inh khí va vào nhau cùng tiếng
hò hét, tiếng binh khí va vào nhau cũng tiếng hò hét giết lẫn nhau từ xa vọng tới. Bỗng phó tướng Hải Dương hét to:”Bỗng dưng có vài chục tên
tàn quân của Ma Giới tới đây làm loạn, chỉ là một việc nhỏ, Thần Quân
đại nhân không cần phải lo, hãy giao cho thuộc hạ đi giải quyết chúng.”
“Chúng nhắc tới Diệu Dương?” Bích Thanh Thần Quân lạnh lùng hỏi.
“Ông nội ngươi vẫn còn sống!” Một giọng nói vang vọng tới từ phía đông,”Mối
thù giết đệ của ta! Hôm nay nhất định sẽ thanh toán sòng phẳng với
ngươi!”
“Vậy thì cùng chết một lần, các ngươi hãy bảo vệ kiệu
hoa.” Trong khoảnh khắc, giọng nói của Bích Thanh Thần Quân vang lên tận trời cao, dường như muốn tự tay đi lấy thủ cấp của chủ nhân giọng nói
kia.
Tôi thì đang run rẩy trong kiệu hoa vì không còn kiềm chế
được sự phấn khích của bản thân, mùi hương của cái xắc xộc vào mũi, sự
mê hoặc dần dần làm tôi mất đi lí trí. Miệng chảy dãi ra, sự vật trước
mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, sức lực dần yếu đi, ngón tay không ngừng kéo
đi kéo lại làm xộc xệch trang phục, chỉ muốn điên cuồng bỏ chạy hoặc lăn đi lăn lại.
Oa Oa vội vàng ôm lấy tôi, vừa khóc vừa hét lên:”Miêu Miêu có chuyện rồi! Có chuyện rồi! Người đâu mau tới đây!”
Lí trí hoàn toàn mất đi, tôi vung tay tung ra một chưởng, dù rằng không
dùng hết sức, nhưng vẫn làm cho một người yếu ớt như Oa Oa bắn ra khỏi
kiệu hoa rơi xuống đất, đến nỗi thổ ra huyết.
Mọi người xung
quanh trợn mắt kinh ngạc, còn tôi liền nhoài người nằm ra đất lăn qua
lăn lại, không ngừng duỗi thẳng hai chân, lấy móng cào cào, miệng liên
tục kêu:”Meo meo”, toàn thân như đang rất phấn khích, rồi lại lấy chân
đạp loạn xạ về phía mọi người xung quanh, không để cho ai được tới gần.
Cẩm Nhàn vội lao tới, không biết vì sao bỗng ôm tôi thật chặt. Cô ta có vẻ
như rất mạnh mẽ, mạnh đến nỗi cảm giác như không phải là một nữ nhi. Khi tâm trí tôi vẫn đang mơ màng, cô ta liền nhanh nhẹn kéo tôi ra phía
ngoài cổng thiên môn rồi cùng nhau nhảy xuống biển mây bên dưới.
“Miêu Miêu!” trong khi đang rơi xuống dưới, bống nghe thấy tiếng thét vang
của Bích Thanh Thần Quân, dường như lúc nào đó tôi đã bắt gặp cảnh tượng này.
Cảm giác không trọng lượng bay trong không trung lúc này
làm tôi như hồi tỉnh lại vài phần, quay đầu nhìn sang bên cạnh bỗng nhìn thấy biểu hiện của Cẩm Nhàn rất kì quái, cô ta cười khẽ rồi nói:”Ta mới chính là Diệu Dương” Đang định động thủ thì lời giáo huấn của Bích Thanh Thần Quân lại lọt vào tai, chàng từng nói
nếu tôi tùy tiện cởi quần áo trước mặt nam nhân khác thì sẽ đánh vào
mông tôi…
Do dự một hồi lâu, khi hiểu ra rằng bị tét mông vẫn còn hơn là mất mạng, cuối cùng tôi cũng nghiến răng kéo cái áo ngoài đã
rách nát ra. Rồi làm theo sự hướng dẫn của bọn Cẩm Văn, dùng biểu cảm
dịu dàng nhất quay đầu lại nhin Diệu Dương, miệng thỏ thẻ kêu một tiếng
“Meo”.
Hắn nhất thời loạng choạng, hình như sắp ngã ra đến nơi,
hai con ngươi mắt nhìn chằm chằm vào vùng lưng lõa thể của tôi như thể
sắp rớt ra ngoài. Tên thủ vệ bên cạnh thấy hắn như vậy thì vội vàng quay đầu đi không dám nhìn. Diệu Dương vội vàng ho khẽ một tiếng, hỏi tôi:
“Cô làm gì thế?”
Tôi không trả lời câu hỏi của hắn, cố gắng nhớ lại tiếng mèo gọi bạn tình, rồi khàn giọng kêu “Meo, meo”
Diệu Dương trợn trừng mắt.
Tôi cố gắng học theo tuyệt chiêu tất sát “Dục cự hoàn nghênh” mà Hỷ Nương
truyền thụ, khẽ nghiêng người cho hắn nhìn một cái rồi lại lập tức quay
người đi, sau đó đưa tay lên tháo tóc, để xõa ra vai, rồi quay đầu lại
nhìn trộm hắn một cái, e thẹn cúi đầu, vân vê sợi tóc của mình, thấy hắn không có phản ứng gì, tôi lại nghiến răng, kêu lên một tiếng đầy tinh
thần hy sinh:
“Chủ nhân… meo…”
Diệu Dương chảy một giọt máu mũi, luôn miệng nói:
“Quá … quá đáng sợ. Manh Lang Xích La và Hồ Tiên đại nhân đều có thể gạt sang một bên rồi.”
Hình như Hỷ Nương từng nói làm tới mức này là Bích Thanh Thần Quân chắc chắn sẽ lao tới, phần còn lại để cho đối phương. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên tư thế đó rất lâu mà Diệu Dương chưa lao tới, tôi hơi sốt ruột, sợ mình
làm sai chỗ nào đó, vội vàng lục tìm trong ký ức phương pháp động phòng
mà Hỷ Nương đã dạy, nhưng bà chỉ dạy có một lần, rất nhiều thứ tôi đã
quên sạch sành sanh, tư thế cũng chỉ nhớ mỗi cái này. Trong hoàn cảnh
này, càng căng thẳng thì càng quên nhiều. Vô cùng thất bại.
Đáng
ghét! Nam nhân quả là một thứ phiền phức! Nếu là mèo thì cứ kêu gọi bạn
tình là được rồi, trong vòng phạm vi xung quanh đây, mèo đực mà nghe
thấy thì chắc chắn sẽ lao tới, làm gì có chuyện cứ đứng đực ra thế kia!
Đáng ghét quá!
Nghĩ ngợi mãi, tôi cảm thấy có thể do Diệu Dương
và Bích Thanh Thần Quân khác nhau, dạo trước hắn còn từng đóng giả nữ
nhân, nói không chừng hắn lại không phải nam nhân, thế nên dùng cách của Hỷ Nương không hữu hiệu, thế là tôi thay đổi phương thức, trực tiếp
dùng phương pháp của mèo, lăn lộn trên đất, giả bộ đáng yêu, vừa lăn lộn vừa chuyển động thân mình rồi kêu lên.
Diệu Dương hưng phấn tới đỏ bừng cả mặt, hắn bước lên một bước, dường như đang do dự.
Tôi
