a khỏi đây nên tôi mới giả vờ hợp tác với Nhiếp Lạc. Những việc em không
thích, tôi sẽ không làm nữa.” Gã hứa hẹn.
Những việc cô không thích, gã sẽ
không làm nữa? Trái tim Kiều Duy Đóa đập nhanh hơn, cô cố trấn tĩnh vờ như
không hiểu ánh mắt thỉnh cầu muốn được giải thích của gã.
“Kiều Duy Đóa, tôi thông suốt cả
rồi, tôi muốn được sống bên em! Không có ai khác mà chỉ có hai ta.” Gã vuốt ve
hàng chân mày rồi mái tóc của cô. Phải cố gắng tự chủ lắm gã mới kiềm chế được
mình đừng chạm vào cô nữa.
Kiều Duy Đóa từ ngỡ ngàng chuyển
sang phi thường im lặng, và nhìn gã không nhúc nhích.
“Tại sao?” Một lát sau, khóe môi cô
thốt lên câu nghi vấn này. Tại sao gã đột nhiên thay đổi ý định?
“Bởi tôi biết rằng em đã bắt đầu
yêu tôi, cho dẫu mai này em có thể sẽ hối hận. Thế nhưng nếu bây giờ không được
sống bên em, thì người lập tức hối hận đầu tiên sẽ là tôi.” Gã nói thật nghiêm
túc.
Vì vậy, xin hãy tha thứ cho sự ích
kỷ của gã, gã thực sự không thể rời xa cô thêm một lần nữa.
“Bây giờ em có đồng ý không?” Gã
hỏi thận trọng vô cùng.
Cô không gật đầu ngay mà lại hỏi
một câu rất hẹp hòi: “Chừng nào anh ly hôn với Trần Ôn Ngọc?”
Gã bật cười, tất cả mọi căng thẳng
đều tan rã. Rốt cuộc gã không còn kiềm chế được nữa, ở giây kế tiếp, gã cúi
xuống kéo cô vào ngực mình và hôn lên môi cô nồng nàn.
Giờ đây nụ hôn trở nên nóng bỏng
như một ngọn lửa cháy lan ra cả cánh đồng, đem cô thiêu rụi từ đầu tới chân.
Chẳng biết từ khi nào thì gã đã ép
cô sát vào vách tường, đôi môi ngỗ ngược đã hôn đủ cánh môi cô và bắt đầu mất
kiềm chế di chuyển xuống cắn mút trên vùng cổ. Bởi vì quá xúc động, nên giờ
phút này bọn họ khao khát nhiều hơn.
“Đừng mặc quần áo của người chết,
anh không thích!” Trong nháy mắt, gã đã cởi phăng chiếc áo ngủ bằng lụa của cô.
Cơ thể cô ngay tức khắc lõa lồ
trong không khí.
Tiếp theo, gã thoăn thoắt cởi bỏ
chiếc áo ngực của cô ra. Gã không thích Kiều Duy Đóa biến thành người khác, cực
kỳ không thích. Gã cúi xuống in lại dấu vết và ngọn lửa của riêng mình.
Ngọn lửa ham muốn ấy thiêu rụi mọi
lý trí, làm nhịp tim cả hai đập dồn dập. Trong phút chốc, lửa cháy rừng đã lan
ra cánh đồng và vượt ngoài tầm kiểm soát.
Cả hai đều túa mồ hôi, những giọt
mồ hôi ấy nóng như phỏng.
Kiều Duy Đóa bám chặt lấy gã, bật
tiếng rên rỉ run rẩy. Còn gã không một chút chần chừ cởi bỏ sợi dây nịt, chẳng
hề cho cô có cơ hội để phản đối mà lập tức đem bản thân mình đâm mạnh vào cơ
thể cô.
Vì chưa được chuẩn bị sẵn sàng
khiến cô thấy hơi đau, nhưng nhiều hơn hết chính là cảm giác được lấp đầy đã
đánh mất từ lâu, nó suýt khiến hai người nổi điên.
“Em yêu, em đã ngủ chưa?” Đúng lúc
này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.
Hình Tuế Kiến công chiếm khí thế
trong cơ thể cô, còn Kiều Duy Đóa cắn vào bả vai săn chắc của gã để ngăn mình
đừng bật tiếng rên rỉ. Cao trào mãnh liệt đang vẫy tay chào đón họ phía trước,
khoái cảm dữ dội đang càn quét hai người…
“Em yêu, em ngủ chưa?” Đúng lúc
này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.
Cả cô và gã đều cứng đờ. Khoảnh
khắc sắp đạt cao trào mà bị người ta gõ cửa, chẳng khác gì cơ thể đang bỏng
cháy thì giữa đũng quần bị người ta ướp đá lạnh!
“Em yêu?” Nhiếp Lạc lại gõ cửa.
“Anh mau trốn đi!” Kiều Duy Đóa
khôi phục tinh thần, đẩy vật căng cứng đang ra vào trong cơ thể, bất chấp việc
quần áo mình trông rất xốc xếch mà vội vã kéo quần gã lên, nhưng cái
phẹc-mơ-tua lại bị mắc kẹt.
Hình Tuế Kiến hít sâu một hơi, dưới
tác dụng của rượu khiến gã rất liều lĩnh, nhưng gã buộc mình phải giữ bình
tĩnh, “Chúng ta cùng leo lên!” Nói xong, gã nhấc cô lên cao với ý định giấu cô
vào lỗ thông gió trên trần nhà.
“Không đủ thời gian đâu!” Cô đẩy gã
vào một căn phòng khác, “Em sẽ nghĩ cách đuổi anh ta, anh trốn trong này trước
đi!” Nếu Nhiếp Lạc phát hiện cô mất tích sẽ càng thêm rắc rối.
Hình Tuế Kiến cau mày, tuy rằng làm
đàn ông phải biết ứng phó với từng tình hình cụ thể, nhưng cảm giác này vẫn
khiến gã hỏng bét.
“Khoan đã.” Gã gọi cô lại, tự tay
mặc chiếc áo ngực và kéo chiếc váy thẳng thớm giúp cô, “Gặp bất kỳ trường hợp
nào em cũng đừng cố gắng, hãy kêu cứu và anh sẽ tới ngay!”
Thế nhưng cô lại lắc đầu, “Không,
dưới bất kỳ tình huống nào anh cũng đừng xông ra, em có thể tự bảo vệ mình.” Gã
lao ra sẽ gặp hậu quả rất nghiêm trọng, chỉ cần giữ bình tĩnh thì hai người
không nguy hiểm tính mạng, cùng lắm cô bị người ta…
Nghe vậy, gã bất ngờ dùng sức ép cô
vào phần dưới của mình, để cô cảm thấy nơi đó vẫn còn ham muốn tràn trề, “Kiều
Duy Đóa, nhớ cho kỹ, từ nay về sau em hoàn toàn thuộc về anh!” Bất kể tâm hồn
hay thể xác, cô đều thuộc về gã và gã không cho bất cứ ai dòm ngó!
Cô nhìn gã. Người ta nói trong thế
giới của tình yêu, cần phải có một bên cố chấp và một bên nhu thuận thì mới duy
trì được trạng thái cân bằng. Thế nhưng giữa bọn họ không thể ‘cân bằng’ được,
bởi vì đối diện với hiểm nguy trước mắt, bọn họ sẽ không vâng lời của đối
phương, mà ngược lại sẽ dùng cách của mình để bảo vệ đối phương.
“Được, em biết rồi, nếu gặp nguy
hiểm em