ng
không rảnh để tranh cãi. Cô không muốn tranh cãi, chỉ cần cô có một chút phản
ứng kịch liệt thì nó đã chứng tỏ cô rất để ý. Nếu cô để ý, đồng nghĩa với việc
cô đã thua.
Cô thua không còn gì để mất! Mất đi
sự kiêu ngạo của cô, mất lòng tự trọng của cô và mất luôn cả… trái tim cô. Bởi
hiện giờ cô như đang lơ lửng trên vách núi cao sắp ngã, một khi ngã xuống thì
đồng nghĩa với muôn đời không trở lại được.
Cô đạp chân lên bậc tam cấp cuối
cùng.
“Em quay lại đây cho tôi!” Gã gầm
gừ, cơn tức giận luôn đè nén rốt cuộc ào ào vọt lên.
Nếu bây giờ cô dám bước ra khỏi
cánh cửa này để đi tìm người tình cũ, gã sẽ không bỏ qua cho cô!
Cô không hề trả lời. Bởi vì, mỗi
câu nói đều cần có sức lực, mỗi đốm lửa phải chiếu rọi bản thân mình trước, thế
nhưng giờ đây cô đã mệt nhoài kiệt sức.
Cô đi tới thẳng phòng của con gái.
Không sao cả, trước nay người cô
thực sự quan tâm tới rất ít và bây giờ họ đều sống khỏe mạnh bên cạnh cô, cô
chẳng việc gì phải sợ! Còn Hình Tuế Kiến? Gã chỉ là một nỗi đau ngoài lề trong
lòng cô.
‘Kẹt’, cánh cửa phòng của Tiểu Lộng
khe khẽ mở ra và cũng nhẹ nhàng khép lại.
Hình Tuế Kiến lạnh lẽo nhìn chằm
chằm về phía cô, vậy cô không đi khỏi nhà mà chỉ tới phòng của con gái? Gã đợi
thêm nửa tiếng sau mà vẫn không thấy cô bước ra khỏi phòng Tiểu Lộng.
Vậy tối nay gã có thể yên tâm ngon
giấc? Nhưng gã chỉ nằm lẻ loi một mình trên giường? Trái tim gã vừa nhẹ nhàng
nới lỏng vừa có chút mất mát, gã đã quen có cô làm bạn bên gối.
Ngập ngừng một lát, Hình Tuế Kiến
vẫn đi xuống lầu và khe khẽ đẩy cửa phòng con gái ra.
Phòng của Tiểu Lộng thắp ngọn đèn
vàng nhạt, còn cô nằm ngủ bên cạnh con gái.
Cơn tức giận lòng gã bất chợt bị bẻ
gẫy nhưng vẫn chưa tiêu tan, gã lạnh nhạt liếc nhìn cảnh tượng kia. Cô mệt mỏi
cuộn tròn người với tư thế hai chân cong lên, hai tay ôm lấy mình và dựa vào
Tiểu Lộng đang ngủ say sưa bên cạnh.
Đây không phải lần đầu gã nhìn thấy
tư thế ngủ này, khi hai người mới sống chung, nửa đêm thức giấc gã luôn phát
hiện cô co rúm thành một cụm. Đó là tại sao gã luôn ôm cô để truyền hơi ấm của
mình cho cô, dẫu rằng trước nay cô chưa từng hiếm lạ.
Một lớn một nhỏ nằm trên giường,
nhưng trong mắt gã, cô giống hệt như một đứa trẻ. Một đứa trẻ luôn bốc đồng,
ngang ngạnh nhưng rất thiếu cảm giác an toàn.
Mắt cô khép chặt, dường như đang
ngủ rất say.
Gã bước vào phòng tìm cái remote
control chỉnh nhiệt độ máy lạnh lên cao. Người đàn bà này rất sợ lạnh, dù ngày
hè nóng bức ra sao, chỉ cần mở nhiệt độ máy lạnh thấp một chút thì chân tay cô
sẽ lạnh cóng. Mùa đông chưa tới mà gã đã lo rầu, cô phải sống thế nào cho qua
mùa đông?
Gã khẽ khàng đóng cửa mà không hề
phát hiện, khi cánh cửa vừa khép thì cô cũng từ từ mở mắt.
Đôi mắt trong veo bỗng hóa trống
rỗng.
Ngày thứ hai khi Hình Tuế Kiến thức
dậy, thì Kiều Duy Đóa đã đưa Tiểu Lộng tới trường báo danh, sắp xếp chỗ ở và chờ
học quân sự.
Gã bị Que Củi lôi kéo tới tận khuya
mới về, lúc vào nhà mới biết cô đã nằm ngủ trong phòng của Tiểu Lộng.
Hai người không bất kỳ cơ hội nào
để xuất hiện cùng nhau.
Ngày thứ ba rồi ngày thứ tư…
Bên gối thiếu hơi ấm của đối
phương, nên buổi sáng thức giấc cả người gã rất bực dọc.
Gã xuống lầu, trên bàn cơm cô vừa
xem báo vừa chậm rãi dùng bữa. Nhưng giống như ba ngày qua, trên bàn chỉ có
phần ăn dành cho một người.
“Kiều Duy Đóa, em đang làm gì?” Rốt
cuộc gã kiềm chế hết nổi nên ngồi trước mặt cô chất vấn, bây giờ cô muốn lãnh
đạm bạo lực với gã sao?
“Có việc gì à?” Cô hỏi khách sáo,
lý trí và xa xách.
Cô càng làm như vậy càng khiến gã
tức giận. Gã lạnh lùng gằn từng chữ, “Em ngủ giường riêng mà không nói với tôi,
nấu điểm tâm cũng thiếu phần tôi. Kiều Duy Đóa, phải chăng em đang cố tình bài
xích tôi?” Đừng hòng phủ nhận, gã chưa bị mù!
Rất bất thường, vô cùng bất thường,
từ hôm cô về trễ tới giờ thì mọi thứ đều trở nên bất thường. Thảm thương nhất
là, cô rõ ràng chẳng hề làm gì, nhưng Hình Tuế Kiến lại phát hiện bản thân mình
ở trước mặt cô cứ như đang trong trạng thái bị đánh đòn.
Cô không ngước lên mà lật tờ báo
sang trang khác, tiếp tục đọc và bình thản nói: “Bây giờ tôi đang mang thai nên
cần nghỉ ngơi nhiều, không thích hợp nửa đêm khuya khoắc còn nghe tiếng ngáy
như sấm bên tai, nó làm tôi rất khó chịu.”
Gì cơ, gã có ngáy ngủ à? Sao gã lại
không biết? Lý do này thật hoàn hảo! Cứ nói thẳng toạc là cô ghét gã đi! Hay
lắm, gã cũng chả ưa phải ôm cô ngủ mà như ôm xác một cương thi!
“Vậy điểm tâm đâu? Em giải thích
thế nào?” Gã cười gằn.
Mấy ngày nay cô chỉ nấu một phần,
có cần phải quái gở như vậy không?
Lúc này Kiều Duy Đóa không biện
bạch mà cất giọng đều đều, “Tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc anh.”
Câu nói này của cô khiến gã tức đến
độ muốn xuất huyết não. Vớ vẩn thật, sắp thành vợ gã rồi mà sao cô dám nói
không có nghĩa vụ chăm sóc gã? Xem ra, cô chẳng hề có ý thức về điều này!
Trái tim Hình Tuế Kiến phát rét,
đúng lúc đó thì điện thoại của gã reo lên.
“A Kiến, em mới nấu điểm tâm xong, chúng
ta cùng ăn chung nhé