XtGem Forum catalog
Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211673

Bình chọn: 9.5.00/10/1167 lượt.

uan hệ bạn trai bạn gái với anh ta nhưng trong tòa soạn những người nên biết đều biết cô có một người bạn trai vừa anh tuấn lại vừa xuất chúng, hơn nữa hai người còn là mối tình đầu của nhau, người nào nghe thấy điều này cũng tỏ ra rất hâm mộ.

Về tình hình của Thư Sướng, trong tòa soạn có rất nhiều phiên bản. Có phiên bản nói cô lập lờ với Tổng biên tập cũ, có phiên bản nói cô lằng nhằng với ông xã của Đàm Tiểu Khả, có phiên bản nói cô từng có thai với một người đàn ông da ngăm đen, cũng có phiên bản nói về Ninh Trí, ngôi sao mới xuất hiện trên thương trường Tân Giang.

Đôi lúc những tin đồn này cũng lọt vào tai Thư Sướng, sau khi nghe cô chỉ cười trừ, đang làm việc gì thì vẫn tiếp tục làm việc ấy.

Ninh Trí bước xuống xe mở cửa cho Diệp Thông, đặt hành lí vào cốp xe, "Tôi đích thân đưa cậu đi, nhưng là có điều kiện".

"Biết rồi, biết rồi, chẳng qua là dặn em chăm sóc Thư Sướng tử tế thôi chứ gì. Yên tâm đi, em bảo đảm nhất định đưa Thư Sướng trở lại Tân Giang nguyên đai nguyên kiện". Diệp Thông đứng dạng hai chân tuyên bố với Ninh Trí.

Ninh Trí dịu dàng nhìn Thư Sướng trên ghế phụ lái, "Mặc dù sư phụ cậu cũng ngang tuổi cậu nhưng dù sao cũng là phụ nữ, những chuyện như xách hành lí, chạy đây chạy đó cậu phải vất vả một chút".

"Tổng giám đốc Ninh, điều này còn cần anh phải nói sao? Đây là công việc của em mà. Hê hê, Thư Sướng, chị xem Tổng giám đốc Ninh quan tâm đến chị chưa kìa. Bao giờ hai anh chị kết hôn em sẽ tặng một món quà lớn". Diệp Thông bám tay vào lưng ghế Thư Sướng, thò đầu lên hỏi hai người.

Thư Sướng sững lại, vẻ mặt lập tức đông cứng. Cô lúng túng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ninh Trí thì vẫn bình thường, anh ta mỉm cười nhìn Thư Sướng trêu chọc, "Tôi cũng giống như cậu, hiện vẫn đang trong giai đoạn thực tập!"

"Anh chị là thanh mai trúc mã chơi với nhau từ bé, giai đoạn thực tập của anh có vẻ dài quá nhỉ! Thư Sướng, chị đừng làm khó Tổng giám đốc Ninh quá. Em cũng là đàn ông, nhưng em không thể không nói rằng trong xã hội hiện nay thật hiếm có người đàn ông nào chung tình như Tổng giám đốc Ninh".

"Nếu bài cậu viết cũng lưu loát như mồm mép cậu thì tốt biết mấy". Thư Sướng đỏ mặt trợn mắt nhìn Diệp Thông.

Diệp Thông cười ha ha, gãi đầu, "Sẽ được như thế mà, chẳng chóng thì chầy, lo gì".

Tân Giang không có đường bay thẳng đi Côn Minh, trước hết phải bay tới Thượng Hải rồi mới bay tiếp từ Thượng Hải đến Côn Minh. Diệp Thông và Thư Sướng xuất phát từ Tân Giang lúc một giờ chiều, đổi máy bay bay tới Côn Minh đã là tám giờ tối. Côn Minh và Tân Giang lệch nhau hai múi giờ nên dù đã tám giờ nhưng trời còn chưa tối hẳn, nhiệt độ hai mươi độ, bên ngoài đang mưa to như trút nước. Máy bay lượn mấy vòng trên không, cơ trưởng xin lỗi mọi người và thông báo chỉ có thể hạ xuống sân bay Lệ Giang .

"Lệ Giang? Chính là kinh đô diễm ngộ mà mọi người vẫn thường nói ấy à?" Diệp Thông chen giữa một đám du khách, cực kì hưng phấn.

Thư Sướng cũng chưa từng tới Côn Minh, có điều cô đã xem không ít tư liệu giới thiệu về Lệ Giang. Lần này nhiệm vụ phỏng vấn của hai người rất nặng, cô không muốn mượn cơ hội này để du ngoạn.

Ông trời tạo cơ hội cho cô, tâm tình cô cũng hơi xúc động.

Máy bay hạ xuống, tiếp viên hàng không mở cửa khoang ra, xe cầu thang còn chưa kết nối với máy bay xong Diệp Thông đã trợn tròn mắt nhìn, "Chị xem kìa, mây hạ hết xuống đỉnh núi rồi. Sao mây ở đây lại thấp thế?"

Tiếp viên hàng không đang tiễn khách bật cười, "Đó là sương, ở trên núi thì gọi là sương, sương bay khỏi đỉnh núi lên trên trời mới gọi là mây".

"Em đúng là kiến thức nông cạn". Diệp Thông cũng cười.

Đi lên xe cầu thang, một trận gió lạnh thổi tới, Thư Sướng hít sâu. Gió Lệ Giang hơi lạnh, rất ẩm ướt.

Sân bay Lệ Giang là một lòng chảo hẹp và dài, ba mặt là núi, một mặt tương đối bằng phẳng chính là đường bay. Sân bay rất nhỏ, không có xe đưa khách, đi xuống xe cầu thang là có thể đi bộ tới ngay đại sảnh sân bay. Lúc này có những mấy chuyến bay vừa hạ xuống Lệ Giang, địa điểm đợi hành lí chật cứng người.

Trên máy bay Thư Sướng uống nhiều nước, cô bảo Diệp Thông đợi hành lí còn mình thì vào nhà vệ sinh. Vào nhà vệ sinh cũng phải xếp hàng, đợi mãi mới đến lượt, đến lúc Thư Sướng từ nhà vệ sinh đi ra thì trời bên ngoài đã tối đen.

Thư Sướng lấy khăn giấy lau tay, mở khóa kéo túi xách, khởi động điện thoại định gọi về nhà báo bình an.

"Mẹ, mẹ..." Một cô bé mặc váy công chúa màu vàng nhạt ngẩng đầu lên, tay chống một cái nạng nhỏ loạng choạng bước đến gần Thư Sướng. Cô bé gọi một tiếng rất vui vẻ rồi ném nạng ôm lấy hai chân Thư Sướng.

Thư Sướng ngây người không dám cử động.

"Tiểu thư, đây không phải mẹ". Một phụ nữ trung niên da đen sẫm chạy tới bế cô bé lên. Nhìn trang phục, tướng mạo và cách nói chuyện vất vả của bà ta thì Thư Sướng đoán rằng bà ta là người Philippines.

"Mẹ!" Một hàng nước dãi chảy theo khóe miệng xuống vạt váy trước ngực cô bé, cô bé vẫn cười hì hì nhìn Thư Sướng.

Người phụ nữ trung niên luống cuống lấy khăn tay ra lau giúp cô bé, vừa lau vừa cười cười xin lỗi Thư Sướng.

Nét ngơ ngẩn trên mặt