hêm hả?” Sắc mặt Nhiếp Lạc càng ngấm ngầm.
Đám thuộc hạ đều sửng sốt, vậy ý
ông chủ Nhiếp là…
“Còn tính gì nữa? Coi như bọn họ
gặp may, chúng ta đi!” Trước khi Nhiếp Lạc xoay người cất bước, còn bỏ lại một
câu mắng chửi mơ hồ, “Mẹ kiếp, đồ thần kinh! Lấy ma túy ra làm kẹo để giành
giật, chả khác gì cảnh năm xưa giữa hai vợ chồng tôi!”
Đám thuộc hạ chẳng hiểu gì, chỉ ngơ
ngác nhìn nhau rồi lũ lượt nối đuôi kéo đi.
Khi Tư Nguyên theo nhóm cảnh sát
xông vào, Hình Tuế Kiến vẫn còn trong ngỡ ngàng. Với sự hiểu biết của gã về Nhiếp
Lạc, thì tên này thủ đoạn độc ác, vui buồn thất thường. Thế mà không ngờ hắn
lại bỏ qua cho bọn họ.
Khi Tư Nguyên nói với Hình Tuế Kiến
những lời đó, sắc mặt Hình Tuế Kiến tái mét xông ra ngoài. Có lẽ do tâm trí rối
loạn nên Hình Tuế Kiến mất đi sự cảnh giác thường thấy, không phát hiện Tư
Nguyên vẫn đang bám theo sau.
Anh thấy Hình Tuế Kiến vừa tăng tốc
vừa nói chuyện điện thoại. Khoảng một tiếng sau, Hình Tuế Kiến dừng xe bên
ngoài một ngôi biệt thự.
Tư Nguyên không dám hành động nông
nỗi, anh đứng ngoài cửa canh chừng rất lâu, mãi tới khi trong biệt thự vang lên
tiếng nổ súng, anh quyết định lập tức báo cảnh sát. Anh luồn vào bên trong,
thấy Hình Tuế Kiến mặc chiếc áo may ô nằm bên cạnh Kiều Duy Đóa. Còn Kiều Duy
Đóa mặc chiếc áo sơ mi nam, toàn thân bê bết máu.
Mặt Tư Nguyên tái xanh: “Đóa, em bị
thương hả?” Anh sốt ruột vọt tới trước mặt cô.
“Mau gọi xe cấp cứu đi, anh ấy bị
thương nặng lắm!” Kiều Duy Đóa lại không thèm nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe ngân
ngấn nước.
Tư Nguyên lập tức gọi tổng đài 120.
“Anh có đau không?” Kiều Duy Đóa vô
cùng lo lắng hỏi người đàn ông đang nằm trên đùi mình.
“Em đừng lo, anh chỉ bị thương
ngoài da thôi… anh không sao.” Hình Tuế Kiến gượng ép kéo khóe môi, đưa tay
vuốt ve gương mặt cô để trấn an, nhưng mỗi cử động đều đau đớn kịch liệt.
“Có phải bị thương ngoài da hay
không, cứ tới bệnh viện khám rồi sẽ biết!” Kiều Duy Đóa nắm tay gã, vừa tức
giận lại vừa đau lòng.
“Em đừng nhích tới nhích lui.” Hình
Tuế Kiến day day trán, có lẽ do tác dụng của thuốc phiện nên bây giờ đầu gã đau
như búa bổ.
Kiều Duy Đóa lập tức ngậm miệng ôm
chặt lấy gã, không dám động đậy gì nữa.
Cảnh sát vẫn tìm kiếm tội phạm khắp
nơi, còn Tư Nguyên thẫn thờ nhìn bọn họ. Xung quanh thật hỗn loạn, nhưng trên
người bọn họ phảng phất một nét đẹp khó có thể dùng ngôn từ để diễn tả. Bởi vì
đáy mắt cả hai chỉ có đối phương, không dung chứa bất luận kẻ nào.
