m rãi cắn một miếng bánh ngọt, Bàn Tử Cương mới nói tiếp: “Ngày hôm
qua, hắn cái gì cũng chưa kịp nghe, chuyện gì cũng chưa kịp thấy, ta
cùng Đa Lâm liền đem hắn mang đi, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là xác
định ngươi trong phòng có nữ nhân, cái không nên nghe, không nên xem
chúng ta một chút cũng chưa làm”
Bàn Tử Cương sau khi nói xong, lại tiếp tục lấy một khối bánh ngọt đưa vào miệng.
Vốn Kích Liên Thiên cũng chỉ muốn cho An Đạt một cái giáo huấn, không
phải thật sự muốn tự tay giải quyết tánh mạng của bạn tốt, vì thế hừ
lạnh một tiếng, sau liền buông tay ra, trầm giọng cảnh cáo An Đạt:
“Miệng của ngươi nếu còn không biết cân nhắc, có ngày rước họa vào thân!”
Đa Lâm nhanh tay đỡ lấy thân thể yểu xìu của An Đạt, giọng hoà giải,
“Liên Thiên ca, An lão đại chính là kẻ chuyên gây chuyện, thị phi thối
miệng, ngươi chẳng phải hiểu rõ sao? Hôm nay vì cớ gì lại so đo, chấp
nhất với hắn như vậy?”
Mới thoát ly nguy hiểm, An Đạt còn đang thở hồng hộc, miệng lại không an phận . “Hắn nha! Cũng không biết rốt cuộc là chỗ nào không thích hợp,
tính tình như là ai quỵt nợ của hắn không bằng, từ trước đến giờ, chúng
ta công khai trêu ghẹo hắn cũng chư từng thấy hắn sinh khí (tức giận)
như vậy, hôm nay không biết thế nào, chỉ nói một câu mà hắn đã đem ta
làm thành cái dạng này…”
An Đạt tức giận đến độ hất tay Đa Lâm đang đỡ hắn, ngoảnh mặt đi đến vị
trí của mình, miệng đô la hét. Hắn luôn luôn vô tâm, miễn bàn thế sự
nhưng hiện tại hắn thực chịu không nổi tính tình kì quái của Kích Liên
Thiên, cư nhiên đem tánh mạng của hắn ra chơi đùa, thật đáng giận a!
Vốn không muốn nói nhiều, Bàn Tử Cương nhìn thấy An Đạt ủy khuất, thần
sắc bất mãn, rốt cục nhịn không được mở miệng khuyên Kích Liên Thiên,
“Liên Thiên, An Đạt hồ nháo (bát nháo loạn xị) chúng ta điều biết , nói
thật, ngươi hôm nay phản ứng thật mạnh, trong lòng ngươi rốt cuộc có
chuyện gì, đừng dấu trong lòng, nói ra cho mọi người giúp ngươi tìm cách giải quyết cũng tốt!”
Kích Liên Thiên xoa xoa mi tâm, nhắm mắt, trầm tĩnh tâm tình của mình.
Quả thật, mấy ngày nay, hắn bởi vì thân phận của tiểu mỹ nhân, sợ mình
ảo tưởng, nảy sinh thú tính cho nên làm cho tính tình nóng nảy, khó chịu làm cho mọi người khó thích ứng.
Bất quá hiện tại vấn đề đã rõ ràng , tiểu mỹ nhân căn bản chính một mỹ
nhân của Ngọc Hổ tộc, là Bảo Oa mà hắn thương yêu nhung nhớ a! Hắn tại
sao còn phiền não, suy nghĩ lung tung như vậy.
Suy nghĩ thông suốt, Kích Liên Thiên tâm tình cuối cùng cũng sáng sủa lên.
Hắn dùng ánh mắt xin lỗi nhìn An Đạt, quyết định công khai thân phận
chân thật của tiểu mỹ nhân. “ Đúng vậy! Tối hôm qua, trong phòng ta xác
thực có nữ nhân, nàng chính là tiểu mỹ nhân.”
Chỉ hai câu nói ngắn ngủi, làm cho An Đạt, Đa Lâm, Bàn Tữ Cương, ba người biến thành tượng đá.
Nghe được ba từ “tiểu mỹ nhân”- nữ nhân vật chính đêm qua của Kích Liên
Thiên, An Đạt cùng Đa Lâm, hai người không tự giác há to miệng, ngây
ngốc, tròn mắt kinh ngạc nhìn Kích Thiên Liên mở miệng bình thản. Liền
ngay cả Bàn Tử Cương luôn luôn tỉnh táo nhất đều không thể duy trì vẻ
mặt bình tĩnh, kinh ngạc nhìn về phía bạn hữu.
Bọn họ ba người trong lòng đồng thời hiện lên một cái hình ảnh vớ vẩn ── thử nghĩ, Kích Liên Thiên, một nam nhi đỉnh thiên lập địa như vậy, anh
dũng uy vũ, tiêu sái tuấn mỹ lại đi cưỡng chế, khinh bạc một tiểu hổi vô năng (không có khả năng) chống cự, cái hình ảnh “thú tính” này……Ai
!!!!! Này còn có thể nói Kích Liên Thiên bình thường sao?
Từ rất lâu, rất lâu rồi…… Ngay cả tổ tiên mấy trăm đời trước, sau khi tu luyện, có nhân dạng rồi thì chưa từng xảy ra giao hoan “thú” như vậy a!
Hắn…… Hắn thật sự “đói khát” đến loại tình trạng này sao? Ngay cả tiểu mỹ nhân cũng hạ thủ được?
Hắn hà tất phải làm như vậy sao?
Không cần kể đến những khuê nữ xinh đẹp “đang, đã và từng” thầm thương
trộm nhớ hắn trong Linh Lang tộc của bọn họ, trong các tộc lý khác , như là diễm hồ phong lưu thiên hạ đệ nhất, hoa tiên phong tình vạn chủng,
hay là phong tinh (cây tinh), điệp y cô nương (bướm tinh), Ngọc hổ,
tường lân đằng đằng (?__?)… còn rất nhiều, rất nhiều những cô nương dung mạo như hoa, thập phần diễm lệ, rung động lòng người chờ hắn ưu ái, vì
hắn mà tranh dành a!
Hắn…… Hắn rốt cuộc là làm sao lại có vấn đề ?
Cúi đầu, Kích Liên Thiên hơn nữa ngày vẫn không nghe được nhóm thanh âm
của đồng bạn, thiếu chút nữa nghĩ đến mình đang cùng không khí nói
chuyện, vì thế buồn bực ngẩng đầu, không nghĩ tới vừa ngước lên thì đập
vào mắt là ba gương mặt biểu tình ngây ngốc giống nhau, trơ ra như tượng đá!
“Các ngươi…… Làm sao vậy?” quái lạ, bọn họ luôn miệng nói hắn có vấn đề, nhìn tình trạng trước mắt xem, có vấn đề hẳn là bọn họ mới đúng?
Kết quả, người đầu tiên có động tác là An Đạt.
Bỗng nhiên biểu tình của hắn chuyển hoán thành đau thương vô hạn, lời
còn chưa nói thì thanh âm đã nghẹn ngào nức nở: “Ô…ô… Liên Thiên, đều là chúng ta không tốt, còn có mặt mũi nào nói là bạn tốt của ngươi, ngay
cả ngươi…… Ngay cả ngươi biến thành như vậy chúng ta đều không phát
hiện….