Hoa Lửa

Hoa Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328971

Bình chọn: 9.5.00/10/897 lượt.

gọc săn sóc an ủi.

Công ty bảo đảm của hắn hai năm nay thực sự phát triển rất mạnh, hai giới hắc bạch đều có người của hắn, công ty có liên quan tới tất cả các hoạt động buôn bán của thành phố Ôn.

Nhưng sự nghiệp của hắn phát triển không thể không kể đến công lao của những người như Ôn Ngọc, Tiểu Béo, và Sài Nhân.

Nếu không có bọn họ, công ty sẽ không thể thành lập thuận lợi như vậy, nếu không có bọn họ, hắn cũng không có khả năng tham gia vào "trận chiến" tài chính đẫm máu này, càng không có khả năng trở thành Hình lão đại của ngày hôm nay.

"Đàm Thành, mười triệu USD, lãi hàng tháng là một mao." Ôn Ngọc cũng là cổ đông công ty, có quyền lợi được biết thành quả đêm nay.

"Tốt quá! Sau này em sẽ theo dõi việc này!" Ôn Ngọc mặt giãn ra sung sướng.

Trong ba năm nay, Ôn Ngọc không những chăm sóc cẩn thận cho cuộc sống sinh hoạt của hắn, mà còn là một người "vợ hiền" trong sự nghiệp của hắn .

Cho nên, có rất nhiều người ở trước mặt hay sau lưng đều gọi Ôn Ngọc là chị dâu, còn cô ta cũng chưa bao giờ giải thích. Tất cả những dè dặt cẩn trọng, nhút nhát do dự, đều là bởi vì không nắm chắc và bất an.

Người nhà là như vậy, cho dù có tức giận, nhưng ở trong lòng vẫn luôn bảo vệ bạn.

Ngày hôm sau, mưa dầm vẫn kéo dài.

Tư Nguyên vừa lái xe, vừa dùng tai nghe trò chuyện với cô: "Buổi sáng Tiểu Lộng nhìn thấy em có vui không?"

"Cũng bình thường." Cô nói chuyện vẫn luôn không nhanh không chậm như vậy, "Không chịu đến trường, chỉ đồng ý đi khi em chờ con bé tan học." Hôm nay khó có được một ngày nghỉ ngơi, cô đang bận rộn dọn dẹp phòng cho Tiểu Lộng, chuẩn bị đồ dùng hàng ngày.

A, chỉ bình thường thôi sao? Tư Nguyên bất giác nở nụ cười. Ở trước mặt anh, Tiểu Lộng luôn ríu rít giống như một chú chim sẻ, nhưng ở trước mặt cô, con bé ngược lại có chút do dự, thận trọng, hướng nội.

Anh nghĩ có lẽ chỉ có mình mới hiểu được tâm tình của Tiểu Lộng.

Tất cả những dè dặt cẩn trọng, nhút nhát do dự, đều là bởi vì không nắm chắc và bất an.

Một đứa trẻ mới mười hai tuổi nhưng đã vô cùng hiểu chuyện.

"Đợi con bé tan học, rồi anh cũng đến." Có lẽ có sự hiện diện của anh, Tiểu Lộng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Cô suy nghĩ một chút, "Vâng."

Ở đầu dây bên kia anh đang mỉm cười, cô cũng vậy.

Cô hiểu sự quan tâm của anh.

Anh cũng biết cô tin tưởng anh.

"Ừ, buổi tối ăn lẩu, được không?" Qua một lúc, cô lên tiếng phá tan sự im lặng.

"Được, ăn lẩu cũng vui đấy." Anh đồng ý.

Cho dù hiện tại đã sắp vào hạ, thật sự không phải là mùa thích hợp để ăn lẩu.

"Được, quyết định như vậy nhé." Tay nghề của cô cũng không tốt, quá tệ thì đúng hơn, cô không muốn bêu xấu trước mặt anh.

Bởi vì để ý, cho nên luôn hi vọng bản thân ở Tư Nguyên trước mặt, có thể càng hoàn mĩ hơn.

Cho dù, thực ra cô không phải là người hoàn mỹ, đặc biệt là từ sau khi chuyện kia xảy ra, cuộc sống của cô đã sớm nhiễm bẩn không thể tẩy sạch nổi.

"Được, anh sẽ mua hoa quả."

Tâm tình của anh vô cùng tốt, nhưng cũng không duy trì được bao lâu, tai nghe còn chưa tháo xuống, lại có một cuộc điện

thoại khác gọi tới.

"Nghe nói em lại xem mặt thất bại !" Đối phương trực tiếp chất vấn, "Rốt cuộc em đang làm cái gì thế? Mới sáng sớm chị đã bị người ta mắng cho một trận, nói em đi xem mặt không chỉ điện thoại không ngừng gọi đến, mà còn bỏ chạy giữa đường nữa!

Không phải em đang cố ý đấy chứ? Em có biết không em làm như vậy, thật khiến cho người giới thiệu như chị và anh rể em mất mặt."

Giọng nói của Tư Nguyên vẫn rất ôn hòa, nhưng nụ cười đã thay đổi, "Chị cả, em xin lỗi, lúc đó em thực sự có chuyện quan trọng."

"Chuyện quan trọng ư? Còn không phải chuyện của Kiều Duy Đóa sao!" Người chị cả hừ lạnh.

Anh im lặng.

"Chị nói này rốt cuộc em đang làm cái gì thế, em và cô ta không thân cũng chẳng quen, tại sao em phải để tâm đến cô ta như vậy? !" Người chị cả bất mãn thốt lên "Rốt cuộc em có ý hay không có ý với cô ta đây?"

"Chị muốn nghe em nói thật sao?" Chị ấy thật sự muốn nghe sao?

"Em…" Người chị cả cũng là người thông minh hiểu được đi một bước xem ba bước, càng hiểu được sự cân nhắc giữa lợi và hại, "Chị đã hỏi gì đến chuyện của bạn em ư."

Anh thản nhiên nhếch môi, "Chị cả, em sẽ gửi tin nhắn xin lỗi Trương tiểu thư, không để cho chị và anh rể khó xử nữa."

"Xin lỗi có ích lợi gì chứ, hiện giờ kiểm sát trưởng Trương đối với em ấn tượng rất tệ, sẽ không có lần hẹn thứ hai với em nữa đâu!" Người chị cả tuy vẫn còn đang nổi nóng, nhưng giọng điệu đã ôn hòa đi rất nhiều.

Sẽ không có lần hẹn thứ hai...tự đáy lòng anh cảm thấy vui sướng.

Anh ra vẻ thở dài, "Em và Trương tiểu thư không có duyên phận, có miễn cưỡng cũng không đến được với nhau."

Nghe anh nói như vậy người chị cả cũng đáp lại, "Quên đi, kiểm sát trưởng Trương kia cũng chỉ hơi nổi nóng một chút với chị thôi, cũng nhờ chuyện tối qua của em mà chị thông suốt, chị cũng không có cảm tình gì với loại người lòng dạ hẹp hòi này."

Anh cười, nghe chị cả nói như vậy, tâm tình anh cũng thả lỏng hơn rất nhiều.

Người nhà là như vậy, cho dù có tức giận, nhưng ở trong lòng vẫn luôn bảo vệ


Pair of Vintage Old School Fru