Xe cứu thương tới, nhân viên cứu hộ
chuyển gã lên xe, Kiều Duy Đóa một tấc không rời, bám sát theo sau. Đến bệnh
viện, giường xe lăn được đưa tới, cô đỡ Hình Tuế Kiến lên giường bằng tâm trạng
hết sức chăm chú.
Tư Nguyên đi theo phía sau, ngơ
ngác nhìn bọn họ.
Hình Tuế Kiến được đẩy vào phòng
cấp cứu, cô bị cách ly bên ngoài nhưng cứ đứng lì trước cửa mà chẳng chịu rời
đi.
“Cô gái, trên người cô dính đầy
máu, cô mau đi thăm khám một chút!” Các cô y tá lướt ngang qua, thấy bộ dạng
nhếch nhác của cô đều cất lời khuyên nhủ, ấy vậy mà cô lại luôn lắc đầu.
“Cô gái, cô có thể nói cho chúng
tôi biết, rốt cuộc trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì?” Cảnh sát lại càng khó
lấy được lời khai, bởi vì cô chỉ chuyên chú nhìn đăm đăm cánh cửa phòng cấp
cứu.
Mãi đến lúc cánh cửa phòng cấp cứu
bật mở, cô lao tới như tên bắn cầm lấy bàn tay đặt dưới tấm chăn màu trắng.
“Anh đi chụp X-quang, Kiều Duy Đóa,
em mau đi khám để người ta bôi thuốc cho em!” Hình Tuế Kiến ráng giữ tinh thần
căn dặn.
Nửa bên mặt cô sưng vù, vả lại bị
Nhiếp Lạc đá trúng một cước thì chắc chắn bắp đùi và vùng bụng phải bầm tím,
chẳng biết có bị thương hay không?
Cô lắc đầu, nói: “Em không sao.”
“Em không nghe lời, thì anh cũng
không đi kiểm tra.” Hình Tuế Kiến nói.
“Em nghe lời anh!” Cô lập tức đáp.
Hình Tuế Kiến gật đầu, bấy giờ mới
đồng ý để nhân viên cứu hộ và cô tiếp tục đẩy mình tới phòng kiểm tra.
Tư Nguyên có cảm giác cổ họng mình
khô khốc. Thấy cô hết bận bịu, anh mới kéo cô qua cẩn thận kiểm tra vết thương
và bôi thuốc.
Khi chất sát trùng gây cảm giác ran
rát trên gò má và đôi môi, thì cô mới khôi phục tinh thần: “Tư Nguyên? Sao anh
lại ở đây?”
Sự ngỡ ngàng của cô khiến trái tim
Tư Nguyên khẽ lướt một tia khổ sở.
“Anh tới lâu rồi.” Do từ đầu tới
cuối, trong mắt cô không nhìn thấy anh.
Cô rũ mắt xuống, hối lỗi đến mức
không thốt nỗi thành lời.
Tư Nguyên đưa cô đi làm một vài
kiểm tra, trong suốt quá trình thăm khám, cô luôn hiện rõ vẻ bất an.
“Bác sĩ nói em chỉ bị vết bầm,
ngoài ra không có vấn đề gì.” Hình Tuế Kiến bảo vệ cô rất khá.
Quả nhiên mới vừa nghe vậy, cô lập
tức xoay người chạy ra canh chừng trước cửa phòng khám.
Một lát sau, Hình Tuế Kiến cũng
được đẩy ra.
“Tình trạng của anh ấy thế nào?” Cô
nôn nóng hỏi.
“Sau khi chụp X-quang, chúng tôi
phát hiện trên người anh ta có rất nhiều chỗ bị nứt xương.” Bác sĩ thông báo
với cô.
“Có cần… làm phẫu thuật không?” Cô
dè dặt hỏi.
“Trước mắt không cần thiết, nhưng
vết thương của anh ta khá nghiêm trọng, để tránh lưu lại di chứ
