đã tiến vào trạng thái thiền định tĩnh tâm, nếu đừng để ý tới bàn tay đang
gõ trật nhịp tiết tấu bài hát ‘Sơn ca’.
“A, um, a, um…” Phòng kế bên vẫn
kêu to hết sức.
Khóe môi tươi cười của Hình Tuế
Kiến hết cứng rồi lại lạnh.
Mẹ kiếp, gã bắt đầu hơi nóng lên
rồi.
“Em làm gì khiến bọn họ tự dưng
‘mạnh mẽ’ như vậy?” Thật quái đản, âm thanh này còn vang dội hơn ban nãy, rõ
ràng đang cố tình thị uy.
“Tôi chỉ cảnh cáo bọn họ, nếu cứ
tiếp tục rên rỉ nữa thì tôi sẽ báo cảnh sát.” Giọng điệu cô nhàn nhạt.
Nào ngờ lại biến thành như vậy.
“Kiều Duy Đóa, em không biết là
đừng nên khiêu khích đàn ông trong tình huống đó sao?” Hình Tuế Kiến day trán.
Cô mở choàng mắt, hếch cằm, duỗi
bàn tay mềm tắt nút nghe nhạc, “Khiêu khích thì thế nào?”
Đôi mắt trong veo của cô quan sát
gã chăm chú, đôi đồng tử lấp lánh thứ ánh sáng quái đản.
Cả người Hình Tuế Kiến khô nóng,
nãy giờ trên người gã vẫn mặc mỗi chiếc quần lót ẩm ướt nổi cồm cộm, giữa đũng
quần căng phồng thật khó mà che giấu.
Gã cố tình đi bơi cho cạn kiệt sức
lực, thế nhưng hiệu quả chẳng những không cao mà còn trông khó coi. Mỗi tế bào
trên cơ thể gã đều khao khát chiếm giữ Kiều Duy Đóa, khao khát đến nhức nhối.
Gã thật nỗ lực mới di chuyển được
tầm mắt, buộc mình phải lấy lại tỉnh táo để lảnh qua chuyện khác: “Vừa rồi có
ai gọi điện cho tôi không?”
“Có, một phụ nữ tên Phương Nhu.” Cô
khẽ nhếch môi cười khẩy.
Phương Nhu?
“Cô ấy nói gì?” Gã nhíu mày.
Tử Tử vào tuổi này rất dễ sinh
bệnh, không ho hen thì cũng nóng sốt. Giờ này mà Phương Nhu còn gọi điện tới,
chắc Tử Tử đã xảy ra chuyện.
“Chị ta nói con chị ta phát sốt,
kêu anh chạy tới đó.” Kiều Duy Đóa ngoài cười nhưng trong không cười, đáp lời.
“Vậy em nói sao?” Gã thấy cô là lạ.
“Tôi nói anh đang bận rộn, đang bị
thèm khát đốt cháy nên đi bơi rồi, chắc không quan tâm tới chị ta được.” Cô
nhún vai.
“Kiều Duy Đóa, em…” Hình Tuế Kiến
chết sững.
Đòi mạng! Những lời thầm kín này mà
cô đi nói với Phương Nhu, thật quá xấu hổ.
“Tôi nói dối sao?” Cô lạnh lùng hỏi
lại, còn cố tình quét mắt xuống đũng quần với bằng chứng vô cùng xác thực của
gã.
Cô không nói dối! Gã rất rạo rực,
chết tiệt, cô chả nói dối câu nào, gã quả thực sắp bị ham muốn thiêu chết rồi.
“Trễ rồi, em ngủ sớm đi, tôi gọi
điện cho bạn mình một chút.” Gã lướt ngang qua cô, vói lấy chiếc điện thoại.
Cô không dày vò gã, mới làm gã có
cách lấy lại tỉnh táo.
Gã ngồi xuống phần giường chính
giữa cầm điện thoại bấm số, sau vài tiếng chuông thì có người bắt máy.
