Hoa Khai

Hoa Khai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324223

Bình chọn: 9.00/10/422 lượt.

ạnh, đến lúc tuyết rời nhiều thì tính sao?

Hoa Khai càng nghĩ càng khổ sở, đôi mắt phiếm hồng, nước mắt liền chảy xuống.

Trên người nàng không có ngân lượng, nghĩ một chút, liền gỡ đôi vòng ngọc trên tay, đưa cho nữ ni cô, “Cầu... cầu sư phụ một việc.”

“Thiếu phu nhân cứ nói.”

“Xin sư phụ đổi thành kim ngân, mua thêm y phục trang bị cho các sư phụ.”

Nữ ni cô nghĩ một chút, đã hiểu – thiếu phu nhân là muốn chăm sóc cho đôi huynh muội họ Uông kia, nhưng không tiện ra mặt, cho nên mới nghĩ ra cách này.

“Thiếu phu nhân yên tâm.”

Lão phu nhân chờ ở đại đường thấy tức phụ đi tới sắc mặt tái nhợt, hốc mắt phiếm hồng, giống như vừa khóc xong, nghĩ nàng trong người không khỏe, thật sự đau lòng, vội gọi người tới, một đoàn dẹp đường hồi phủ.

*********

Mấy ngày sau, Hoa Khai đi theo Thượng Quan Vũ Nguyệt, gần đây thường mơ thấy cha mẹ, muốn về nhà một chuyến.

Thượng Quan Vũ Nguyệt biết tiểu nương tử gần đây ngủ không yên, bởi vậy không nghi ngờ gì, nghĩ mình là con rể cũng chưa từng bái kiến nhạc gia (nhà thông gia), liền sai người chuẩn bị lễ vật, chọn một ngày đẹp trời, sai người thông báo trước.

Khi kiệu tới trước đại môn của Hà gia tú phường, Trương ma ma đã chờ trước cửa.

Hoa Khai cúi đầu, lấy tay áo che mặt, cùng Thượng Quan Vũ Nguyệt theo Trương ma ma, đi vào đại sảnh.

Dường như đã có an bài, nha đầu tiểu tỳ trong đại sảnh đều lạ mặt, Hoa Khai thấy không có người quen, mới buông tay áo, thấy Thượng Quan Vũ Nguyệt tặng lễ cho lão gia phu nhân, rồi mới ngồi xuống bên bàn.

“Hiền tế sao hôm nau lại rảnh rỗi tới đây?”

“Nương tử mấy hôm này nói nhớ nhà, nghĩ lại năm ngoái bởi vì nương tử có thai, thân mình không khỏe, không tới chúc tết được, trong lòng không yên, hôm nay ngày tốt, đặc biệt qua bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu.”

Hà Đại Phương gật đầu, nhìn Hoa Khai, cảm xúc lẫn lộn nói:” Ở Thượng Quan gia, sống có tốt không?”

“Có ạ”

“Vậy là tốt rồi.”

Thượng Quan Vũ Nguyệt tiếp lời, “Nhạc phụ yên tâm, Thược Ước thông minh hiếu thuận, trưởng bối trong nhà đều rất thích nàng.”

Hà Đại Phương thở dài, nói: “Nàng vẫn luôn ngoan ngoãn,”

Nghe lão gia nói mình ngoan ngoãn, Hoa Khai kìm không được muốn khóc – vốn là gả thay, ngày đại hôn gặp phải phong ba, không ngờ nàng vào Thượng Quan gia lại sinh nhi tử.

Đây đã không phải là chuyện có thể trao đổi sau khi tìm được tiểu thư, huống gì, hiện giờ nàng thật tình muốn làm vợ chồng với hắn lâu dài, nhất sinh nhất thế (cả đời), nàng cũng mong rằng, hi vọng Uông đại ca cùng tiểu thư cũng đơm hoa kết trái, như vậy cho dù lão gia phu nhân không muốn, cũng phải chấp nhận con rể này.

Nhưng mấy ngày trước ở tự miếu nghe nữ ni cô nói bọn họ xưng là huynh muội, Hoa Khai cũng biết, hai người mặc dù bỏ trốn, nhưng vẫn lấy lễ này đối đãi.

Không phải vợ chồng, là huynh muội.

Uông đại ca chắc là hi vọng có thể được lão gia phu nhân tha thứ, lại đường đường chính chính thú tiểu thư quá môn, cho nên mới xưng là huynh muội.

Hoa Khai vùng vẫy mấy ngày, cuối cùng cũng hạ quyết trở về Hà phủ một chuyến.

Vốn không yên tâm lúc gặp lại lão gia phu nhân, sẽ yên ổn.

Nàng tự biết không muốn trở về.

Nàng không thể vì bản thân thích Thượng Quan Vũ Nguyệt ích kỷ như vậy, đã hơn một năm qua, lão gia phu nhân như già đi đến mười tuổi, chẳng những khuôn mặt u sầu, khí sắc cũng lộ vẻ không tốt, hình dạng phu nhân thật là gầy yếu, Hoa Khai không cần nghĩ cũng biết là do mong nhớ tiểu thư.

Vạn nhất lão gia phu nhân bởi vì tưởng niệm là mang bệnh, chẳng những tiểu thư cả đời thương tiếc, nàng cũng không thể yên lòng.

“Lão... Cha, ta... có vài câu muốn nói với nương.”

Lão gia gật đầu, “Hiền tế, chúng ta ra hoa viên một chút đi.”

Hà Đại Phương cùng Thượng Quan Vũ Nguyệt rời khỏi đại sảnh, Hoa Khai tự mình đóng cửa, xoay người liền quỳ xuống trước mặt phu nhân, “Phu nhân”

Vừa nói hai chữ, cái mũi đã đỏ lên.

Hà phu nhân vội vàng nâng nàng dậy, “Hoa Khai, ngươi nha đầu này đang làm cái gì, mau đứng lên.”

“Phu nhân không trách ta sao?”

“Ta trách ngươi cái gì?” Hà phu nhân nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, “Vẫn là ngươi nghĩ đến, hai năm qua, Hà gia không ai tới thăm ngươi?”

“Hoa Khai không dám.”

“Ta không trách ngươi sinh con trai cho Thượng Quan gia, nếu đồng giường cộng chẩm, có hài tử cũng không có gì lạ, ngươi sinh ta cũng không tới thăm ngươi, chỉ sợ nhìn thấy ngươi, lại nhớ Thược Ước.” Nói tới nữ nhi, đôi mắt Hà phu nhân cũng hồng lên, “Nghe nói Thượng Quan đối với ngươi tốt, ta cũng mừng thay cho ngươi, cùng lúc lại thấy khổ sở, đừng trách ta bất công, ta đã nghĩ, việc này đều là vì Thược Ước, sao đứa nhỏ này lại cố tình không hiểu chuyện, phu gia tốt như vậy không cần, lại khiến ngươi.”

“Phu nhân...”

“Ta biết chuyện này không thể trách ngươi, tính đi tính lại, ngươi là ân nhân của Hà gia, nếu không có ngươi thay Thược Ước bái đường, không biết còn gặp rắc rối gì nữa.” Hà phu nhân vừa nói, vừa muốn khóc, “Ta chỉ là nhớ Thược Ước, trách Thược Ước không hiểu chuyện.”

“Phu nhân, ngươi đừng quá đau khổ, Hoa Khai có một tin tức tốt muốn báo cho phu nhân, phu nhân nghe nhất định sẽ vui v


Snack's 1967