi đến bên cánh cửa len lén nhìn vào trong, trong căn
phòng chật hẹp có một cái giường làm những mảnh ván ghép lại, nằm bên
trên là một bà già mặt mày nhăn nheo, hai mắt ngục đầu, đang run rẩy chỉ vào mũi Đu Đu mắng: “Thằng nhóc này, tiền đâu ra mà mua thuốc? Không
phải là đi ăn căp của người khác sao? Nói đi!”
Bọn Thiếu Chúng
cũng tiến tới nhìn trộm, chỉ nhìn thấy Đu Đu đang kéo chăn ngay ngắn cho bà lão, cười nói:”Mẹ, sao mẹ nói vật, số tiền đó là mấy vị kia thưởng
cho con, nói là Đu Đu hiếu thuận, bảo con đi mua thuốc cho mẹ uống.”
“Thế… tại sao ta nghe thấy bên ngoài cãi nhau ầm ĩ vậy?” Bà lão nửa tin nửa ngờ.
“Bọn họ đùa giỡn với con,không sao cả không sao cả. mẹ không thấy bây giờ không cãi nhau nữa hay sao?”
“Là mẹ làm liên lụy đến con, chết sớm một tí thì tốt biết bao.” Bà lão
buông tay ra, bà ấy hé mắt nhìn lên trần nhà, bà ấy mơ mơ màng màng ngủ
trong tiếng dỗ dành của Đu Đu.
Đu Đu nhìn thấy bà ngủ say rồi,
mới đi ra, kéo chúng tôi đến một căn phòng nhỏ bên cạnh, thấp giọng
nói:”Các vị, các vị muốn lấy lại số tiền đó, cũng không còn nữa rồi, tôi đã lấy đi mua thuốc, bây giờ bị ném rồi, các vị rộng lòng hảo tâm bỏ
qua cho tôi được không?”
“Tại sao mẹ ngươi tuổi cao như thế? Con lại bé như vậy?” Thiếu Chúng nêu ra nghi ngờ trong lòng của mọi người.
“Cái này… hóa ra là chuyện này…” Đu Đu thở dài và nói với chúng tôi đầu đuôi của sự việc, bà lão đó họ Trần, là một góa phụ cô độc, chồng chết sớm,
hàng ngày may vá thêu thùa để sống qua ngày, Đu Đu và Đậu Tử là những
đứa trẻ bị bỏ rơi được bà ấy có lòng tốt nhặt về, được nuôi dưỡng lớn
lên, đã từ lâu coi bà ấy như mẹ đẻ.
“…..”
Mẹ tôi nửa năm
trước bị liệt, lại ho ra máu, đi khám bệnh đã tiêu hết số tiền tích lũy
được, vì hiện tại tôi không còn cách nào mới đi ăn cắp. Đu Đu cố gắng
giải thích với chúng tôi và van xin:”Thật sự tôi không lừa các vị, các
vị tha cho tôi, bây giờ không đồng ý, các vị có thể đánh cho tôi một
trận, nhưng đừng đưa tôi đến nha môn, hai người đó cần sự chăm sóc của
tôi.”
Sau khi nói xong, anh ta cúi đầu không nói, Kiếm Nam và Lạc Lạc đã quen với những chuyện này rồi, tôi và Thiếu Chúng chưa bao giờ
chịu sự nghèo khổ nên rơi vào im lặng, không biết nên làm thế nào cho
phải…. Ba trăm năm trôi qua…
Tôi đã từng nhìn thấy tên ăn mày chết cóng ở trong hang núi…
Tôi đã từng nhìn thấy người xúi quẩy bị bọn cướp đánh chết vứt xuống sông…
Tôi đã từng nhìn thấy đứa bé đói ăn gầy giơ xương đang ăn cỏ…
Tất cả điều đấy, trước đây tôi chưa từng cảm thấy có chỗ nào không đúng,
thậm chí có thể cười và nhìn bọn họ chết chóc và đau khổ ở bên cạnh.
Nhưng hôm nay, tôi luôn cảm thấy dường như đâu đó không đúng, trong lòng hơi buồn…
Không tiếp tục tra hỏi Đu Đu nữa, mọi người lặng lẽ quay mình rời khỏi ngõ
cá, trên đường đi không ai nói gì, đi vào trong rừng, tôi không muốn về
sơn động của Kiếm Nam đang ở, chỉ ngồi ở bên khe suối nhìn nước chảy uốn lượn trôi đi rất xa, bốn bề vắng lặng, chỉ có tiếng nước và tiếng gió
thổi, hoa mận lác đác rơi trên người tôi, tất cả đều rất đẹp.
Trong khu rừng xinh đẹp này đầy rẫy sự săn bắt và tàn sát, cá lớn nuốt cá bé
là bản năng và thiên tính của động vật, yếu đuối bệnh tật là nhóm bị đào thải đầu tiên, thậm chí nhiều lúc còn bị đồng loại truy đuổi, giống như Ngân Tử bị đồng loại đuổi đi.
Quên mất là khi nào, tôi và Ngân
Tử nói chuyện với nhau, đã từng hỏi cậu ta lúc vẫn còn sống ở núi Lạc
Anh, tại sao không có con quạ nào đến tìm cậu ta để chơi? Còn nữa, tại
sao cậu ta và màu của con quạ khác không giống nhau? Lông màu trắng rất
đẹp.
“Đẹp?” Cậu ta không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên nở nụ
cười sáng chói, ngược lại dùng giọng điệu châm biếm nói,”Đúng vậy, lông
màu trắng chứng minh ta là dị chủng, không giống các con quạ khác.”
“Dị chủng là sao?” Tôi không hiểu suy nghĩ của cậu ta.
Ngược lại Ngân Tử hỏi lại tôi:”Nếu như trong loài mèo xuất hiện mèo tam thể đực, bọn ngươi sẽ xử lí như thế nào?”
Tôi định không trả lời nhưng lại nói:”Đương nhiên là mặc kệ nó! Ức hiếp nó! Con mèo tam thể đực vô dụng, thân thể thì xác xơ, không phải đực cũng
không phải cái, chúng tôi đều không thích.”
“Ừm…” Ngân Tử ngửa tay ra, “Đúng là như vậy.”
“Lẽ nào nhà ngươi không phải đực cũng không phải cái à?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Nói linh tinh!” Ngân Tử giận