“Phương Nhu hả? Vừa rồi cô tìm tôi
có việc gì?”
Kiều Duy Đóa bị ‘bỏ bơ vơ’, cô ngồi
đó nhìn gã chòng chọc và cười khẩy. Quả nhiên lúc nói chuyện điện thoại, gã để
lộ cái thần sắc hiền lành dối trá. Người phụ nữ kia dường như thực sự được
hưởng đãi ngộ đặc biệt.
“Tử Tử lại phát sốt à? Tình hình
thằng bé ra sao rồi?”
Nhìn vẻ lo lắng của gã, làm hơi thở
cô phát ra những tiếng hừ lạnh. Cô xoay người đưa lưng về phía gã, bắt đầu cởi
chiếc áo len mới mặc vào ban nãy. Hình Tuế Kiến đang nghe điện thoại thì toàn
thân bỗng căng thẳng, gã nắm điện thoại rồi từ từ nhìn đăm đăm vào tấm lưng
trần của cô.
Kiều Duy Đóa vòng tay ra sau lưng
thong thả cởi khuy áo lót, kéo chiếc áo ngực màu đỏ đặt qua một bên. Hình Tuế
Kiến nhìn người đàn bà tự nhiên thoải mái đưa lưng về phía mình thay quần áo,
rồi bình tĩnh nhìn cái áo ngực màu đỏ, mà chẳng còn nghe bên kia đầu dây Phương
Nhu đang nói gì.
Khi đối phương gọi vài tiếng, gã
mới lấy lại tinh thần, “Phương Nhu… tôi xin lỗi… bây giờ tôi không tới chỗ cô
được.” Trước tiên không bàn đến việc từ đây chạy về nội thành ít nhất cũng mất
hai tiếng. Quan trọng là, hiện giờ gã không thể để Kiều Duy Đóa ở một mình. Và
có lẽ, đây là cơ hội chung sống duy nhất của bọn họ trong cuộc đời này.
Nghe gã từ chối người phụ nữ kia,
khóe môi Kiều Duy Đóa khẽ cong lên. Bấy giờ cô mới lấy chiếc áo T-shirt của gã
tròng vào người. Tuy nhiên, sau khi gác máy thì gã lại gọi vào một số điện
thoại khác.
“Khoái Ngủ, cậu có thể giúp tôi một
việc được không? Bây giờ Tử Tử đang cấp cứu trong bệnh viện, chắc phải truyền
nước biển. Cậu giúp tôi vào bệnh viện đỡ đần cho Phương Nhu nhé? Tôi sợ một
mình cô ấy không ứng phó nổi, bây giờ cô ấy đang ở bệnh viện Nhi Đồng, khoa…”
Sắc mặt Kiều Duy Đóa trầm xuống, gã
chưa kịp nói xong thì điện thoại đã bị cướp đi.
“Kiều Duy Đóa, em đừng phá phách,
trả điện thoại lại cho tôi.” Gã còn chưa nói cho Khoái Ngủ biết vị trí chính
xác của Phương Nhu.
Cô híp mắt, hếch cằm nói: “Anh chưa
trả lời câu hỏi của tôi trước đó.”
Chiếc áo T-shirt của gã không dày,
dù không ra ánh sáng mà vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy nụ hoa chĩa thẳng qua lớp
vải.
Chết tiệt, cô không mặc đồ lót. Sự
quyến rũ rực lửa ấy làm gã không dám nhìn lâu.
“Câu hỏi gì?” Gã chẳng còn tâm trí
nào để nghĩ tới điện với chả thoại.
“Khiêu – khích – thì – sao?” Cô cố
tình lặp lại từng chữ.
Con ngươi sâu thẳm của gã nheo lại
nguy hiểm, đôi mắt sáng rực bắn thẳng về phía cô, vòm ngực dần dần đập kịch
liệt. Đây là cô đang cố tình trê