Pair of Vintage Old School Fru
Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212453

Bình chọn: 7.00/10/1245 lượt.

n cùng trường. Chuyện của Thần Thần không phải lỗi của anh, thật sự anh đã làm rất nhiều việc vì nhà em, sau này hoan nghênh anh tới chơi nhưng anh không được làm việc gì vì nhà em nữa, anh cũng rất bận mà".

Ninh Trí ngước lên thở dài, "Thư Thư, đây là em muốn kéo giãn khoảng cách với anh đúng không? Bất kể là lỗi của ai thì nếu không có anh Thần Thần cũng sẽ không ra đi. Anh coi chính mình như Thần Thần, làm một số nghĩa vụ thay cho Thần Thần".

"Thần Thần nhà em đâu có giỏi giang như anh!" Thư Sướng lầu bầu.

"Anh cũng không có phúc phận như Thần Thần". Ninh Trí nói tiếp, ánh mắt dịu dàng chân thành.

"Ơ?"

"Thư Thư, trước kia anh gặp một bạn học cũ, cậu ta nói sau khi anh đi có một lá thư được gửi đến cho anh..."

Thư Sướng cúi đầu xem dưới gầm bàn có khe nứt nào có thể chui vào được không, cô xấu hổ đỏ bừng đến cả tai lẫn cổ. Không đợi anh ta nói tiếp cô đã chớp mắt giành nói trước, "Đó là em viết". Giọng cô lúc này rất giống lúc cô thừa nhận là mình cắn bị thương anh ta năm đó.

Ninh Trí rót cho cô một tách trà, "Ừ".

"Anh cũng biết em làm việc gì cũng không bao giờ suy nghĩ trước", cô nhún vai tự giễu, "Trong lúc kích động thì việc gì em cũng có thể làm được, có điều sau đó em sẽ hối hận ngay".

"Thư Thư, anh đã nhận được lá thư đó rồi, chậm mất mười năm".

Thư Sướng trợn mắt há mồm.

"Anh vẫn coi là thật", anh ta nhìn cô như thôi miên.

Một hồi lâu cô không thể nhúc nhích được, "Anh... sao anh có thể coi lời nói của một đứa trẻ là thật được? Hơn nữa chẳng lẽ mười năm nay anh không gặp người nào anh thích à?" Lại có người không có việc gì làm mà đi giữ bức thư đó sao? Thư Sướng dở khóc dở cười.

"Anh thừa nhận trước khi chúng ta gặp lại đã có lúc anh quên em, dù sao khi đó chúng ta đều quá nhỏ. Anh đã yêu vài lần, nhưng kinh tế không vững, sự nghiệp không thành, tâm tính cũng không tốt nên lúc cãi nhau cơ bản không biết quý trọng là gì, chia tay rồi cũng không tiếc nuối. Nhưng khi anh nhận được lá thư em viết cho anh đó từ tay cậu bạn học thì trong lòng anh lập tức dâng lên một loại cảm giác chưa bao giờ có, anh dần dần nhớ tới tất cả mọi thứ có liên quan đến em, anh vội vã muốn nhìn thấy em. Thư Thư, em còn đẹp hơn, còn tốt hơn tưởng tượng của anh.

Như có một núi bông mềm mại chất lên trong lòng Thư Sướng, cô vùng vẫy thoát ra khỏi núi bông đó, cười ha ha mấy tiếng rồi nhẹ nhàng nói, "Em đã có bạn trai rồi".

"Anh biết, bạn trai cũ. Hôm đó anh đã gặp ở trước cửa quán cà phê Thượng Đảo".

"Không phải, là... một người khác". Mặt Thư Sướng đỏ như tôm luộc, không biết tại sao khi nói lời này cô lại hơi chột dạ, cứ như mình mới là người có mới nới cũ chứ không phải Dương Phàm.

"A!" Ninh Trí kéo âm cuối rất dài, "Ý em là anh đến chậm rồi? Không sao cả, lúc nào rảnh rỗi hẹn anh ta, chúng ta cùng đi uống nước!" Đương nhiên anh ta không tin lí do cô đưa ra này.

"Em nói thật!" Thư Sướng hơi sốt ruột.

"Anh có bảo em nói dối đâu! Thư Thư, lúc nói dối nhìn em vẫn đáng yêu như khi còn bé". Anh ta đứng dậy vẫy tay gọi phục vụ thanh toán.

Thư Sướng không biết nói gì.

Không lẽ cô có bạn trai là chuyện không thể tưởng tượng nổi sao?

Sáng nay Thư Sướng ngồi xe của Nhà xuất bản Trường Giang đến tỉnh lị. Ninh Trí bảo Thư Sướng gọi điện cho lái xe nhà xuất bản dặn anh ta đi về trước còn cô sẽ đi về cùng xe anh ta để có thời gian trò chuyện trên đường.

Thư Sướng nghĩ Ninh Trí có lái xe, ba người đi cùng xe sẽ không quá khó xử nên cũng đồng ý.

Xe chạy lên đường cao tốc, cậu tài xế đầy mụn trứng cá chăm chú nhìn đường, vui vẻ huýt sáo. Thư Sướng ngồi dựa vào cửa xe nhìn phong cảnh bên đường trôi về phía sau cực nhanh. Cảnh vật đã tiêu điều vì trời đông giá rét, lúc này mặt trời đang ngả về tây chiếu ánh sáng lên những bờ ruộng khô vàng, vẻ đẹp bi tráng khó nói thành lời.

"Anh lên tỉnh lị có công chuyện à?" Thư Sướng thuận miệng hỏi.

Ninh Trí vừa nghe một cuộc điện thoại, "Không phải, anh lên chỉ để mua sách của em. Bây giờ em đang rảnh, kí tên giúp anh đi!"

Anh ta rút một cuốn trong đống sách đặt trên ghế trước ra đưa cho cô.

"Thật à?" Thư Sướng trợn mắt nhìn anh ta.

"Em không nhận ra anh rất nghiêm túc à?" Ninh Trí trả lời một câu hai nghĩa. Bên mặt anh ta được ánh nắng chiều chiếu sáng, cô không thấy rõ vẻ mặt anh ta nhưng lại bị giọng nói kiên định của anh ta làm giật nảy.

"Em nghĩ em... phải gọi điện cho bạn em..." Cô thu ánh mắt lại, lấy điện thoại di động ra gọi số của Bùi Địch Văn.

Tiếng nhạc chờ vang lên hết lần này tới lần khác. Thư Sướng cau mày, đã sắp sáu giờ rồi, không biết Bùi Địch Văn còn đi đâu?

"Có thể anh ấy đang họp". Cô bất đắc dĩ cất điện thoại, nở một nụ cười gian nan với Ninh Trí. Hình như cả ngày hôm nay Bùi Địch Văn không liên lạc với cô.

Ninh Trí gật đầu, "À, thì ra là một người bận rộn".

Lúc về tới Tân Giang đã là chín giờ tối. Ba người vào một quán cơm bình dân ăn cơm, sau đó Ninh Trí đưa Thư Sướng về nhà.

"Hôm nào anh đến thăm bác trai bác gái sau, hôm nay không quấy rầy nữa". Ninh Trí nhìn ánh đèn phòng ngủ trên lầu rồi nói.

Thư Sướng nghĩ, mặc dù Ninh Trí đã đổi mặt đổi tê