ện giờ trừ bỏ tay đang ôm tiểu Phồn Thịnh, phía sau còn có Tiểu Đông cùng Tiểu Hạ, tổng cộng bốn người, không sợ.
“Tú nhi biểu muội.”
Tú nhi vẫn như trước không đáp lại, trực tiếp ngồi xuống một chỗ khác bên bàn đá, “Thế nào đến trà cũng không có, Tiểu Đông?”
Tiểu Đông cả kinh, “Thiếu phu nhân hiện ăn đồ do ma ma nấu, chúng ta chỉ ở đây hóng gió một chút, không mang theo trà.”
“Ta đây muốn uống, ngươi không thể đi lấy sao? Vẫn là cảm thấy chỉ cần hầu hạ thiếu phu nhân của các ngươi là được rồi, những chuyện khác đều không cần sao?”
“Là lão phu nhân ra lệnh cho chúng ta đi theo thiếu phu nhân, nếu tùy tiện rời khỏi, lão phu nhân trách mắng xuống chúng ta đảm đương không nổi.”
“Lấy nãi nãi ra dọa ta?” Vu Tú nhi lạnh lùng nhìn Tiểu Đông, “Ta chút nữa đi nói chuyện với Vinh bá. Hỏi hắn chọn nha đầu kiểu gì, ta đây tốt xấu cũng là biểu tiểu thư, bất quá chỉ muốn uống chén trà, ngươi lại dám nói lại ta, nha đầu một chút quy củ cũng không có như ngươi giữ lại làm gì chứ.”
“Biểu tiểu thư...”
“Tiểu Đông, đừng nói nữa.” Hoa Khai cắt ngang các nàng, “Đi lấy trà, nhanh đi.”
Vu Tú nhi nhìn bóng dáng Tiểu Đông vội vã rời khỏi, nhìn không được hừ một tiếng (lại hừ a! con mụ này suốt ngày chỉ biết hừ)
“Biểu muội có việc gì sao?”
“Ta làm gì có việc gì, tiểu viện lớn như vậy, ta không thể tới sao? Hay nãi nãi nói tiểu viện này sau này là của ngươi, muốn tới thì phải báo trước một tiếng?”
Ai... “Ngươi biết rõ ta không có ý đó”
“Ta làm sao biết được ý tứ của ngươi?” Vu Tú nhi mặt không biết tình lên tiếng: “Ta chỉ là con gái nông gia bình thường, làm sao biết được ý tưởng của thiên kim tiểu thư.”
Hoa Khai giật mình, vừa mới không phải nói đến hoa viên uống trà sao? Thế nào lại nhảy sang chuyện nữ nhi nông gia cùng thiên kim tiểu thư?
Đọi chút, Tú nhi giận dỗi, chắc không phải là vì tự ti đi?
Không muốn thì không thấy, một khi đã suy nghĩ như thế, liền có cảm giác đúng là như vậy.
“Mặc kệ ngươi giận dỗi cái gì, cũng không phải do ta gây ra cho ngươi, ngươi cũng tự hiểu được, bước vào Thượng Quan gia đã hơn một năm, ta cũng nể mặt ngươi, cũng chưa từng cảm thấy chính mình cao cao tại thượng.” Hoa Khai đứng dậy, “Ngươi đối với ta không tốt, ta cũng không muốn hai người lớn nhỏ dọa đến Phồn Thịnh, ta muốn trở về biệt viện.”
“Hà Thược Ước ngươi – ”
“Ngươi phải gọi ta là biểu tẩu.” Hoa Khai sửa miệng nàng.
“Ta mới không cần gọi ngươi là biểu tẩu.” Cho dù nàng ta đã thành thân với Vũ Nguyệt ca, cho dù nàng ta sinh hạ hài tử, nàng cũng tuyệt đối không gọi nàng ta như vậy, “Trước đây ta không gọi, sau này cũng sẽ không.”
“Tùy ngươi muốn gọi thế nào cũng được, ngươi thích, có bảo ta biểu ca ta cũng đáp ứng ngươi.” Hoa Khai nghĩ một chút vẫn không nhịn được nói: “Mặc kệ ngươi có thích hay không, có mong muốn hay không, ta vẫn là biểu tẩu của ngươi, chúng ta là người một nhà, phải tập làm quen cho tốt đi.”
Nói xong, nàng rời khỏi, lưu lại một mình Tú nhi ngồi trong lương đình.
Người một nhà?
Cách nói kỳ quái, nhưng lại, giống như điều nàng vẫn luôn theo đuổi.
Vừa vào hạ, trúc hồ đặc biệt nắng
Hơn nữa lúc chạng vạng. Mặt trời lặn ánh tà dương, vài chiếc thuyền trên nước tĩnh lặng quay về, gần bờ có mấy thuyền đánh cá đang sỡ cá, vừa thanh tĩnh, cũng là nhân gian.
Thượng Quan Vũ Nguyệt lúc này đặc biệt thích muốn đi du hồ.
Có lúc đi cùng năm ba bàng hữu tốt cùng mấy cô nương xướng khúc, có lúc thì chỉ mình hắn cùng Vịnh Thi, cũng nhiều lúc. là dẫn mấy tâm phúc trọng yếu ở trên thuyền bàn bạc chuyện buôn bán, tóm lại, trời không một gơn mây, luôn làm lòng người vui vẻ thoải mái.
“A Nghĩa nói, hắn nghĩ thiếu gia đã quên là có thuyền chờ ở bờ trúc hồ.” Vĩnh Bảo cười, “Trung thực mà nói, ta còn tưởng ngươi đã đổi tính, không thích du hồ.”
“Trúc Hồ đẹp như vậy, sao có khả năng không thích chứ.” Thượng Quan Vũ Nguyệt cười cười, “Chỉ có điều so với cảnh đẹp của Trúc hồ, nhi tử của ta càng đáng yêu hơn.”
Năm nay bởi vì có thêm tiểu Phồn Thịnh, thân là phụ thân, mỗi ngày đều về nhà nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ của con, cho đến giữa mùa hạ mới lần đầu tiên đi – mặc dù đứa nhỏ này trước mắt mới đang bú sữa, nhưng đã có tài nghệ thu được bà nội cùng nương tán thưởng cực kì, thỉnh thoảng bập bẹ chút âm thanh, cũng khiến hai người vui mừng khôn xiết.
“Bất quá nghĩ lại, mới hơn một năm thôi.” Vĩnh Bảo nhớ lần này đi thuyền, đại khái là sau khi Thượng Quan Vũ Nguyệt thành hôn không bao lâu, khi ấy hắn nói muốn giải buồn, hiện nhìn hắn mỗi ngày đều về phủ sớm, Hà gia thiên kim thực sự có biện pháp.
Thượng Quan Vũ Nguyệt đứng ở đầu thuyền nhìn, hỏi: “Thế nào lại không bắt đầu đi?”
“Không phải đanh đợi Vịnh Thi cô nương sao?”
“Vịnh Thi? Ta không cho người gọi nàng.”
Thượng Quan Vũ Nguyệt khẽ nâng mày, nhất định là do A Nghĩa tự chủ trương.
Thuyền này vẫn là do A Nghĩa trông nom, kể từ khi chính mình quen biết Vịnh Thi, mỗi khi du thuyền đều hẹn nàng tới làm bạn, cho nên lần này đại khái là “có ý thương xót”, Chính mình chạy tới.
Vĩnh Tề cùng lúc cũng nghĩ tới, “Vẫn ta bảo người đi báo cho Vịnh Thi cô nương b