nữa. Cô có cống hiến với tòa soạn, nhưng không phải người tòa soạn không thể không có. Tổng biên tập mới và Giám đốc giữ cô lại với một thái độ thận trọng như vậy, chắc chắn là do Bùi Địch Văn can thiệp.
Anh đã ra đi, nhưng hình bóng anh vẫn còn theo sát cô.
Thư Sướng từ chức không thành công, hết thảy từ từ trở lại như cũ.
Mùa xuân này, cả Trung Quốc đều hơi rối loạn bất an. Đầu tiên là sự kiện "câu cá" xảy ra ở Thượng Hải làm cả nước khiếp sợ , đẩy thành phố quốc tế Thượng Hải phồn vinh và thời thượng lên đầu ngọn sóng. Tiếp theo một thành thị nhỏ gọi là Nam Bình được toàn thế giới để ý đến, một bác sĩ cực kì thông thường trở nên thù hận xã hội mãnh liệt vì thất tình, vì thất nghiệp. Khi không thể kìm nén được, hắn đã phát tiết lửa giận lên người các cậu bé tay không tấc sắt. Sáng sớm một ngày mùa xuân, có chín em bé chết dưới lưỡi dao của hắn.
Hai vụ án quan trọng này đã khiến các hãng truyền thông lũ lượt tất bật. Thư Sướng đến Thượng Hải hai tuần, đến Nam Bình gần một tháng. Phỏng vấn xong trở lại Tân Giang thì mùa xuân đã gần qua, Tân Giang đã bắt đầu nóng nực.
Chọn một ngày nghỉ, Thư Sướng hẹn Thắng Nam đi uống nước. Thắng Nam nói cô không muốn làm người thừa, có điều đến giờ hẹn cô vẫn xuất hiện với nụ cười xấu xa trên mặt.
"Tại sao Ninh Trí lại nỡ lòng để bạn đi ra ngoài?" Thắng Nam mua hai cốc kem đậu đỏ trong cửa hàng, hai người chọn một chiếc bàn gần cửa sổ ngồi xuống.
Thư Sướng đã miễn dịch với những lời này, vào tai phải lại ra tai trái.
Bố mẹ cô và Thắng Nam đều nhất trí cho rằng Ninh Trí là lựa chọn thích hợp nhất của cô trong cuộc đời này, quả thực chỉ còn thiếu nước dùng dây trói hai người lại ném lên giường.
"Xướng Xướng, nếu bạn muốn chữa thương thì Ninh Trí tuyệt đối là một liều thuốc hay. Lấy một người đàn ông yêu bạn bao giờ cũng tốt hơn lấy một người đàn ông bạn yêu! Huống chi anh ta còn là đối tượng trong mối tình đầu của bạn nữa!" Chỉ cần gặp Thư Sướng là Thắng Nam lập tức ra sức thuyết phục.
Còn Ninh Trí, cuối tháng giêng anh ta đã đến nhà cô ăn cơm, chính thức xin phép qua lại với Thư Sướng trước mặt Thư Tổ Khang và Vu Phân.
Vu Phân cười ha ha đồng ý không chần chừ lấy một giây. Chỉ cần Thư Sướng không đi công tác thì lúc nào cô rảnh rỗi bà lại lập tức báo cáo với Ninh Trí.
Bây giờ Ninh Trí nhắn tin rất nhiều, gọi điện rất nhiều, đến nhà họ Thư liên tục, hẹn hò cũng liên tục.
Thư Sướng từ chối bằng một trăm lẻ một cách khác nhau, nói nhẹ nhàng, nói kín đáo, nói kiên quyết.
Ninh Trí chỉ nói hai câu.
Câu thứ nhất anh ta nói: "Thư Thư, chẳng qua là em còn chưa nghĩ xong. Trước khi em nghĩ xong thì không được từ chối anh".
Anh ta dẫn cô đi xem một căn họ đối diện với nhà Thắng Nam, có phòng khách sáng ngời, phòng sách rộng rãi, rèm cửa sổ với màu sắc hoa văn cao nhã, đứng trên ban công có thể nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao. Anh ta giao chìa khóa cho cô, nói câu thứ hai: "Nếu em muốn ở một mình thì cứ đến đây".
Lúc nói những lời này, giọng anh ta bình thản, không hề tỏ ra nhiệt tình quá mức, cũng không tỏ ra quá vồn vã, nhưng ngữ điệu lại rất chắc chắn như đã nắm chắc thắng lợi.
Mỗi lần nghe đến hai câu này Thư Sướng lại cảm thấy rất bất lực.
May mà Ninh Trí rất bận, cô cũng rất bận, hai người không hề có nhiều cơ hội gặp mặt.
"Hôm nay Cục xây dựng nhà ở mở một cuộc họp báo đấu thầu gì đó, anh ta đi họp rồi". Thư Sướng ăn một miếng kem, ngước mắt nhìn Thắng Nam, "An Dương đâu?"
"Lại đến Vũ Hán nghe giảng rồi. Cậu ta là một kẻ cuồng tâm lí học, ở bên cậu ta có lúc sẽ thấy sợ hãi như mình không giấu được gì cả".
"Bạn đã khoanh tay chịu trói rồi, còn có cái gì để giấu nữa?"
"Ai bảo thế? Tớ... vẫn giữ được giới hạn mà". Thắng Nam ngẩng đầu lên, chính khí lẫm liệt.
Thư Sướng đột nhiên thở dài thất vọng, "Đó là vì bạn còn chưa yêu cậu ta đủ nhiều. Nếu bạn yêu thì tất cả đều sẽ xảy ra rất tự nhiên".
Cô nhớ tới đêm trăng nọ ở Thạch Trấn, đêm thật yên tĩnh, ánh mắt anh thật dịu dàng, cô đã bị anh đè lên người mà không hề rụt rè chút nào.
Tất cả thật là tốt đẹp.
"Xướng Xướng, đang nghĩ gì thế?" Thắng Nam co chân đá cô dưới gầm bàn.
Thư Sướng cười khổ, "Không nghĩ gì cả".
Bùi Địch Văn đã rời khỏi Tân Giang được gần bốn tháng, thời gian trôi thật nhanh, chỉ có điều vết rạn trong lòng đó không hề liền lại theo thời gian mà càng ngày càng rộng ra.
"Không nghĩ gì là tốt nhất!" Thắng Nam trợn mắt nhìn cô.
Một chiếc xe màu đen của đài truyền hình dừng lại ngoài cửa. Cửa xe mở ra, một đám nam nữ ăn mặc thời thượng vừa cười nói vừa bước xuống, nhốn nháo đi vào trong quán.
Thư Sướng lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn thấy Kiều Kiều đi cuối cùng, dưới chiếc áo ngoài màu đen là áo lót đăng ten ngực thấp, thêm một bộ váy ôm sát người, không hiểu sao ăn mặc như vậy mà cô ta không thấy nóng. Hơn nữa gương mặt cô ta cũng chỉ trang điểm rất đơn giản, tóm lại chuyên nghiệp vẫn cứ là chuyên nghiệp.
"Kiều Kiều, em uống gì?" Một người đàn ông hỏi với giọng rất to.
"Cho em một cốc nước đá thôi", Kiều Kiều đáp, nhìn thấy Thư Sướng, cô ta hơi sững lại rồi đi thẳng tới.
"Chào phóng viên Thư,